Dải Ngân Hà luôn là một trong những chủ đề nhiếp ảnh lôi cuốn và quyến rũ với mọi người. Cảm giác nhìn lên bầu trời đầy sao, với dải sáng trắng vượt qua không gian luôn khiến con người phải say mê. Tuy nhiên, việc ghi lại những khoảnh khắc đẹp của Dải Ngân Hà không phải là điều dễ dàng, đặc biệt là với những người mới bắt đầu. Trong bài viết này, tôi muốn chia sẻ về hành trình theo đuổi đam mê của mình.Con đường tiếp cận với Dải Ngân Hà của tôi
Năm 2015, tôi đã sắm cho mình chiếc máy ảnh đầu tiên khi vẫn đang làm việc trong lĩnh vực ngân hàng. Tuy nhiên, tại thời điểm đó, tôi vẫn khá bận rộn và chưa biết cách sử dụng máy ảnh. Những bức ảnh của tôi lúc đó, từ cảnh biển mênh mang, đến bầu trời đêm với dải Ngân Hà rực rỡ, đều chỉ là sản phẩm của photoshop. Rồi một ngày, tôi tham gia một buổi workshop về nhiếp ảnh phong cảnh căn bản và tất cả mọi thứ đã thay đổi. Tôi nhận ra rằng những điều tưởng chừng chỉ có thể làm bằng photoshop thực sự có thể được chụp. Từ đó, tôi tự mày mò cách chụp phơi sáng lâu, sử dụng bộ lọc... Trong quá trình đó, tôi cũng khám phá ra về Dải Ngân Hà và tôi đã thật sự đắm chìm vào đam mê đó. Đúng một năm sau, mỗi khi trời tối, tôi lại ra ngoài để chụp. Tuy nhiên, những lần đầu tiên đều thất bại vì tôi còn ngây thơ và mắc nhiều lỗi. Nhưng tôi không bỏ cuộc. Cuối cùng, sau một năm, tôi đã chụp được bức ảnh Milkyway đầu tiên của mình. Cảm giác ấy thật sự đáng nhớ, là kết quả của sự cố gắng và kiên nhẫn suốt một năm.
Nhìn lại những bức ảnh Milkyway đầu tiên mà tôi chụp đượcKhởi đầu cho hành trình nghiện ngập
Kể từ khi chụp được lần đầu, tôi bắt đầu mở rộng phạm vi. Mỗi khi cuối tuần trăng lặn, tôi lại mang theo máy ảnh. Trong quá trình đó, tôi cũng kêu thêm vài người bạn đi cùng để vui vẻ và an toàn hơn. Lần thứ hai tôi chụp được là ở Hồ Cốc, một darksite khá tốt và may mắn hơn là trời đêm đó rất đẹp.
Milkyway tại Hồ CốcVà từ đó, mỗi chuyến đi của tôi đều được dành riêng cho việc chụp Milkyway vào khoảnh khắc trăng lặn. Trong một năm tiếp theo, tôi đã chụp ở Gò Công, Đà Lạt và Tà Năng.



Điểm cao nhất của sự nghiện này có lẽ là năm 2019, khi tôi tham gia leo đến trại cơ sở Everest. Ở độ cao trên 4000m và nhiệt độ -10 độ vào ban đêm, dù đã mệt mỏi vì trekking hàng chục km, nhưng tôi vẫn hào hứng chạy ra giữa đêm để chụp Milkyway. Tuy nhiên, tay chân tôi đã mất cảm giác vì lạnh. Lúc đó, hướng dẫn viên đã mắng tôi vì hành động thiếu cẩn thận.


Hành trình học và tiến bộ qua từng bức ảnh
Sau mỗi chuyến đi, tôi học hỏi được rất nhiều và từng bước tiếp cận với các kỹ thuật tiên tiến hơn để chụp ra những bức ảnh đẹp nhất. Trước năm 2018, tôi chỉ chụp một lần. Dần dần, tôi đã biết đến phương pháp stack để giảm noise, sau đó là sử dụng tracker để theo dõi, và mất cả năm để chuyển đổi quy trình làm việc từ Photoshop sang Pixinsight. Gần đây nhất, tôi đã lột bỏ sensor của máy ảnh để thu thập nhiều dữ liệu hơn. Do đó, các bức ảnh của tôi đã tiến bộ rất nhiều, và đam mê này sẽ luôn tồn tại trong tâm trí tôi, để khi già đi, tôi có thể ngồi và nhớ lại, có điều để chia sẻ với thế hệ sau.








