Nằm dọc theo đường tuần tra biên giới Bình Liêu, Hoành Mô, Quảng Ninh, cột mốc 1305 đứng đầu là một trong hai điểm giới nằm ở vị trí cao nhất trên thực địa tỉnh này, là địa điểm khó khăn để chạm vào.

Nhân dịp sinh nhật của Hội Phượt Quảng Ninh tại Vân Đồn, chúng tôi đã tổ chức trại ngủ ngay trên bờ biển. Được mời tham gia tiệc và kết hợp với nhóm bạn, chúng tôi quyết định 'bỏ trốn' cùng nhau đến mốc 1305.
Trên đường giới biên
“Đưa nhau phiêu bạt” là tên của một bản nhạc mà nhiều người trong nhóm Phượt Quảng Ninh như thấu hiểu, nói về việc từ bỏ tất cả để bắt đầu hành trình tìm kiếm những thách thức mới.
Trong ngày chúng tôi 'trốn đi', cơn bão đang hình thành ngoài biển Đông, dự kiến sẽ đổ bộ vào đất liền trong vài giờ. Sau khi đi qua chợ Tiên Yên vào chủ nhật để chuẩn bị bữa trưa cho đoàn, bao gồm bánh mì, bánh dầy giò và vài cốc mì tôm, phố cổ Tiên Yên nay đã quá nhộn nhịp, khác xa so với dự kiến của chúng tôi.
Xe chạy bên suối Tiên Yên, vượt qua những cánh đồng lúa bát ngát trên đỉnh núi, vào mùa lúa chín, chắc chắn đây sẽ trở thành một vùng đẹp lạ không kém mùa vàng ở Mù Căng Chải.
Rẽ vào đường qua xã Lục Hồn, chúng tôi ngắm nhìn con đường cheo leo trên dãy núi dài đan xen, một cảm giác không thể tả được đang làm xao lạc tâm hồn.
Không cần xác nhận, ai cũng biết, đó chính là con đường tuần tra biên giới Bình Liêu.



Con đường sát biên, chứa đựng nhiều bí mật sâu thẳm, giấu trong đó máu xương và nước mắt, kiêu hùng và ngạo nghễ, truyền cảm xúc sâu sắc vùng biên độ, từng mạch máu, thớ thịt, trong từng hơi thở, ánh nhìn, một biểu tượng xúc động tràn ngập.
Không có hình bóng người, đôi khi chỉ thấy một nhóm công nhân sửa đường với máy xúc, máy ủi. Núi rừng hùng vĩ và thâm sâu, màu xanh lan tỏa trên vùng đất phong phú.
Con đường xoắn vào núi, dấu vết như làm bằng dao găm, màu đất đỏ vẫn tươi tắn, bề mặt đường bê tông mịn màng cứ dẫn lên cao mãi, cua nối cua, mốc nối mốc, 1300 – 1301, rồi đây là 1302.
Mốc giới 1302 nằm sát bên đường tuần tra, chỉ cần dừng xe là bạn đã có thể 'check-in' với mốc. Tuy nhiên, vị trí của 1303 và 1304 lại là một ẩn số, có thể ẩn chứa trên những dãy núi cao hiểm trở về bên trái của con đường tuần tra biên giới.
Hôm nay là ngày đặc biệt dành cho cột mốc 1305.
Chuyến hành trình đi tìm kiếm mốc
Vào buổi trưa, chúng tôi đến địa điểm xuất phát. Ở giữa đường, có một số dấu hiệu, mũi tên và đường vẽ bằng phấn, chỉ dẫn 'Hướng đi 1305'. Sau đó, chúng tôi quay lại lên một đồi thông để tìm nơi ăn trưa trước khi bắt đầu hành trình chinh phục mốc 1305.
Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, bầu trời trở nên âm u và nặng nề, không khí ẩm ướt với những giọt mưa bay. Tin đồn nói rằng cơn bão sắp đổ bộ vào Móng Cái.
Khi mở vỉ sữa để pha cà phê, cơn gió lốc lao qua đồi thông, ném mảnh cỏ khô vào cốc, không có sự khoan nhượng. Chấm dứt giấc mơ cà phê nhanh chóng.
Quyết định phải bước chân ngay, nếu không bão sẽ vồ không kịp. Bước lên và bước xuống cũng là một cuộc phiêu lưu kéo dài cả buổi chiều.



Lối đi hẹp mà rõ nét sau khi mọi người vượt qua những đồi cỏ rợp hoa. Bắt đầu bước lên lưng của chú khủng long đầu tiên, dốc lên và dốc lên. Từ đỉnh này sang đỉnh khác, được gọi là 'lưng cá voi' lần này.
Chúng tôi tiến lên một cách lặng lẽ, sự mệt mỏi ban đầu thường xuất hiện đối với những người lâu ngày mới bắt đầu leo núi. Nhìn xuống con đường tuần tra lấp lánh như dải lụa màu da cam dưới tầm nhìn, thật khó mà tin được có loại thảo dược nào có thể thần kỳ đến như vậy.
Không gì có thể diễn đạt đúng vẻ đẹp hùng vĩ của con đường dẫn đến điểm cao nhất 1305. Sau khi vượt qua những đỉnh núi cao, chúng tôi chuyển sang sườn núi khác, đi qua những khu rừng cỏ rực rỡ và mịt mùng dưới tán sương.
Trong rừng cỏ, có những bông hoa dại, xinh đẹp và ấm áp, không chút e sợ trước cơn mưa làm ướt sũng trang phục. Nhóm trai trẻ dẫn đầu, trèo lên cỏ để đùa giỡn với nhau.
Chúng tôi chỉ đứng lại một chút và trong khi trò chuyện với nhau, có lẽ chúng tôi sắp đến nơi, bọn trai đột nhiên nhảy ra từ trong bãi cỏ khiến mấy đứa nhỏ phải bật dậy và sợ hãi tới mức ngất xỉu.
Nhịp tim gọi mời

Sương mù ngày càng đậm, che phủ hoàn toàn những đỉnh núi và thậm chí cả những sườn núi xung quanh. Tôi tưởng rằng mốc 1305 sẽ đứng ngạo nghễ trên đỉnh núi, nhưng ngạc nhiên thay, biểu tượng giới hạn này yên bình và giản đơn nằm dưới chân núi, tỏ ra cô đơn và buồn bã một cách nhẹ nhàng.
Nhóm bạn tự nhiên nảy sang hỏi nhau liệu có phải điên không khi từ chốn ấm áp tại gia, họ lại đưa nhau lên núi để thăm chiếc cột đá này?
Mạo hiểm mò mẫm chỉ để ôm lấy chiếc cột mốc, hôn nhẹ một cái, chụp một tấm ảnh 'check-in' và sau đó quay trở về, với bất kể thời tiết nào, với mọi khó khăn (thậm chí đã có nhóm gặp rắn khi đi trek tới đây trước đây), hoặc nguy cơ trượt chân rơi từ núi xuống, hoặc ngay cả khi có người đã đặt chân đến đây lần thứ hai!
Nhưng tất cả đều hiểu, chiếc cột đá 1305 kia giống như hàng ngàn cột mốc khác trải dọc biên giới, không phải vô tri vô giác, nó là biểu tượng của hàng ngàn con người đã hi sinh cho từng đám đất ở biên giới, cho từng viên sỏi trên mảnh đất phong ba, cùng với những dòng máu và xương đã rơi xuống, những giọt nước mắt đã rơi.
Và chắc chắn, bên trong trái tim lạnh lẽo đó, luôn tồn tại một trái tim vô hình, ấm áp với nhịp đập hồi hộp gọi chúng tôi đi...

Theo bài viết trên trang Tuổi Trẻ
***
Tham khảo tại: Cẩm nang du lịch Mytour.com
Mytour.comNgày 4 tháng Hai, 2016