.png)
Có khi nào bạn tự hỏi: 'Trưởng thành' có ý nghĩa gì? Đôi khi khi nhìn vào gương, tôi tự hỏi mình đang ở đâu trong cuộc đời này. Nếu cuộc sống là một bộ phim dài, tôi đang ở tập mấy? Nếu ai đó viết tiểu sử về tôi sau này, họ sẽ đặt giai đoạn này ở chương mấy? Ở tuổi 27, tôi đã sống qua bao nhiêu phần của cuộc đời?
Nhìn vào gương, tôi thấy mình vẫn là cô gái của tuổi 17. Vẫn là nụ cười ngây thơ, đôi mắt bé, cặp kính cận, và đặc biệt là cái mũi nhọn. Đôi khi điều mà tôi nhìn thấy là áo vest, quần tây, giày cao gót và trang điểm. 'Lớn rồi!'—tôi nghĩ. Sửa lại vài sợi tóc rối trước trán, tôi nhe răng và nhún nhảy — 'Còn lâu mới lớn!'—tôi mỉm cười trước khi bước ra khỏi nhà, hòa mình vào dòng người đông đúc trên đường tới công sở.
Nhưng đôi khi, khi không có gương nào ở gần, tôi nhận ra mình già hơn nhiều so với tuổi 27. Cuộc sống đơn độc ở nước ngoài đã buộc tôi trưởng thành nhanh chóng để tồn tại. Không có bố, không có mẹ ở bên cạnh, tôi là người duy nhất phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Bước ra khỏi vòng tròn của bạn bè, gia đình, tôi phải nhìn lại những mối quan hệ thực sự quan trọng đối với cuộc sống của mình, những người thực sự quan tâm và ủng hộ tôi, và những người chỉ xuất hiện khi tôi có lợi ích cho họ. Nhiều bài học trưởng thành được học bằng nhiều cảm xúc — mồ hôi, nước mắt, niềm tin, hy vọng… và vô vàn cảm xúc khác không thể diễn tả bằng lời. Trưởng thành làm tôi trở nên điềm đạm hơn, khiêm tốn hơn, và nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nhưng trưởng thành có vẻ không bao giờ hoàn hảo. Ngay khi tưởng rằng đã hiểu được một số triết lý sâu xa về cuộc sống, thực tế lại trở lại để nhắc nhở rằng còn rất nhiều điều phải học. Khi nghĩ rằng đã có khả năng tự quyết định về những vấn đề lớn trong cuộc sống, tôi vẫn phải gọi điện về nhờ ý kiến của mẹ tôi về những quyết định không thể tự mình đưa ra — giống như tôi từng là người đó nhiều năm trước. Khi nghĩ rằng đã hoàn toàn tự tin với cuộc sống độc lập ở nước ngoài, tôi kết hôn và bắt đầu học lại những nguyên tắc cơ bản nhất. Mỗi ngày mang đến một điều mới để học — học để hiểu về cuộc sống và để hiểu về bản thân.
Trưởng thành là gì? Lúc nhỏ, tôi thường nghĩ về việc trưởng thành và tự hỏi khi nào tôi mới thực sự trở thành người lớn. Nhưng điều gì định nghĩa cho trưởng thành? Với tư duy ngây thơ của mình, tôi nhớ những điểm khác biệt giữa người lớn và trẻ con. Đầu tiên, người lớn không thích đồ ngọt. Mỗi sáng khi tôi thèm miếng bánh ngọt, ba mẹ lại lắc đầu vì họ cho rằng buổi sáng nên ăn mặn như phở, mỳ, cháo. Thứ hai, người lớn không thích truyện tranh. Đọc sách, báo, truyện ngắn là văn hóa đọc của người lớn, không phải truyện tranh. Tôi nhớ và tôi nghĩ rằng một ngày nào đó, khi tôi bỏ qua đồ ngọt, đồ chơi... để thay vào đó là những buổi sáng bình yên, ăn nhiều rau, uống cà phê, đọc sách và thảo luận về sách, lúc ấy tôi sẽ trưởng thành.
Gần đây, tôi nhận ra cơ thể không chấp nhận được đồ ăn, đồ uống ngọt như trước. Ăn quá nhiều đường, dầu mỡ khiến tôi cảm thấy mệt mỏi, thiếu năng lượng. Tôi cảm nhận được rằng thay vào đó, rau, củ quả và nước trắng mang lại cho tôi năng lượng tích cực hơn. Tuy không còn thích đồ ngọt, truyện tranh như trước, nhưng tôi nhận ra rằng không phải tất cả các câu chuyện đều có thể kể bằng hình ảnh. Sách và truyện chữ cho phép con người diễn đạt nhiều hơn, có chiều sâu hơn, và khơi gợi trí tưởng tượng của độc giả.
Trưởng thành không phải là từ bỏ những thứ mình thích khi còn trẻ để trở thành người lớn, mà là thay đổi thói quen theo sự phát triển tự nhiên của cơ thể và tư duy. Không ai có quyền ép người khác thay đổi để trưởng thành. Hãy để trẻ con là trẻ con và người lớn là người lớn. Thời gian và trải nghiệm là hai yếu tố quan trọng tạo nên sự trưởng thành.
Điều đáng sợ nhất trong trưởng thành là nhận ra thế giới không có màu sắc rõ ràng, không có đúng hay sai tuyệt đối. Tất cả đều là sự pha trộn, hoà quện, khó có thể phân biệt rõ ràng.
Khi còn trẻ, tôi có cái nhìn cứng nhắc về con người. Nhưng khi trưởng thành, tôi nhận ra rằng mỗi người đều có vấn đề riêng, và không ai là hoàn toàn xấu. Dưới áp lực của cuộc sống, mỗi người đôi khi có những hành động không dễ chịu. Điều này không khiến họ trở thành người xấu.
Khi trưởng thành, tôi thường cảm thấy chán chường với cuộc sống hàng ngày, với sự xô bồ, hỗn loạn và những người không tôn trọng, thô lỗ. Tôi từng nghĩ rằng nếu sống trong một xã hội phát triển và gặp gỡ những người có học thức, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng thực tế không như vậy. Mọi nơi đều có vấn đề của riêng nó, ở dạng và mức độ khác nhau, không ai tránh khỏi bất công và tiêu cực. Sống trong môi trường học thuật ở Mỹ, tôi nhận ra rằng bằng cấp không đảm bảo lòng tốt của một người. Có những người dành cả đời để nghiên cứu về bình đẳng xã hội nhưng lại thể hiện sự thống trị và lạm dụng quyền lực. Ngược lại, có những người không có nhiều bằng cấp nhưng hành xử xã hội rất tốt.
Trưởng thành là việc tìm kiếm sự đúng đắn giữa mớ hỗn độn đen trắng, đúng sai. Đó là điều khó khăn nhất.
Mỗi ngày trưởng thành là một bước tiến lớn. Khi còn trẻ, tôi nghe người lớn kêu than mỗi khi sinh nhật: “Ôi, một tuổi nữa rồi, một tuổi già đi”. Nhưng khi trưởng thành, tôi biết ơn những trải nghiệm đã giúp tôi trưởng thành hơn, tự tin hơn, sáng suốt hơn. Dù có những khoảnh khắc khó khăn, nhưng đó đều là phần của trải nghiệm, giúp tôi nhận ra đúng-sai, tốt-xấu trong xã hội.
Tôi từng phản đối việc đánh giá người khác qua tuổi tác và thâm niên. Tôi tin rằng người trẻ cũng cần được tôn trọng như người lớn. Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng một số kinh nghiệm chỉ có thể đạt được qua thời gian. Quà tặng lớn nhất của trưởng thành là sự khiêm tốn.
Ở tuổi 27, tôi nhận ra mình vẫn còn học hỏi, nhưng không còn sợ việc trưởng thành nữa. Quan trọng hơn là tập trung vào việc phát triển bản thân một cách tự nhiên và tích cực. Oprah từng viết: “Hành trình cuộc sống là để trở thành chính mình”. Đó là điều tôi luôn cố gắng thực hiện.
