
Vậy là chúng ta chỉ đang yêu những gì mà chúng ta kỳ vọng đấy phải không?
Người khác chỉ là công cụ để thực hiện những kỳ vọng của chúng ta. Và khi những kỳ vọng đó không được đáp ứng, chúng ta muốn kết thúc mối quan hệ. Chúng ta đau khổ. Chúng ta nghĩ rằng họ đã thay đổi. Chúng ta cảm thấy họ không yêu thương chúng ta.
Rốt cuộc, ta tự tạo ra những gông cùm của sự “phải” và nhốt người mình yêu trong đó. Ta cũng tự giam mình trong một mối quan hệ độc tài. Ta vô tình cướp đi tự do của cả hai dưới cái vỏ bọc của “tình yêu”.
Tôi nhận ra mình đã quá tàn nhẫn, quá ích kỷ! Tôi cảm thấy cần phải trả lại tự do cho người mình yêu. Họ không cần phải tuân theo những mong muốn của tôi, không phải vì yêu thương mà phải thay đổi bản thân. Họ có quyền tự do, tự biểu hiện và theo đuổi cuộc sống của riêng họ. Chúng ta ở bên nhau để hiểu nhau, chấp nhận nhau, đồng hành và ủng hộ nhau trên hành trình cuộc đời.
Khi ta nghĩ rằng mất một ai đó, thực ra ta mất đi hình ảnh mà ta kỳ vọng về họ. Ta mong muốn có một người đối tác tốt, nhưng khi họ không đáp ứng được những kỳ vọng của ta, ta cảm thấy như đã mất đi họ. Nhưng thực tế, họ vẫn ở đây, vẫn là phần của cuộc sống này. Ta không thuộc về bất kỳ ai cả, vì vậy không bao giờ mất đi họ. Mỗi người tự do là chính họ, và chúng ta đồng hành cùng nhau trên con đường của cuộc sống.
Khi ta nghĩ rằng ai đó thay đổi, thực ra chỉ là họ không giống như hình ảnh mà ta kỳ vọng về họ. Họ vẫn là họ. Kỳ vọng là nguồn gốc của nỗi đau, không phải người khác đã cướp đi sự hạnh phúc của ta. Chúng ta không sống với nhau một cách chân thực, mà ta xây dựng mối quan hệ dựa trên những hình ảnh. Chúng ta tưởng tượng về những gì mà ta muốn họ phải làm. Và họ cũng làm điều tương tự với ta. Cuối cùng, chúng ta gặp nhau như những hình ảnh không tồn tại ngoài đời thực. Kỳ vọng chồng lên kỳ vọng, và chúng là những sợi dây trói buộc tự do của chúng ta.
Tình yêu thương thực sự là cho nhau tự do, tự do là chính mình và cho đối phương là chính họ. Chúng ta nhìn nhau trong sự tự do và ủng hộ nhau trên hành trình riêng của mỗi người. Đó mới chính là tình yêu thương không điều kiện.
Khi này, không chỉ ta tặng tự do cho người mình yêu mà còn cho bản thân tự do. Không phải là không có trách nhiệm với nhau mà là không cần phải sở hữu nhau. Ở nơi có sự sở hữu, không có tự do.
Làm sao có thể có tình yêu không sở hữu được?
Câu trả lời rất đơn giản: Thay vì sở hữu, hãy hiện diện. Hiện diện trong cuộc sống này, trong từng khoảnh khắc và trân trọng những gì ta đang có. Hãy để những điều ta yêu thương tự hiện diện như chúng đang tồn tại. Trân trọng mỗi khoảnh khắc thay vì cố gắng sở hữu mọi thứ. Chỉ qua tình yêu vô điều kiện, không sở hữu, con người mới có thể đạt được hạnh phúc và tự do thực sự.
Nhiều người định nghĩa 'tự do' là có thể làm mọi thứ theo ý mình. Điều này không phải là tự do, mà là tùy tiện và lạc thảo. Nếu mọi người đều tìm kiếm tự do theo cách này, thế giới sẽ trở nên một nơi như thế nào? Tự do thực sự là khi ta không bị ràng buộc, chi phối bởi bất kỳ tác nhân nào bên ngoài và cả những suy nghĩ trong lòng. Tóm lại, đó là sự bình tĩnh trước mọi biến động.
Làm thế nào để đạt được sự tự do này?
Tự do bắt nguồn từ sự hiểu biết sâu sắc. Để tự do, ta cần có trí tuệ. Để tự do, con người cần phải có trách nhiệm. Tự do và trách nhiệm là hai mặt của một đồng xu. Thường người ta chỉ muốn tự do mà bỏ qua trách nhiệm. Họ khao khát tự do, nhưng không đặt sự hiểu biết lên trọng tâm.
Hãy nói về tình yêu. Trong đời, chúng ta có thể gặp được người mình yêu. Khi chúng ta tìm được một người như vậy, chúng ta cảm thấy hạnh phúc. Nhưng thường, chúng ta đặt quá nhiều kỳ vọng vào họ và khiến bản thân rơi vào “nhà tù” của sự mong đợi.
Tại sao lại là “nhà tù”? Nếu họ quen biết người khác, chúng ta có ghen không? Nếu họ không đối xử với chúng ta như chúng ta mong đợi, chúng ta có giận không? Nếu họ rời xa chúng ta, chúng ta có đau khổ không? Chúng ta cần tự nhìn nhận và không trách móc người khác. Khi làm vậy, chúng ta đang giam cả hai vào “nhà tù của kỳ vọng”. Hai người hoàn toàn mất tự do trong cái gọi là tình yêu.
