Đề bài:Chuyển hóa thành những que diêm để kể câu chuyện Cô bé bán diêm
I. Cấu trúc chi tiết
II. Bài văn mẫu
I. Kế hoạch: Chuyển hóa thành que diêm để kể câu chuyện về Cô bé bán diêm
1. Khai mạc
Giới thiệu về nhân vật kể chuyện: Tôi là que diêm, kể về bản thân và mở đầu bằng hình ảnh đêm giao thừa, trời rét mướt. Trong khi mọi người ấm áp trong những mái nhà rực rỡ ánh đèn, chúng tôi - những que diêm, vẫn nằm trong bao và trên giỏ của cô bé bán diêm
2. Phần chính
· Tôi, que diêm, giới thiệu về hoàn cảnh của mình và cô bé bán diêm
· Tôi, que diêm, kể lại những sự việc được chứng kiến từ cô bé bán diêm
· Tôi, que diêm, tường thuật về những hành động đốt cháy của cô bé
3. Tổng kết
Cảm nhận của que diêm về cô bé bán diêm: Trước khi tôi tắt, tôi nhìn thấy nụ cười trên môi cô bé, nụ cười hạnh phúc, chắc hẳn cô bé hạnh phúc hơn bao giờ vì được mãi mãi ở bên người bà thân yêu, rời xa cái giá lạnh, đói khát và những trận đánh của cha.
II. Bài mẫu: Hoá thân vào những que diêm để kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm
Đêm giao thừa, trời rét mướt, trong khi mọi người đang quây quần sum họp đầm ấm và hạnh phúc trong những mái nhà rực rỡ ánh đèn, chúng tôi - những que diêm vẫn nằm trong bao và trên giỏ của cô bé bán diêm.
Tôi và những đồng đội khác đi cùng cô bé đầu trần chân đất, nhưng buồn bã khi chúng tôi không được bán. Mùi ngỗng quay thơm phố, cô bé nhớ bà nội, những thời kỳ ấm áp. Từ khi Thần Chết cướp bà, cuộc sống tan tác, cô bé chui rúc trong xó tối tăm, nghe tiếng chửi rủa của cha. Cô bé ôm giỏ chúng tôi, ngồi nép vào góc tường, chân giữa hai ngôi nhà, vì rét chúng tôi cảm nhận. Hôm nay cô không về, chúng tôi biết vì sao, không bán được cô về nhà bị cha đánh. Dù về nhà cũng giống như ở đây, nơi cha con cô ở là gác sát mái, gió thổi vào. Nhìn bao diêm, tôi thấy bàn tay cô bé cứng đờ, rồi nghe cô thì thầm với mình:
· Chà! Giá quẹt một que diêm để sưởi cho ấm chút nhỉ? Hay giá mình có thể rút một que diêm ra và quẹt vào tường để hơi ấm ngón tay nhỉ?
Thấy cô bé lưỡng lự chần chừ, nhưng sau đó cô quyết định lấy một que diêm từ đống chúng tôi, rút quẹt vào tường. Lửa bén nhanh chóng, ngọn lửa ban đầu màu xanh lam, dần chuyển sang trắng rực, quanh que gỗ sáng rực hồng và ánh sáng chói lọi, trông thật vui mắt. Tôi nhìn thấy bàn tay bé nhỏ của cô bé trên que diêm, ánh sáng kỳ diệu làm cô bé tưởng tượng mình đang trước một chiếc lò sưởi sắt có hình nổi bằng đồng lấp lánh, lửa cháy trong lò trông vui mắt và tỏa ra hơi ấm dịu dàng. Chân cô bé hơi dài ra, lửa tắt và lò sưởi biến mất, trên tay cô bé chỉ còn que diêm tàn, vẻ mặt cô bé trở nên buồn bã và nhớ nhiệm vụ cha giao đi bán diêm, cô biết sẽ bị trách mắng khi về nhà.
Rồi cô bé quẹt que diêm thứ hai, ngọn lửa rực sáng, tôi thấy bức tường trước mắt biến thành tấm rèm vải màu, nhìn thấy trong một ngôi nhà có bàn ăn đã sẵn trải khăn trắng, trên bàn toàn đầy đũa và dĩa quý giá và một con ngỗng quay. Điều kỳ diệu là con ngỗng bắt đầu nhảy ra khỏi đĩa, mang theo con dao và nĩa gắn trên lưng nó tiến về chúng tôi. Nhưng khi que diêm tắt, mọi thứ chỉ là ảo tưởng, trước mắt tôi và cô bé vẫn là bức tường lạnh lẽo, cảnh tượng ngoài kia vẫn là phố xá vắng vẻ, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xóa. Que diêm thứ ba được quẹt lên, tôi và cô bé ngước nhìn thấy một cây thông Nô-en lớn trang trí lộng lẫy với hàng nghìn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi, tạo nên nét rực rỡ. Cô bé bỗng nhớ về bà vì bà thường nói: 'Khi có một vì sao tắt, một linh hồn sẽ bay lên trời gặp Thượng Đế'. Rồi cô bé quẹt que diêm tiếp theo, bà hiện ra trong ánh lửa lung linh, cô bé reo lên:
· Bà ơi! Bà đưa cháu đi với! Khi que diêm tắt, bà biến mất như lò sưởi, ngỗng quay, và cây thông Nô-en. Nhưng đừng để cháu ở lại đây, bà nhé! Trước khi về với Thượng Đế, bà nói với cháu rằng nếu cháu ngoan, sẽ được gặp lại bà. Bà ơi! Cháu van bà hãy xin Thượng Đế để cháu về với bà, chắc chắn Người sẽ không từ chối.
Lời của cô bé dứt que diêm rồi vụt tắt, cô bé lấy hết bao diêm ra, quẹt tất cả số diêm còn lại trong bao với hy vọng giữ lấy bà. Ánh sáng diêm nối tiếp nhau làm rực sáng như ban ngày. Bà của cô bé to lớn và đẹp lão hơn bao giờ hết. Tôi là que diêm cuối cùng được đốt, trong ánh sáng của chính mình tôi thấy bà cầm tay cô bé và hai bà cháu vụt lên cao, cao mãi. Nơi đó không còn đói rét, khổ đau nào đe dọa, vì họ đã về với Thượng Đế.
Trước khi tôi bị tắt, tôi thấy nụ cười trên môi của cô bé. Đó là nụ cười hạnh phúc, chắc hẳn cô bé hạnh phúc hơn bao giờ hết vì đã mãi mãi ở bên người bà thân yêu, rời xa cái giá lạnh, đói khát và những trận đánh của cha.
Khi thực hiện Bài tập làm văn số 3, lớp 10 (văn tự sự), chúng ta sẽ củng cố và nâng cao kỹ năng viết văn theo ngôi kể thứ nhất trong các bài văn kể chuyện sáng tạo và đề văn Hoá thân vào những que diêm để kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm. Cũng là một trong chơi xổ số văn như vậy. Ngoài ra, có thể tham khảo các đề văn đóng vai nhân vật khác như: Vào vai cây lau bên bờ kể lại Chuyện người con gái Nam Xương; Sáng tác một truyện ngắn (đề tài tự chọn mang ý nghĩa xã hội); 'Tôi tên là Oanh Liệt. Cái tên này cậu chủ đặt cho tôi nhờ những trận đấu oanh liệt của tôi trên các sới chọi trong làng. Vậy mà giờ đây, cậu chủ bỏ rơi tôi để chạy theo những trò chơi mới...'. Dựa vào những lời tâm sự trên, anh (chị) hãy viết một truyện ngắn theo ngôi kể thứ nhất kể về số phận và nỗi niềm của một con gà chọi bị bỏ rơi; Đóng vai một cây tre, tự kể chuyện về mình.
