
Griffin, một nhà khoa học tài năng, có tham vọng lớn. Trong quá trình nghiên cứu khó khăn, ông đã khám phá ra khả năng biến con người thành vô hình.
Griffin giữ những khám phá của mình bí mật, với mong muốn thành công trong lĩnh vực khoa học. Nhưng cuộc đua này đầy gian nan, chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng có thể làm mọi thứ biến mất. Griffin đang gần đạt được mục tiêu của mình. Nhưng cuối cùng, ông buộc phải tự biến mình thành kẻ vô hình.
Sau một quá trình đau đớn kéo dài, ông hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người. Nhưng rồi từ ngôi nhà cũ kỹ mục nát, ông bị đẩy ra đường phố với hình dạng vô hình trần trụi, và liên tục phải đối mặt với những tình huống khó khăn mà mình gặp phải.
Griffin liên tục rơi vào tình thế khó khăn, trong vòng xoáy của bạo lực, cướp bóc, thậm chí là giết người. Cho đến khi ông gặp lại người bạn cũ, bác sĩ Kemp. Đó là điểm quan trọng nhất của câu chuyện, nơi hé lộ bản chất của con người.
Hành động phản bội của Kemp là thiện hay ác?
Hành động của Griffin, người vô hình, là thiện hay ác?
Có ai dám khẳng định rằng họ đứng đúng và bên kia là sai?
Trong Người Vô Hình, thiện và ác gắn kết chặt chẽ với nhau, ràng buộc và phát triển qua nhau. Bạo lực dẫn đến bạo lực. Sự giết người dẫn đến sự giết người. Có lẽ đó là quy luật tự nhiên nhất, và chúng kéo theo nhau, không ngừng, không dừng lại, đến khi đạt đến điểm cao nhất của xung đột. Cái chết của người vô hình là sự hòa giải cuối cùng.
Tại sao cuộc sống của người vô hình lại đến được như vậy?

Người vô hình là một sự xuất hiện lạ giữa loài người. Và từ lâu loài người đã không chấp nhận sự khác biệt, hoặc sợ hãi, hoặc kì thị, và kết quả cuối cùng là sự hủy diệt. Tham vọng hay thực sự chỉ là sự trừng phạt những gì không rơi vào phạm vi của họ.
Người vô hình sẽ không bao giờ ngừng nhận sự phê phán cho đến khi họ không còn tồn tại nữa. Đọc xong cuốn sách, thực sự là đau lòng khi nhận ra con người thực sự là loài của sự phê phán. Là loài của sự tàn ác. Người vô hình thực sự đã tiết lộ sự trần trụi của loài người.
Người vô hình là một tiểu thuyết giả tưởng. Nhưng có lẽ không chỉ vậy. Người vô hình chỉ là việc phản ánh một tình hình mà con người phải đối mặt. Giống như tình thế của Gregor Samsa khi anh tỉnh dậy vào buổi sáng và phát hiện mình đã biến thành một con bọ trong tác phẩm Hóa Thân của Kafka, hoặc Meursault khi tỉnh dậy sau một buổi trưa nắng, nhận ra rằng mình vừa giết người trong tác phẩm Người Dưng của Camus.
Tình hình của con người giữa cuộc sống đầy rẫy những khó khăn này là hiển nhiên, và từ tình hình đó, con người lập tức đấu tranh và rơi vào vòng quay của bản chất con người.
Wells là một danh hào trong nghề kể chuyện, khiến người đọc lạc vào những câu chuyện tưởng như thật. Ông đã tạo ra một không khí huyền bí liên tục trong câu chuyện. Đó chính là không khí mê hoặc, dẫn dắt và tạo nên sức hút cho Người Vô Hình.
Nhà văn bắt đầu câu chuyện rất tốt, khi đưa ra nhân vật một cách đột ngột, mơ hồ, và bao phủ bởi lớp sương mù ảo, cùng với những hành động, cử chỉ kỳ lạ, đủ để lôi cuốn độc giả vào không gian kỳ bí đó.
Có một số chương rất thú vị. Có những chi tiết rất hấp dẫn mà Wells đã đưa ra, như thời kỳ Khủng Bố, kỷ nguyên của Người Vô Hình... Chúng khiến độc giả cười nghiêng ngả, bởi sự châm biếm sắc sảo. Người Vô Hình có ưu thế gì ngoài việc vô hình? Ông ta vẫn có thể để lại dấu vết, bị đâm bằng dao, bắn bằng súng, đói, rét... Thực ra ông ta không có gì, trừ việc tham gia vào cuộc chiến tranh. Ông ta chỉ là một kẻ tâm thần tột cùng, lang thang trong thị trấn.
Bức thư đe dọa Kemp từ Người Vô Hình ở những chương gần cuối chỉ tạo ra một không khí vui vẻ, bi thương và cô độc của Người Vô Hình. Chính sự hài hước đau đớn đó đã làm nên cái chết cuối cùng của Người Vô Hình, và khiến độc giả suy tư về bản chất thâm sâu của con người, trong chương cuối cùng “Vĩ Thanh”.
Vĩ Thanh đó, sẽ dẫn dắt con người đến đâu?
Cuốn sách Người Vô Hình của H.G.Wells được phát hành vào năm 1897 dưới dạng truyện phần trên tạp chí Pearson's Weekly và sau đó được xuất bản thành sách trong cùng năm. Sau này, nó đã được chuyển thể thành bộ phim vào năm 1933.
G. Wells, tên thật là Herbert George Wells, là một nhà văn, nhà xã hội học và nhà báo người Anh. Ông nổi tiếng với các tác phẩm khoa học viễn tưởng. Trong các tác phẩm của mình, ông không chỉ thường xuyên sử dụng hình tượng nhà phát minh - nhà khoa học điên cuồng và kỳ quặc, mà còn dùng những lời nói châm biếm, những tình huống châm biếm để tạo ra phong cách viết riêng của mình. Cùng với Hugo Gernsback và Jules Verne, ông được coi là “Cha đẻ của truyện khoa học viễn tưởng”.
