
Khi xã hội ngoài kia đang náo nức với những vụ ấu dâm, tôi lại đọc một câu chuyện khác về ấu dâm trong thời kỳ Thế chiến II, khi lo lắng còn nhiều hơn so với thời hiện đại. Khi nhắc đến tội ác ấu dâm, mọi người thường chỉ nói về nỗi đau thể xác và tinh thần của nạn nhân, nhưng tinh thần của những người chứng kiến thì sao?
Cấu trúc của câu chuyện trong sách 'Chuộc tội' của Ian McEwen kể về lời khai của một cô bé mười ba tuổi làm chứng trong vụ cưỡng hiếp người chị họ, cùng với nỗi đau tinh thần kéo dài hơn sáu mươi năm và một lời thú tội muộn màng.
Hè năm 1935, Robbie Turner bị bắt vì tội cưỡng hiếp cô bé Lola mười lăm tuổi, một người họ hàng của gia đình Tallis. Nhân chứng và lời khai duy nhất trong vụ án là cô bé Briony Tallis, mười ba tuổi, khẳng định chắc chắn hung thủ là Turner sau khi bắt gặp cảnh tượng kinh hoàng đó trong đêm tại khu vườn gần nhà. Turner là con trai của người hầu và người giúp việc trong gia đình Tallis, đồng thời cũng là bạn thân từ thuở ấu thơ của Cecilia Tallis. Dựa trên lời tố của Briony, Turner cũng là người khiến Cecilia phải cởi quần áo trước mặt hắn, viết bức thư thư thế gửi và tra tấn Cecilia trong thư viện. Trong thời chiến, để tập trung lực lượng quân đội, những tên có tội lỗi nghiêm trọng như Turner được ân xá tham gia lính thay vì bị giam giữ bởi chính phủ Anh.
Đọc đến đây, có thể bạn sẽ nói “Đáng đời hắn, những kẻ vô nhân tính như hắn xứng đáng bị trừng phạt” hoặc những câu tương tự. Tôi cũng đồng cảm với bạn một phần. Nhưng liệu lời khai của một thiếu niên có đáng tin cậy không?

Nếu như hiện nay, cảnh sát và truyền thông chắc chắn sẽ phải điều tra kỹ lưỡng nhiều chi tiết hơn trong lời khai đó. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, cảnh sát và quân đội Anh đang phải lo lắng về vũ khí trong cuộc chiến với Đức, không có thời gian điều tra lời khai của một đứa trẻ. Họ thậm chí rất vui mừng khi có một nhân chứng, và nhân chứng đó lại rất quả quyết về những gì mình đã thấy. Briony có lẽ xứng đáng trở thành anh hùng trong lòng những cô gái trẻ ấy.
Vào lúc đó, “anh hùng” của chúng ta, Briony, sống trong nỗi đau khổ suốt cuộc đời còn lại. Năm năm sau, cô trở thành y tá thực tập tại bệnh viện London thay vì theo học tại Cambridge. Mỗi khi nhớ lại những khoảnh khắc cuối cùng của người lính, cô lại nghĩ đến số phận của Robbie ngoài chiến trường. Cô đã viết nhiều bức thư gửi chị gái Cecilia, người đã rời bỏ gia đình sau khi Robbie bị bắt và trở thành y tá, nhưng chưa bao giờ nhận được hồi âm. Cô lo sợ rằng nếu không gặp chị gái, cô sẽ không bao giờ có cơ hội xin lỗi, vì sự thật mà cô đã tiết lộ rất đau lòng. Hung thủ mà Briony thấy năm năm trước hóa ra không phải là Robbie Turner.
Đối với cô vào thời điểm đó, Robbie là một con quỷ dâm dục, nhưng đồng thời là người mà cô yêu quý. Briony đã từng dám nhảy xuống hồ chỉ để kiểm tra liệu Robbie có cứu cô không và để nói lời yêu với anh. Nhưng hỡi, một cô bé ngây thơ và nông cạn trong tâm trí không muốn người mình yêu ở gần chị gái cô nên đã sẵn sàng nói dối mặc dù đã mười mươi nhìn thấy hung thủ là ai, một lời nói dối đủ làm thay đổi cuộc đời của ba người.

Trải qua nhiều năm làm y tá, Briony vẫn viết, nhưng không còn là những câu chuyện mộng mơ như thuở nhỏ nữa. Ngồi một mình gõ máy vào những đêm lạnh tại bệnh viện, Briony đã viết một lời thú tội chân thành, không màu mè, hoa mỹ cho những người đã tin vào những lời dối trá của cô. Lời thú tội ấy sau cùng trở thành cuốn tiểu thuyết cuối đời của cô, cuốn sách mang tên 'Chuộc Tội'.
Nhưng rốt cuộc, đó chỉ là sự hèn nhát cuối cùng của Briony, khi tất cả những người liên quan đã khuất phục, họ mãi mãi không biết sự thật. Dù có viết bao nhiêu cuốn sách, cũng không thể bù đắp lại cuộc sống hạnh phúc cho Robbie và Cecilia. Vở kịch đầu tiên của Briony xuất hiện vào cuối truyện như một lời nhắc lại cuộc đời của hai con người đó, rốt cuộc chỉ là một vở kịch do người khác dựng lên.
Briony đã thừa nhận sai lầm, nhưng vẫn tiếp tục làm sai, vẫn chỉ là một con người hèn nhát, không giống như trong cuốn tiểu thuyết đó.
Briony đã sống đến cuối đời với nỗi tuyệt vọng và tự lừa dối chính mình bằng ảo tưởng hạnh phúc. Không có gì sai khi đứng lên để phản đối một tội ác, chỉ là đừng làm như Briony, hãy làm người hùng thật sự để không bao giờ phải chịu đựng nỗi đau khi đối diện với sự thật.
Thu Hoài/Mytour
