
Làm sẵn bài về Những đứa trẻ ngắn nhất
B. Làm sẵn bài về Những đứa trẻ (ngắn nhất)
Câu hỏi 1 (trang 233 sách giáo khoa Ngữ văn 9 Tập 1):
(Xem bố cục trong phần trước)
Các chi tiết xuất hiện ở đoạn mở đầu và kết thúc: ba đứa trẻ hàng xóm, câu chuyện về chim, những câu chuyện cổ tích, người dì ác, câu chuyện về bà hiền.
Câu hỏi 2 (trang 233 sách giáo khoa Ngữ văn 9 Tập 1):
- Tình cảnh của A-li-ô-sa và ba đứa trẻ: những đứa trẻ mồ côi, cảm thấy thiếu thốn trong tình yêu thương.
- Tình hình gia đình của hai bên: Ông đại tá có vị thế cao trong xã hội, là một quan chức giàu có. Trong khi đó, ông bà ngoại của A-li-ô-sa là người dân thường.
Câu hỏi 3 (trang 233 sách giáo khoa Ngữ văn 9 Tập 1):
- Hình ảnh của ba đứa trẻ hàng xóm: Họ giống nhau về ngoại hình (mặc áo và quần màu xám, đội mũ giống nhau, khuôn mặt tròn, mắt sáng), nhưng phải nhận biết theo sự khác biệt về độ tuổi; Chúng ngồi gần nhau như các con gà con; ... những con ngỗng ngoan ngoãn. Sự so sánh chính xác đưa ta suy nghĩ đến hình ảnh lũ gà con hoảng sợ tụ tập lại khi thấy diều hâu, đồng thời thể hiện sự đồng cảm của A-li-ô-sa với nỗi khốn khổ của các em nhỏ.
- Đó là sự thuần khiết, trong sáng và lòng từ bi của các đứa trẻ, cùng với sự đồng cảm của A-li-ô-sa với những đứa trẻ bất hạnh.
Câu hỏi 4 (trang 233 sách giáo khoa Ngữ văn 9 Tập 1): Sự kết hợp giữa câu chuyện thường nhật và truyện cổ tích
- Thông tin về bà dì ghẻ: Khi nghe các em hàng xóm nói về bà dì ghẻ, A-li-ô-sa liền hình dung đến nhân vật dì ghẻ ác độc trong truyện cổ tích.
- Về người mẹ thật: A-li-ô-sa nói với đám trẻ: “Mẹ thật của các bạn sẽ trở về, và các bạn sẽ thấy”. Khi các em hỏi, cậu ta tiếp tục nói: “Trời ơi, có bao nhiêu người chết, thậm chí bị chia ra từng mảng, nhưng chỉ cần một chút nước phép thì sống lại được…”.
- Hình ảnh của bà nội hiền hậu được mô tả với từ ngữ “ngày xưa”,”trước đây”, “lúc trước”. Trong đoạn này, mỗi khi A-li-ô-sa nhắc đến bà nội là để kể về việc bà thường kể chuyện cổ tích cho cháu nghe. Cháu sau đó kể lại những câu chuyện ấy cho các bạn, và những lần quên thì chạy về hỏi bà. Khi con trai đại tá nói: “Có lẽ tất cả bà đều tốt, bà của tôi cũng rất tốt…” thì trước mắt chúng ta hiện ra hình ảnh của các nhân vật bà nội, bà ngoại trong truyện cổ tích.
B. Tác giả
- Tên Mác-xim Go-rơ-ki (1868-1936)
- Nguyên quán: Thành phố Nizhni Novgorod bên bờ sông Volga
- Cuộc đời:
+ Ông trở mồ côi cha từ khi 13 tuổi
+ Từ khi còn nhỏ, Go-rơ-ki đã phải chịu một sự giáo dục nghiêm khắc từ ông ngoại
+ Khi ông lên 10 tuổi, ông đã mất cả cha lẫn mẹ và phải tự lập trong cuộc sống, làm đủ công việc, có lúc phải đi ăn xin
+ Ông rất đam mê đọc sách và niềm đam mê này cùng với những trải nghiệm đời sống đã truyền cảm hứng và năng lượng cho ông để viết văn
- Các tác phẩm chính: Bộ tự truyện bao gồm: Tuổi thơ (1913-1914), Cuộc sống (1916), Những năm đại học của tôi (1923) và Mẹ (1906-1907)
C. Tác phẩm
- Nguyên cớ và hoàn cảnh sáng tác:
+ Thời thơ ấu là tiểu thuyết đầu tiên trong bộ ba tiểu thuyết tự thuật của Go-rơ-ki được viết vào năm 1913-1914, bao gồm 13 chương
+ Trích từ chương 9 của tác phẩm này
- Thể loại: Tiểu thuyết
- Phong cách biểu đạt: Tự thuật
- Tóm tắt Trong suốt một tuần, ba đứa trẻ hàng xóm lại đến sân chơi và mời Aliosa chơi cùng. Trong cuộc trò chuyện với ba anh em con nhà ông đại tá Ốp- xi- an- ni- cốp, Aliosa hỏi về mẹ của chúng, khiến chúng buồn vì mẹ của chúng đã mất và bố chúng lấy người phụ nữ khác. Để an ủi ba đứa trẻ, Aliosa kể cho chúng nghe những câu chuyện cổ tích mà bà thường kể. Tuy nhiên, bố của ba đứa trẻ xuất hiện và cấm Aliosa không được chơi với ba đứa trẻ nữa. Bất chấp sự cấm đoán, các em vẫn tìm cách chơi với nhau, an ủi nhau bằng cách kể những câu chuyện vui buồn.
- Bố cục:
+ Phần 1 ( Từ “Trôi qua gần một tuần” đến “ấn em nó cúi xuống”): Tình bạn trong sáng của Aliosa và ba đứa trẻ hàng xóm
+ Phần 2 ( Từ tiếp theo đến “cấm không được đến nhà tao”): Tình bạn bị cấm đoán
+ Phần 3 (Phần còn lại): Dù bị cấm đoán, tình bạn của các đứa trẻ vẫn tiếp tục
- Người kể chuyện: Thứ nhất
- Giá trị nội dung:
Đoạn trích kể về mối quan hệ thân thiết giữa Aliosa và ba đứa trẻ hàng xóm con của ông đại tá, sống trong sự thiếu thốn tình thương, vượt qua sự chia cắt và ngăn cấm của xã hội
- Giá trị nghệ thuật: Đoạn trích thành công thông qua cách kể chuyện dễ thương, tạo hình ảnh sinh động, kết hợp giữa thực tế và truyện cổ tích. Việc không sử dụng tên của các em khiến câu chuyện trở nên tổng quát và mang tính cổ tích sâu sắc.
