
Trần Cơ Bản, một cậu bé ngoan ngoãn và học giỏi. Khi đại dịch Covid-19 bùng phát, gia đình và cô giáo phát hiện ra tài năng văn chương đặc biệt của cậu, đặc biệt là khả năng ứng khẩu thành vè. Cậu thường xuyên thể hiện tài năng này để giúp mẹ bán hàng online thành công hơn. Tuy nhiên, Cơ Bản thiếu hụt nhiều kỹ năng mềm, những kỹ năng mà sách vở không thể cung cấp đầy đủ và cả “giáo sư google” cũng không thể giải đáp được.
Muốn con trải nghiệm cuộc sống ngoài những trang sách giáo khoa và màn hình điện thoại, bố mẹ quyết định đưa Cơ Bản về quê. Chuyến đi đã giúp cậu khám phá văn hóa độc đáo của vùng Mường cổ Thanh Hóa, trò rối Chuộc, đêm chèo ma, và cuộc sống thú vị ở quê như cưỡi trâu, thả diều, tắm suối - những trải nghiệm mà trước đây chỉ đọc trong truyện cổ tích.
Cậu bé tự hào ở thành phố bỗng nhận ra mình thiếu hụt rất nhiều khi xa rời sách giáo khoa, không có máy tính và internet để tra cứu. Không biết phải làm sao khi gặp phải các tình huống như bị đỉa cắn, không thể nấu ăn vì không có lửa... Những trải nghiệm này khiến cậu nhận ra rằng, dù sống trong môi trường khó khăn, nhưng những đứa trẻ ở quê đã biết tự chăm sóc bản thân từ lâu.
Câu chuyện của các đứa trẻ ở thành phố và ở quê, mặc dù ban đầu có vẻ khác biệt, nhưng lại được nối kết bởi những đứa trẻ như Cơ Bản, Kiên và Huyền, làm cầu nối giữa hai thế giới. Truyện cổ tích thực sự trở thành hiện thực trong những chương cuối cùng của câu chuyện. Cơ Bản và Kiên đã nhận ra những thứ thiếu sót của mình khi ở thành phố, trong khi đó, những đứa trẻ ở vùng núi như Huyền được sự giúp đỡ từ các bạn ở thành phố để có cơ hội học hỏi và phát triển.
Theo tác giả Võ Thị Xuân Hà, tập truyện “Cơ Bản là Cơ Bản” của Huy Thông với 21 chương đều bắt đầu bằng từ “Cơ bản...” đã mang lại một tác phẩm sống động cho thế giới trẻ. Những câu chuyện được kết nối bởi năng lượng tích cực, mỗi chương là một hành động thiện lương, là sự suy ngẫm về ý thức được hoàn thiện và thích ứng với môi trường đầy biến động.
Theo báo Hà Nội Mới
