Trải nghiệm trên chiếc tricycle, Uyên bất ngờ khi tài xế yêu cầu 500 peso cho hai chặng, mặc dù cô đã thương lượng giá chỉ 150 peso mỗi chiều.
Cô Gái Sài Gòn và những trải nghiệm đắng ngắt tại Philippines
Nguyễn Lan Uyên, người Sài Gòn, là một người yêu thích khám phá những vùng đất mới. Ngoài Việt Nam, cô đã đặt chân đến nhiều quốc gia khác nhau như Indonesia, Myanmar, Nepal, Trung Quốc, Hàn Quốc, Maldives... Dưới đây là những chia sẻ của Uyên về chuyến đi tới Philippines vào năm 2016.
Trong suốt 8 ngày hành trình, tôi đã dành 2 ngày đầu tiên tại Philippines để khám phá núi lửa Taal và thủ đô Manila. Tuy nhiên, chính tại những địa điểm này, tôi trải qua nhiều bất ngờ và thách thức với những chi phí du lịch không lường trước.
Sau chuyến bay giá rẻ đến sân bay Ninoy Aquino, tôi cùng hai người bạn chọn taxi để đến khu Malate, nơi chúng tôi đã đặt khách sạn. Núi lửa Taal, điểm đến tiếp theo, nằm ở Tagaytay, cách thủ đô Manila 60 km. Để đến bến xe bus đi Tagaytay, chúng tôi đi bộ 300 m tới nhà thờ Malate và sau đó chuyển hai chuyến xe jeepney để đến đích.
Sau hai giờ hành trình, chiếc xe cuối cùng đưa chúng tôi đến Tagaytay. Bước ra lúc trưa 11h, đồng đội quyết định ghé thăm quán ăn nhanh ngay gần đó. Trên con tricycle chật kín mọi ngóc ngách của thành phố, chúng tôi tiếp tục chuyến đi đến bến thuyền. Mỗi chiếc xe chở ba khách, hai người ngồi bên trong thùng, một người ngồi phía sau. Sau một thương lượng khéo léo về giá, chúng tôi thuê chiếc xe với giá 50 peso mỗi người (tương đương 25.000 đồng), tổng cộng 150 peso cho cả đoàn mỗi chiều. Đây là lần đầu tiên tôi trải nghiệm sự tài năng của những tay lái tricycle nổi tiếng ở Philippines.

Chặng đường đèo dài 10 km xuống bến thuyền là trải nghiệm lái xe với tốc độ 90 km/h và không giảm tốc khi vào cua. Ban đầu có chút lo lắng, nhưng sau một thời gian, chúng tôi đã quen và thậm chí cảm thấy hứng khởi với tốc độ này.
Khi chúng tôi đến bến thuyền, không có du khách nào khác. Chủ thuyền đề xuất một tour giá 4.000 peso cho cả đoàn (tức là 2 triệu đồng), bao gồm chuyến thuyền ngang đảo, phí bảo vệ môi trường, đồng hành ngựa lên núi lửa và một hướng dẫn viên. Tuy nhiên, chúng tôi từ chối vì đã quyết định tự đi bộ lên núi lửa mà không cần hướng dẫn, chỉ cần thuê thuyền. Mặc dù chủ thuyền cảnh báo về đường lên khó đi và đề xuất việc thuê ngựa, nhưng chúng tôi vẫn giữ vững quyết tâm của mình. Giá thuê thuyền riêng lẻ là 2.000 peso (tức là một triệu đồng) cho 5 người, nhưng vì không có ai khác xung quanh, chúng tôi quyết định chia nhau chi phí.
Sau 30 phút, thuyền đến bến, đậu sát bờ, và một anh chàng nhanh nhẹn xuất hiện với một cái ván gỗ dài 2 mét để chúng tôi bước lên. Anh ta nắm chặt tay từng người và hướng dẫn chúng tôi bước qua một cách nhiệt tình. Chưa kịp cảm ơn, anh ta đã đề nghị giá 50 peso tiền cầu, làm cho chúng tôi ba người đều bất ngờ.
Trong khi chúng tôi đang còn tức giận về chi phí không lường trước, chúng tôi tiếp tục vào bên trong để đóng phí bảo vệ môi trường là 100 peso (tức là 50.000 đồng). Lập tức, một nhóm người hướng dẫn cầm dắt ngựa đến và cố gắng bán dịch vụ của họ. Còn những người bán nước, họ mang theo dừa và đều mời chúng tôi mua với giá 50 peso mỗi quả. Khi tôi hỏi đường để bắt đầu chuyến đi bộ lên đỉnh, mọi người đều khuyên chúng tôi nên đi ngựa vì đường rất khó đi, có nhiều ngã rẽ và nếu không có hướng dẫn viên, chúng tôi có thể bị lạc. Mặc dù đã nghe nhưng chúng tôi vẫn giữ vững quyết tâm của mình, quyết định bước đi bộ dù bất kể ai cũng khuyên đi ngựa.
Đường đi lên dốc, khô ráo, không lầy lội như chủ thuyền đã mô tả. Dù có một số du khách đi ngựa lên xuống, nhưng chỉ tạo ra những đám bụi bám mặt. Khoảng 30 phút đi bộ, chúng tôi dừng lại tại một gian hàng bán nước, lúc này đã là 2h chiều. Trước đó, tôi đã tìm hiểu thông tin và được biết rằng chỉ cần 45 - 60 phút để đến đỉnh. Tuy nhiên, nhìn lại quãng đường chúng tôi đi, chỉ gần nửa tiếng mà mới đi được 1/5 con đường, toàn là đường dốc và bụi bặm. Trong cuộc họp mặt nội tâm, chúng tôi phải đối mặt với quyết định khó khăn khi trời đã gần chìu, và cuối cùng, chúng tôi đã quyết định thuê ba con ngựa và bắt đầu chuyến đi của mình.

Sau một đoạn đường đã đi, giá thuê ngựa giảm chút ít nhưng vẫn là 450 peso mỗi con. Chúng tôi đồng ý mà không đưa thêm tiền tip. Mấy người chăm sóc ngựa có vẻ đắn đo trước nhưng cuối cùng cũng chấp nhận. Khi chúng tôi leo lên lưng ngựa, một con ngựa bất ngờ trở nên điên loạn, hí và đá điên đảo khiến chúng tôi kinh sợ.
Chỉ sau 10 phút đi, chúng tôi đến một khu bán đồ lưu niệm. Trên một bậc thang cao đang xây dựng đài quan sát, người hướng dẫn nói "đến rồi đây". Chúng tôi ngạc nhiên khi chỉ vào ngọn núi lửa ở xa, được đáp lại "không phải đến đó, chỉ đến đây thôi. Lên bậc thang kia là hồ núi lửa Taal đấy". Chúng tôi cảm thấy tiếc tiền khi gần nơi mà chúng tôi nghĩ là còn xa và không cần phải thuê ngựa.

Trên đường trở về, tài xế tricycle vẫn đạp ga với tốc độ 90 km/h nhưng không còn hét lên như lúc đầu mỗi khi quẹo. Khi đến trạm đón xe bus về Manila, tôi trả 300 peso cho cả hai chiều. Nhưng đột nhiên, tài xế đòi 500 peso (tức là 250.000 đồng). Ông ấy giải thích: "Tôi đã tính giá 150 peso cho chặng đi, nếu tính chặng về thì là 350 peso, tổng cộng là 500 peso".
Cảm giác như bị lừa dối chỉ trong một ngày đầu tiên ở Philippines. Khi trở về Manila, chúng tôi ghé vào một quán thức ăn nhanh và than phiền về những chi phí không mong muốn suốt cả ngày. May mắn là bữa tối ngon hơn và món Halo, đặc sản của Philippines, cũng ngon miệng. Tôi coi đó là sự may mắn và quyết định học từ kinh nghiệm để làm tốt hơn vào ngày mai.
Khi thanh toán, chúng tôi nhận lại một tờ 20 peso (tức là 10.000 đồng) trong khi nhân viên vừa cười vừa nói: "Tiền này là tiền cổ mà, giờ đâu còn ai xài nữa đâu". Với tôi, ngày đầu tiên ở đây thực sự không để lại ấn tượng đẹp chút nào.
Theo Nguyễn Lan Uyên/Vnexpress
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch từ Mytour.com
Mytour.comNgày 1 tháng 5 năm 2018