Trong tập trước, tụi mình đã di chuyển hơn 300km từ Sài Gòn đến Hà Tiên với hi vọng nhập cảnh Campuchia, nhưng không thành công. Thất vọng với kế hoạch gặp trở ngại, hai anh em quyết định đổi hướng qua Phú Quốc để giải tỏa và lập kế hoạch mới. Lần cuối cùng mình ghé thăm Phú Quốc đã là hơn 10 năm trước, vậy nên thú vị để trải nghiệm lần trở lại này.Lý do chúng mình đến Phú Quốc là vì đây là điểm du lịch gần nhất, hy vọng rằng đảo ngọc Phú Quốc sẽ thay thế cho trải nghiệm đi đảo Koh Rong Saloem trước đó. Ban đầu chúng mình có ý định quay lại cửa khẩu để thử lại vì một anh biên phòng Việt Nam nói rằng có thể qua cửa khẩu khác. Nhưng anh ấy chỉ khuyên nên di chuyển trong khu vực Bokor, Kampot thôi, vì sẽ gặp nhiều cảnh sát nếu đi xa. Vì vậy, chúng mình quyết định không đi Campuchia nữa. Về lý do bị từ chối, chúng mình nghĩ là do anh hải quan nghĩ rằng chiếc xe của chúng mình có phân khối lớn, không có dấu hiệu cho thấy dung tích, tên xe có số 200 và ảnh cũng không rõ ràng nên không thể giải thích rõ ràng cho anh ấy được.
Buổi sáng ở Hà Tiên bắt đầu với một tô bún khèn - một đặc sản địa phương độc đáo. Món ăn này thực sự ngon và độc đáo, nhưng không phổ biến ở nhiều nơi khác. Bún được nấu từ cá băm nhuyễn kết hợp với nước cốt dừa, tạo ra hương vị ngọt ngào và béo ngậy. Khi kèm với đu đủ và rau răm, món ăn này thực sự đặc biệt. Anh em nên thử khi ghé Hà Tiên - Phú Quốc nhé!
Sau khi thưởng thức bữa sáng, chúng mình trả phòng khách sạn và di chuyển tới bến phà Thạnh Thới. Để đi đến Phú Quốc, có thể chọn phương tiện là phà hoặc tàu cao tốc. Nếu đi cùng xe ô tô, phải chọn phà với thời gian di chuyển lâu hơn, khoảng 3 tiếng. Còn nếu chỉ đi xe máy hoặc không có xe, nên chọn tàu cao tốc với thời gian di chuyển ngắn hơn, khoảng 70 phút.
Trước khi đến bến phà, nên kiểm tra giờ xuất phát và gọi điện thoại để đặt vé trước nếu có thể, tránh mất thời gian chờ đợi. Có hai công ty vận tải là Phú Quốc Express và Superdong hoạt động tại bến phà này. Chất lượng dịch vụ của cả hai công ty không khác biệt nhiều, vì vậy có thể chọn theo sở thích. Giá vé cũng tương đương, khoảng 250 ngàn đồng mỗi người lớn.
Việc trả xe sẽ được thực hiện khi dắt xe vào bên trong phà. Trên chuyến đi này, tôi đã chi trả 120 ngàn đồng cho việc dắt chiếc Aprilia SR GT200 của mình.
Quy trình mua vé cho người và xe khá đơn giản và rõ ràng. Mỗi vé sẽ được in mã số phía trên, và khi lên tàu, nhân viên sẽ sử dụng máy quét để kiểm tra vé. Về vé xe, tôi luôn giữ cẩn thận, tránh trường hợp không lấy lại được xe khi đến nơi.
Khi thanh toán hoàn tất, chúng ta sẽ dắt xe lên phà. Vì chiếc xe này khá to và nặng, nên cần ít nhất 3 người để dắt qua tấm ván.
Tiếp theo, xe sẽ được đưa ra phía sau boong, được cố định chặt để tránh bị đổ ngã khi tàu lướt trên biển. Tôi nhận thấy các nhân viên hướng dẫn xe rất cẩn thận, tuy nhiên khi xếp xe, chúng được sắp xếp rất gần nhau, gần như không có khoảng trống. Vì vậy, nếu bạn đang sử dụng chiếc xe mới, hãy cân nhắc vấn đề này để tránh trầy xước không mong muốn. Hoặc đơn giản là bạn có thể yêu cầu nhân viên xếp xe cẩn thận hơn để tránh tình trạng trầy xước.
Ngày tụi tôi đi không phải cuối tuần hoặc trong các dịp lễ nghỉ nên tàu khá trống trải, không có tiếng ồn ào và bạn có thể ngồi ở bất kỳ đâu tuỳ ý.
Tốc độ của tàu khá nhanh, khoảng 45-50km/giờ, khá gần với con số 30 hải lý / giờ mà tôi đã tìm hiểu trên Google. Chỉ trong vòng 70 phút, chúng tôi đã đến nơi, rất nhanh chóng. Trước đây, khi chưa có tàu cao tốc, việc đi phà mất rất nhiều thời gian và khó chịu. Nếu bạn lựa chọn phương tiện này, hãy tải những bộ phim hay trò chơi vào điện thoại để giết thời gian một cách thú vị.
Khi đến nơi, chúng tôi xuống tàu và thấy xe đã được đưa lên bờ sẵn sàng. Thú vị là không có ai kiểm tra vé hoặc chủ xe. Xe đậu ngoài boong nên trong quá trình di chuyển, nước biển tạt lên khá nhiều. Đối với những ai quý trọng xe của mình, sau khi lấy xe, hãy tìm nơi rửa sạch để đề phòng nước biển gây hại cho các chi tiết nhỏ của xe.
Chúng tôi dừng lại bên ngoài bến để chụp ảnh và quay video. Dù là giữa trưa nhưng trời khá ảm đạm, không có nắng, biển đục và nhiều đám mây đen phủ kín bầu trời.
Phú Quốc chào đón chúng tôi bằng một bầu trời đầy những đám mây đen lớn. Thực sự, chúng tôi đã kiểm tra thời tiết và sẵn lòng đối mặt với điều này từ trước.
Khi đi từ bến tàu qua khu Dương Đông, chúng tôi bắt gặp một trận mưa lớn. Do đang ở gần nên quyết định chạy về không mặc áo mưa. Kết quả là cả hai chúng tôi đều ướt như chuột lột.
Chúng tôi ghé vào quán Trung Nguyên để ăn nhẹ và uống nước. Trong lúc đó, chúng tôi cũng tranh thủ tìm khách sạn và lập kế hoạch cho chuyến đi ở Phú Quốc. Vì chúng tôi đi phượt và luôn chuẩn bị cho những thay đổi trong kế hoạch, nên không đặt trước khách sạn như thường lệ mà sẽ đặt khi đến nơi.
Tôi và bạn Huy quyết định không ghé những địa điểm nổi tiếng mà mọi người thường thấy trên mạng, vì nghĩ rằng ai cũng biết rồi. Thay vào đó, chúng tôi quyết định tìm những địa điểm mới để khám phá. Nhớ lại ban đầu trong kế hoạch của mình có đi Bokor để nhìn từ Phú Quốc qua, nhưng bây giờ không thể làm được, vậy tại sao không đứng từ Phú Quốc nhìn sang Bokor.
Ở cực Bắc của Phú Quốc nằm Mũi Trâu Nằm. Bức hình này sẽ giúp mọi người hiểu rõ hơn về sự gần gũi của Phú Quốc với Campuchia. Từ Mũi Trâu Nằm đến bờ đất liền của Campuchia chỉ cách nhau 25km, gần hơn cả đường từ Hà Tiên tới Phú Quốc. Vì gần nhau như vậy, khu vực này thường xảy ra các vụ nhập cảnh trái phép. Chính vì vậy, cả hai nước thường sử dụng đội tàu thuyền đánh cá ở đây để tăng cường kiểm soát biên giới.
Con đường lên Mũi Trâu Nằm rất đẹp. Ngay khi rời khỏi khu dân cư, bạn sẽ đi trên một con đường mới, rộng rãi và mịn màng, cho phép bạn lái xe một cách thoải mái.
Hai bên đường là những hàng cây và đôi khi bạn sẽ đi qua Vườn quốc gia Phú Quốc. Mặc dù đẹp, nhưng việc đi lên Mũi Trâu Nằm vào buổi sáng sẽ mang lại trải nghiệm tuyệt vời hơn nhiều.
Con đường rộng rãi, bằng phẳng và láng mịn.
Chúng tôi xuất phát lúc 5 giờ chiều, khi trời bắt đầu tối và chúng tôi không thể thưởng ngoạn được vẻ đẹp của đường đi như lẽ ra. Điều đó khiến cho chuyến đi trở nên khá nguy hiểm và lo sợ, đặc biệt khi phải đi qua những con đường rừng vắng, không trải nhựa và có nơi có cát lún.
Vì quá tối, camera Go Pro không thể ghi lại nhiều cảnh quan, còn iPhone phải tăng cường cường độ ánh sáng lên cao nên hình ảnh không rõ ràng. Mũi Trâu Nằm vẫn chưa được khai thác du lịch nhiều, vẫn còn hoang sơ và ít người, không có đường nhựa, đèn đóm, bảng chỉ dẫn, thậm chí không có sóng di động. Chỉ có một miếu thờ và một gia đình nhỏ sinh sống ở đó. Vì vậy, du khách cần chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đối mặt với những trở ngại như mất đường.
Do con đường vào Mũi Trâu Nằm khá khó khăn, kế hoạch xây dựng một cầu đi bộ ngoài biển đang được lên kế hoạch để làm cho việc di chuyển dễ dàng hơn. Hiện tại, cầu vẫn chưa hoàn thành, do đó, du khách chỉ có thể đi theo đường mà Google Maps chỉ dẫn.
Vì đã trở tối nên không thể ghi lại hình ảnh hay video ở đây. Chúng tôi chủ yếu chỉ thưởng ngoạn vẻ đẹp bằng đôi mắt. Nhìn ra xa xa biển, bạn sẽ thấy một khối đen nổi lên, đó chính là bờ bên của Campuchia.
Khoảng 7-8 giờ tối, chúng tôi quay trở về Dương Đông (trung tâm Phú Quốc). Hai anh em quyết định thưởng thức bún quậy, một đặc sản nổi tiếng của địa phương. Dù tiệm này cũng có ở Sài Gòn, nhưng chưa từng được thử, đến khi đến Phú Quốc mới có cơ hội thưởng thức.
Có điều khá thú vị là chính mình sẽ tự pha chế nước chấm, từ việc nêm nếm, cắt tỏi, xay ớt,...
Đây là tô ăn của tôi, một phần đặc biệt. Món ăn dưới đáy tô bao gồm mực, tôm, các loại chả hải sản, thịt bò, cá,... Trước khi thưởng thức, ta nêm một muỗng nước chấm tự pha vào, người ta hướng dẫn cách ăn đúng như vậy 😁 Cá nhân tôi cảm thấy món này ngon và đa dạng, khá giống với các loại bún như bún nước lèo, hủ tíu mực, bún cá,... Tóm lại, món này ngon và đáng thử, nhưng không có gì đặc biệt và cuốn hút. Tôi vẫn thích món bún kèn hơn nhiều :D
Tối đó tôi không đi đâu nhiều vì cả ngày di chuyển đã mệt mỏi. Trở về khách sạn, tôi xem World Cup và chơi mấy trò chơi trên chiếc ROG Flow Z13. Tôi mượn chiếc laptop này từ công ty, thấy nó mỏng gọn và thú vị, có eGPU rời đi kèm, nên mang theo đi chơi luôn. Và đó là kết thúc một ngày tại Phú Quốc.
Ngày hôm sau, ba mẹ quyết định tham gia chuyến du lịch ở Rạch Giá, nên tôi và hai anh em cũng đi Phú Quốc cùng. Vui thật là vui! :D
Sau khi đón ba mẹ, cả gia đình cùng nhau đi ăn sáng với món... bún kèn. Ăn một lần ở Hà Tiên rồi thèm quá nên ghé Phú Quốc ăn tiếp. Nhớ mãi vị ngon! Ai biết chỗ nào bán món này ngon ở Sài Gòn thì chỉ giúp mình nhé.
Khi mọi thứ đã ổn định, đến giờ xế chiều rồi. Gia đình quyết định đi ngắm hoàng hôn trên biển. Tôi thấy khu bãi biển của Sanato Beach Club khá đẹp, nên quyết định đi ngắm hoàng hôn ở đó. Vé vào cửa mỗi người 100 ngàn, chưa tính đồ ăn và nước uống.
Tới lúc 4 giờ chiều, tụi mình đến để ngồi chơi, trò chuyện và chờ hoàng hôn. Bãi biển có nhiều bàn ghế, ghế lười và cảnh đẹp để chụp hình check-in, sống ảo. Cũng có thể mang đồ bơi để tắm biển.
Khung cảnh xung quanh thật đẹp. Khi đi qua, họ đang xây dựng một số công trình mới nhưng vẫn chưa hoàn thành nên chưa chụp được hình gì. Đến cuối năm, trong mùa du lịch, chắc chắn sẽ còn đẹp hơn.
Ngoài khơi biển có một số nhà bè của người dân sinh sống, nuôi và đánh bắt thuỷ sản.

Mang theo bạn gái hoặc vợ đến đây chụp hình sẽ thật thú vị. Không gian đẹp, chụp hình dễ thương lắm, cưng he he.
Khoảng 6 giờ chiều, Mặt Trời bắt đầu lặn. Bắt đầu sử dụng flycam để chụp hình, quay phim. Mặc dù biển không xanh lắm do thời tiết không đẹp lắm, có khá nhiều mây.
Tuy nhiên, hoàng hôn trên biển vẫn tuyệt đẹp, và tụi mình ngồi trò chuyện về các chuyến đi, cuộc sống, và cả những điều trong năm qua. Một buổi chiều thật vui vẻ.
Muốn khoe với anh em những món công nghệ mình mang theo. Mũ bảo hiểm Nexx XD1, tai nghe đàm thoại Cardo Packtalk, DJI Mavic Mini 3 Pro, máy ảnh Fujifilm X100V, Apple Watch Ultra, ROG Flow Z13,… và bức ảnh này chụp bằng Fujifilm X-T4.
Đến tối, cả nhà đi ăn hải sản. Muốn ăn hải sản, hỏi người dân chỉ dẫn đến mấy quán ở làng chài. Mình cũng đến đó ăn. Đáng tiếc là biển động nên hải sản không nhiều và cũng không ngon lắm. Các quán ăn ở đây rộng rãi, gần biển, có thể đi dạo ra biển trong lúc ăn, khá vui.
Sau khi ăn xong, tụi mình đi ra chợ đêm xem có gì thú vị. Vì đã no nê nên không ăn nhiều ở đây. Chủ yếu mua kem cuộn làm tráng miệng và về khách sạn nghỉ ngơi.
Sau khi trở về khách sạn, quyết định sáng hôm sau sẽ thử trải nghiệm lặn bình khí. Không có bằng lặn, chỉ muốn thử cảm giác. Và hôm đó, Apple cũng ra ứng dụng lặn cho Apple Watch Ultra, muốn trải nghiệm xem thế nào. Nhưng xui thay, thời tiết không đẹp, không thích hợp để lặn dưới biển.
Vì vậy, quyết định trả phòng sớm và về ngay mai. Phú Quốc sau 10 năm trở lại sôi động hơn nhớ. Chuyến đi chủ yếu là khám phá và thư giãn, không ghé đến các điểm du lịch. Phú Quốc có nhiều điểm thú vị để khám phá và biển cũng đẹp, đồ ăn ngon.
Hai ngày ở đây thực sự là quý giá, giúp tụi mình làm mới cả thân thể lẫn tinh thần. Dường như chuyến đi sẽ đổ vỡ từ đầu, nhưng tụi mình đã nảy ra một kế hoạch mới. Mời mọi người đón xem tập tiếp theo để biết thêm chi tiết về kế hoạch của tụi mình nhé.
Anh em nào bỏ lỡ tập 1 thì nên đọc lại nhé: 