Mùa đông, giữa những đợt bão cuối mùa đang đến, tôi chỉ kịp đặt máy ảnh vào túi và vội vã hướng về Móng Cái, Quảng Ninh. Hành trình đến với những cột mốc trên biển đang kêu gọi.

Từng đứng ở địa đầu Sa Vĩ, nhìn ra Biển Đông, nơi cửa sông Bắc Luân đổ ra biển, hướng về phía cột mốc 1377 – 1378, những cột mốc cuối cùng trên đường biên giới Việt – Trung nằm giữa làn nước bát ngát… Trong vô số giấc mơ, hành trình tuần tra biên giới ở Bình Liêu, Quảng Ninh xâm nhập sâu vào trái tim và mỗi ngày đi lại thì càng thúc đẩy sự quyết tâm lên đường.
Mốc 1377 thuộc quản lý của Trung Quốc, mốc 1378 là mốc chẵn thuộc sự quản lý của Việt Nam. Ở vị trí đặc biệt trên biển và cực kỳ nhạy cảm, việc tiếp cận những cột mốc này thật không dễ dàng.
Thậm chí, nhiều du khách đến Trà Cổ rừng dương cũng chưa bao giờ nghĩ đến.
Hành trình khó khăn
Trả lời câu hỏi của tôi về việc người dân có được phép thăm cột mốc 1378 hay không, ông Hồ Văn Tông – đài trưởng Đài quan sát Tràng Vỹ, Đồn biên phòng Trà Cổ – cho biết về mặt nguyên tắc, người dân luôn có quyền đứng trên lãnh thổ nước mình. Nhưng tại khu vực biên giới có những nội quy riêng mà tất cả phải tuân theo để đảm bảo an ninh.
Vì tính chất địa lý, cột mốc dưới nước và cột mốc trên bờ lại rất khác nhau, đặc biệt là cột mốc 1378. Để có quyền thăm mốc, người dân cần phải có sự cấp phép từ Bộ chỉ huy biên phòng tỉnh Quảng Ninh và đồn biên phòng địa phương sẽ quản lý mốc, sắp xếp thời gian và có cán bộ dẫn đường.


Nhóm của tôi chỉ có 2 người muốn chinh phục mốc 1378. Sau khi liên hệ với lái đò, chúng tôi đi bộ qua trắng cát để đến đê Tràng Vỹ. Từ xa, cột mốc 1377 và 1378 đang gọi mời.
Vì cột mốc 1377 thuộc sở hữu của Trung Quốc, theo quy tắc đi lại giữa hai quốc gia ở vùng biên giới, chúng tôi có cơ hội để “ngắm nhìn” gần cột mốc, nhưng không thể lên mốc như 1378.
1378 – Nơi sông hòa mình vào biển
Chưa đến nửa giờ đi đò máy, chúng tôi đã đứng dưới chân cột mốc huyền thoại, cây cột mốc tròn to đã cắm sâu vào đất, sơn 3 vạch màu đen, vàng, đỏ trên nền trắng. Không xa đó là mốc 1377, có điểm nhận biết khác biệt là thiếu vạch sơn đen.



Chào tạm biệt, năm 1378. Hãy lưu lại giữa biển cả, kiên trì và hùng dũng như ánh trăng, để chào đón những thế hệ 'yêu mốc' kế tiếp đặt chân đến.
Liệu có bao nhiêu người sẽ đến và đánh thức niềm tự hào dân tộc sâu thẳm trong trái tim, cảm nhận linh hồn rưng rưng khi chạm vào cột mốc thiêng liêng của Tổ Quốc? Cột mốc độc nhất đặt tại dòng sông hòa mình vào biển, trên hòn Dậu Gót, Móng Cái, Quảng Ninh.
Hòa bình trên Cồn Mang
Sau bữa trưa kéo dài, người lái đò và chúng tôi quay về Sa Vỹ, nơi được coi là biểu tượng bắt đầu của chữ S Việt Nam.
Chưa lâu trước, tôi đứng trên chiếc thuyền với cử chỉ chào từ độ cao và ngạo nghễ của mốc 1378, nhưng giờ chỉ còn thấy nó như một điểm nhỏ cô đơn giữa đại dương bao la.
Chúng tôi mắc kẹt trong cát trên đường đến Cồn Mang, mất nhiều thời gian và cố gắng, mới đến nơi được coi là thế giới riêng tư của ông bà xưa, nơi theo truyền thuyết là có 'mang' sau mỗi chuyến về.
Người lái đò mỉm, nói rằng có lẽ xưa kia, nơi này yên bình, rừng dương phủ đầy bãi biển. Nhưng giờ đây, nhìn xa mắt vẫn không thấy điểm cuối cùng của bãi biển Trà Cổ. Nói xong, lại che miệng cười, nói có thể em chẳng tin...
Tôi tập trung quan sát những người dân Tràng Vỹ đang khai thác hà trên cồn, mỗi người cầm một cây búa hoặc rổ nhỏ. Dụng cụ làm việc đơn giản, chỉ cần tìm những con hà lớn, phá vỡ lớp vỏ cứng và tách phần thịt mang về.
Chăm chỉ mỗi ngày, họ có được bữa canh, nhiều người mang ra chợ để bán.
Sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát, ánh nắng mặt trời lấp loáng trên bãi đá xù xì, những hà trở nên rực rỡ.
Lâu rồi, một chiều bình yên như thế lại trở về ở vùng biên...



Theo Tuoitre.vn
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch từ Mytour.com
Mytour.comNgày 15 tháng Một, 2016