Mytour sẽ cung cấp tài liệu Soạn văn 10: Củng cố, mở rộng trang 37, rất hữu ích trong quá trình chuẩn bị bài học.

Mời các bạn học sinh lớp 10 tham khảo nội dung chi tiết được chúng tôi đăng tải dưới đây.
Duyệt bài Tổng kết, mở rộng (trang 37)
Câu 1. Ba câu chuyện kể về Thần Trụ Trời, Thần Sét, Thần Gió giúp bạn nhận biết điều gì về bản chất và phong cách của truyện thần thoại?
- Bản chất:
- Truyện thần thoại tường thuật về nguồn cội của vũ trụ.
- Truyện thần thoại miêu tả về cuộc chiến thắng tự nhiên và sự sáng tạo của loài người.
- Phong cách nghệ thuật:
- Sử dụng nhiều yếu tố tưởng tượng, huyền bí.
- Cốt truyện đơn giản, tập trung vào một nhân vật chính duy nhất.
- Thời gian mơ hồ, không gian vũ trụ.
Câu 2. Tạo bảng hoặc sơ đồ tổng hợp về các tác phẩm đã học dựa theo gợi ý sau.
Tác phẩm | Ngôi kể | Nhân vật chính | Sự kiện chính |
Thần Trụ Trời | Thứ ba | Thần Trụ Trời | Thần Trụ Trời tạo ra trời và đất. |
Chuyện chức phán sự đền Tản Viên | Thứ ba | Ngô Tử Văn | Cuộc minh oan của Ngô Tử Văn dưới Minh ti. |
Chữ người tử tù | Thứ ba | Huấn Cao | Huấn Cao cho chữ viên quản ngục. |
Câu 3. Đọc một số truyện thần thoại Việt Nam và thế giới. Chọn một tác phẩm mà bạn ưa thích để phân tích các yếu tố đặc trưng của truyện thần thoại: cốt truyện, thời gian, không gian, nhân vật, cách kể…
Gợi ý: Nữ Oa là một truyện thần thoại của Trung Quốc
- Thời gian: Không xác định
- Không gian: Trời đất mới ra đời, còn nguyên sơ, chưa có con người
- Cốt truyện: Nữ Oa tạo ra loài người, Nữ Oa luyện đá làm vật liệu trời
- Nhân vật chính: Thần Nữ Oa
- Lời kể: Góc nhìn thứ ba
Câu 4. Viết một đoạn văn (khoảng 150 từ) phân tích một chi tiết tiêu biểu trong tác phẩm Chuyện chức phán sự đền Tản Viên (Nguyễn Dữ) hoặc Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân).
Gợi ý:
Trong việc đọc tác phẩm “Chữ người tử tù”, tôi ấn tượng nhất với cảnh cho chữ - một tình huống được coi là hiếm có từ trước đến nay. Tình huống này diễn ra một cách tự nhiên nhất vào đêm cuối cùng trước khi Huấn Cao bị thi hành án. Cảnh cho chữ đầy cảm xúc lại diễn ra trong một không gian u ám của ngục tối, chật hẹp và ẩm ướt. Người cho chữ là tù nhân, bị còng sống, xiềng chân, vẫn đang viết chữ trên mảnh lụa trắng. Người nhận chữ lại là viên quản ngục - người thực thi công lý, cầm đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ trên mảnh lụa óng. Cảnh này đã tôn vinh lòng đại từ của Huấn Cao và viên quản ngục, đồng thời, tác giả cũng muốn nhấn mạnh vẻ đẹp tinh thần trong con người của Huấn Cao để thể hiện quan điểm về nghệ thuật của Nguyễn Tuân.
