
Vị Lãnh Đạo Của Bạn Đã Cố Chấp, Đưa Ra Những Ý Tưởng Không Thực Tế, Muốn Nhân Viên Thực Hiện. Kết Quả Tự Nhiên Là Không Tốt, Nhưng Sếp Không Tự Nhận Lỗi, Ngược Lại, Ông Ấy Còn Chỉ Trích Đồng Nghiệp Của Bạn. Dù Tức Giận Nhưng Đồng Nghiệp Kia Chẳng Dám Phản Bác, Chỉ Biết Trút Giận Lên Thực Tập Sinh. Khi Tan Ca, Vị Đó Còn Tự An Ủi Bản Thân: 'Không Phải Chỉ Có Mình Tôi Nghe Chửi, Mà Còn Tất Cả Mọi Người Nữa.'
Một Lần Khi Về Quê, Tôi Cũng Gặp Thấy Cậu Bạn Hàng Xóm. Cậu Ta Là Sinh Viên Năm Cuối. Bố Tôi Hỏi Cậu Ta Về Lịch Học Ở Trường Thế Nào Và Cậu Bảo Rằng Rất Nhàn, Hiện Tại Chỉ Cần Chờ Xong Bài Nghiên Cứu Cuối Kỳ Nữa Là Tốt Nghiệp. Mẹ Cậu Ta Cũng Đánh Tiếng Hỏi Công Ty Tôi Có Tuyển Thực Tập Sinh Không, Sắp Tới Giới Thiệu Cậu Vào. Cậu Vào Làm Thực Tập Vị Trí Account Và Chủ Yếu Là Dùng Mail Để Liên Hệ Với Khách Hàng. Thế Là, Cậu Liên Tục Sai Chính Tả Và Gửi Nhầm Mail. Team Leader Nhắc Nhở, Yêu Cầu Cậu Tự Kiểm Điểm. Và Chưa Đầy 1 Tháng Thực Tập, Cậu Ta Nộp Mail Xin Nghỉ Việc Ngay. Gọi Cho Bố, Tôi Mới Biết Cậu Kể Với Gia Đình Và Mọi Người Rằng Công Việc Quá Nhiều Và Công Ty Quá Nhỏ, Ở Đó Chẳng Có Tương Lai.
Tôi Cũng Nhớ Có Một Lần Khi Đi Thăm Họ Hàng, Dì Tôi Hỏi Về Công Việc Và Lương Bổng Của Tôi Thế Nào. Sau Đó, Dì Quay Sang Nói Với Con Gái (Chị Họ Tôi): 'Nhìn Bé Th Mà Xem, Tốt Nghiệp Ra Trường Đi Làm Ổn Định Gần 1 Năm Rồi Đấy, Con Tốt Nghiệp 2 Năm Rồi Sao Chưa Chịu Đi Làm Nữa?'. Tôi Khá Khó Xử Chưa Kịp Trả Lời Thì Chị Lên Tiếng: 'Bé Th Nó Có Người Quen Giới Thiệu, Con Có Ai Đâu Mẹ! Và Còn, Con Phỏng Vấn Mấy Chỗ Rồi, Lương Thấp Quá À, Phải Cao Đúng Năng Lực Mới Đi Làm Chứ!'. Tôi Im Lặng, Dù Đó Cũng Là Công Việc Mà Tôi Phỏng Vấn Đến 3 Vòng Và Do Tôi Tự Lực Cánh Sinh.
Cả 3 Trường Hợp Trên Đều Là Câu Chuyện Của Những Nhân Vật Chính Được Xếp Vào Nhóm Sử Dụng 'Phép Thắng Lợi Tinh Thần' (Được Biết Đến Từ Khá Lâu, Trong Tác Phẩm Của Lỗ Tấn). Tức Là Họ Luôn Sử Dụng Lý Do Để Dễ Dàng Chấp Nhận, Bỏ Qua Thất Bại Nhằm Mục Đích Có Thể Mỉm Cười Sống Tiếp. Nghe Có Vẻ Khá Cũ, Nhưng Khái Niệm Này Vẫn Còn Tồn Tại, Mô Tả Một Phần Của Người Trẻ Trong Chúng Ta Hiện Nay.

'Phương Pháp Chiến Thắng Tinh Thần'
Xem Xét Ở Góc Độ Tích Cực, Chúng Ta Đang Tự An Ủi Bản Thân Trước Những Thất Bại. Nhưng Nhìn Thẳng Vào Vấn Đề, Chúng Ta Sẽ Thấy Họ Chỉ Biết Sử Dụng Lý Lẽ Ảo Tưởng, Vô Lý Để Mê Hoặc Bản Thân Và Tìm Cái Cớ Để Trốn Tránh. Tệ Hơn, Những Người Đó Luôn Bị Bắt Nạt, Nhưng Lại Thích Bắt Nạt Những Người Kém May Mắn Hơn Mình.
Tôi Sẽ Không Phán Xét Rằng Phương Pháp Chiến Thắng Tinh Thần Là Đáng Chỉ Trích, Nhưng Thay Vì Sử Dụng Chúng Để Biện Minh Và Dễ Dàng Buông Xuôi Trước Thất Bại, Tại Sao Chúng Ta Không Thử Một Vài Phương Pháp Chiến Thắng Tinh Thần Mang Giá Trị Tích Cực Để Đối Mặt Với Thất Bại Và Tiến Lên?
I. Phương Pháp Trung Thực: Không Dối Người, Cũng Không Tự Gạt Mình
Hôm Trước Costco Gửi Email Thông Báo Rằng Nếu Ai Mua Trúng Chai Mật Ong Có Cái Nhãn 'Mật Ong Thô Của Vùng Nam Cali' Thì Mang Ra Trả Lại, Họ Chịu Trách Nhiệm Đền Bù; Nguyên Do Là Trong Mật Đó Có Cả Mật Vùng Khác Chứ Không Hoàn Toàn 100% Từ Nam Cali (Mặc Dù Cũng Không Mấy Ai Quan Tâm Điều Đó). Một Vị Khách Thật Thà Còn Bảo Rằng Đã Dùng Hết Mật Rồi. Nhân Viên Vẫn Bảo Không Sao, Gửi Thông Tin Thẻ Thành Viên Để Họ Tìm Dữ Liệu Và Ngạc Nhiên: Họ Trả Lại $48 Cho Vị Khách Đó.
Đây Là Một Câu Chuyện Thực Tế Từ Một Người Bạn Trên Mạng Xã Hội Của Tôi. Một Cách Rất Khéo Léo, Họ Thuyết Phục Được Bạn Tôi Trở Thành Khách Hàng Trung Thực Với Doanh Nghiệp Này.
Bạn Trai Của Tôi Làm Việc Trong Môi Trường Tuyển Dụng, Bản Thân Anh Cũng Là Nhân Sự, Nhưng Anh Cũng Đã Trải Qua Nhiều Lần Bị “Ưc Chế' Vì Nhân Sự Trong Team Anh. Tôi Nhớ Có Lần Anh Cực Stress Và Hỏi Tôi Rằng “Có Phải Anh Xấu Tính Quá Không, Vì Anh Không Thể Chấp Nhận Và Muốn Đuổi Cô Nhân Viên Ấy Ngay'. Tôi Hỏi Anh: “Thế Cô Ấy Đã Làm Sai Điều Gì?”. Anh Bảo Rằng Cô Gái Đó Không Hoàn Thành Nhiệm Vụ Và Với Vai Trò Người Quản Lý, Anh Đã Chỉ Ra Những Thiếu Sót Của Cô, Kết Quả Là Cô Ấy Đã Khóc To Và Tỏ Thái Độ Không Phục, Sau Đó Nộp Đơn Nghỉ Phép 2 Ngày. Anh Gửi Lá Thư Cảnh Cáo Cho Cô Gái Ấy, Không Phải Vì Cô Ấy Làm Chưa Tốt Mà Vì Thái Độ Không Tốt Của Cô. Dĩ Nhiên, Ai Mà Không Có Sai Phạm Nhưng Thứ Anh Cần Là Một Người Biết Đối Mặt Với Lỗi Lầm Của Mình, Thừa Nhận Và Cải Thiện Chúng.
Câu Chuyện Thứ Nhất, Tôi Muốn Đề Cao Sự Trung Thực. Câu Chuyện Thứ Hai, Tôi Muốn Bạn Hiểu Rõ Hơn Về Sự Trung Thực Không Chỉ Đối Với Người Khác Mà Còn Phải Trung Thực Với Chính Bản Thân. Đừng Biện Hộ!
II. Phương Pháp Bình Tĩnh: Yên Lặng Nhưng Không Im Lặng
Sếp Cũ Của Tôi Khá “Khó Đoán'. Chị Duyệt Ý Tưởng Và Bắt Tôi Trình Bày Ý Tưởng Trên File Thuyết Trình. Nhưng Có Vài Lần Đến Khi Bưng File Lên Trình Chiếu, Chị Phản Bác Ý Tưởng Đó Trước Mặt Mọi Người. Tôi Im Lặng, Nhận Lỗi Và Làm Lại Bài 2 Lần. Đến 1 Lần Khác Tôi Vẫn Im Lặng, Nhưng Tôi Hỏi Chị Về Lý Do Tại Sao Trường Hợp Này Xảy Ra Nhiều Lần Như Thế. Chị Bảo Tôi Mỗi Lần Chị Họp Về Ý Tưởng, Tôi Làm Khá Ổn, Nhưng Đến Hôm Trình Bày Chị Lại Phát Hiện Nhiều Góc Cạnh Còn Sai Sót. Tôi Khá Tiếc Vì Tại Sao Ngay Từ Lần Đầu Tiên, Tôi Lại Không Hỏi Chị Về Điều Đó. Nếu Sớm Biết, Tôi Đã Kịp Cải Thiện Và Không Phải Để Nhiều Lần Khó Chịu Như Thế.
III. Phương Pháp Tôn Trọng: Lắng Nghe Là Tối Thượng
Hai Năm Trước, Tôi Cũng Gặp Một Chị Sếp Khó Chiều. Vì Tôi Là Quản Lý Cấp Trung, Trong Các Cuộc Họp Chị Vẫn Thường Pass Việc Sang Cho Tôi. Do Đó, Rất Nhiều Lần Khi Vào Làm Chi Tiết, Các Phòng Ban Thường Trực Tiếp Liên Hệ Tôi Để Xử Lý Nhanh Mọi Việc. Trong 1 Buổi WIP, Chị Cảnh Cáo Tôi Tại Sao Làm Việc Không Thông Qua Ý Kiến Của Chị: 'Đến Cả Nhân Viên Chị Đang Làm Việc Gì, Chị Cũng Chẳng Biết, Là Sao Các Em?!'.
Tôi Không Than Phiền Với Cả Thế Giới Rằng Tôi Làm Đúng Hay Sếp Tôi Vô Lý Như Nào. Nhưng Một Lần Khác, Chị Gọi Các Bạn Nhân Viên Của Tôi Phải Bỏ Ngang Deadline Đang Làm Để Phục Vụ Một Dự Án Mới Của Chị. Kết Quả Là Xảy Ra Sự Cố, Khách Hàng Viết Mail Complain Về Cách Làm Việc Không Chuyên Nghiệp, Phần Công Việc Của Team Tôi Hoàn Thành Không Đúng Hạn Và Yêu Cầu Tôi Giải Trình. Tôi Phải Lên Tiếng: 'Từ Sau Lần Chị Nhắc Nhở Em, Làm Việc Gì Cũng Phải Thông Qua Chị Một Tiếng. Vậy Nên Em Hy Vọng Chị Cũng Tôn Trọng, Hỏi Ý Kiến Của Em Trước Khi Gọi Nhân Viên Của Em Được Không ạ?'.
Tôi Thấy Rất Biết Ơn Vì Cả Chị Lẫn Tôi Đều Là Người Biết Tôn Trọng Và Lắng Nghe Góp Ý Từ Đối Phương. Đây Là Điểm Mà Một Vài Bạn Gen Z Mà Tôi Tiếp Xúc Lại Phạm Lỗi. Bạn Phạm Lỗi Sai, Nhưng Khi Nhận Được Phê Bình Và Góp Ý, Bạn Lại Phản Ứng Chống Đối. Hãy Tôn Trọng Nhau, Bất Kể Họ Là Cấp Trên Hay Cấp Dưới Của Bạn.
IV.
'Biết Đủ': Không Làm Thứ Mình Yêu, Hãy Yêu Thứ Mình Làm
Trong Tuần Rồi, Tôi Có Hẹn Với 2 Người Đồng Nghiệp Cũ.
Một Chị Đã Làm Hơn 5 Năm, Vị Trí Social Leader. Kể Từ Khi Tôi Nghỉ Việc Đến Giờ Đã 2 Năm, Chị Vẫn Còn Gắn Bó. Chị Kể Tôi Nghe Về Những Áp Lực Tại Nơi Làm Việc Hiện Tại, Về Chính Sách Của Công Ty Đầy Bất Công (Trong Cuộc Họp Thông Báo Tăng 20% Nhưng Cuối Cùng Hợp Đồng Bị Thu Hồi Và Mức Tăng Chỉ Vỏn Vẹn Chưa Đến 7%), Chị Cũng Than Phiền Về Thế Hệ GenZ Đi Làm,...Tôi Hỏi Chị Vậy Sao Không Sớm Rời Khỏi, Chị Đưa Ra Lời Giải Thích Là Cũng Vì Miếng Cơm, Muốn Nhảy Việc Thì Chị Phải Tìm Được Một Công Việc Đáp Ứng Đủ Các Yêu Cầu ABCXYZ.
Một Người Còn Lại Là Cô Gái Junior Editor, Nhỏ Hơn Tôi 5 Tuổi, Ngoại Hình Khá Mũm Mĩm Và Ít Nói. Con Bé Bị Cho Nghỉ Việc Vì Yêu Cầu Sa Thải Từ Phía Công Ty Và Em Bị Đánh Giá Là Chất Lượng Làm Việc Kém, Teamwork Kém Hơn So Với Những Bạn Trong Team. Trong Lúc Tìm Việc, Con Bé Lập Một Group Trên Facebook Về Giảm Cân. Bằng Sức Mạnh Nào Đó, Em Kiên Trì Suốt 7 Tháng, Ngoài Kéo Được 30k Members, Em Còn Tạo Thêm Được Kênh Tiktok Để Chia Sẻ Bữa Ăn Hằng Ngày Và Những Bài Tập Nhỏ Nhỏ Của Em.
Có Lẽ Không Cần Kể Bạn Cũng Đoán Được Phần Nào. Chị Gái Leader Thất Nghiệp Vì Công Ty Đóng Cửa, Tạm Dừng Dự Án Tại Việt Nam Và Suốt 3 Tháng Qua Chị Phỏng Vấn Nhiều Vị Trí Không Thành. Do Cấp Leader Đòi Hỏi Nhiều Kỹ Năng Hơn Thứ Chị Có Còn Bậc Nhân Viên Thì Quá Thấp So Với Yêu Cầu Của Chị. Trái Lại, Cô Gái Senior Nhỏ Nhắn Của Tôi, Bạn Bảo Có Vài Người Liên Hệ Hợp Tác, Bao Gồm Một Số Kênh Truyền Thông Book Quảng Cáo Hay Nhãn Hàng Cần Hỗ Trợ Tương Tác.
Tôi Không Thể Đánh Giá Năng Lực Và Kinh Nghiệm Trong Trường Hợp Này. Cái Tôi Nhìn Vào Chỉ Là Cùng Một Hoàn Cảnh 'Thất Nghiệp', Tư Duy Khác Nhau Có Thể Mang Lại Kết Quả Khác Biệt.

Có Một Câu Khá Hay Cho Ta Lời Khuyên Về Cuộc Sống Hạnh Phúc Phù Hợp Tình Huống Này: 'There Are Two Ways to Get Enough: “One Is to Continue to Accumulate More and More, the Other to Desire Less” – G.K. Chesterton. (Tạm Dịch: Có 2 Cách Để Bạn Cảm Thấy Đủ Đầy, Một Là Bạn Cứ Tiếp Tục Tích Lũy Nhiều Và Nhiều Hơn Nữa, Hoặc Cách Khác Là Ham Muốn Ít Đi).
V.
Đừng Gan Tị: Dù Bạn Đang Là “Voi” Hay “Chó”, Hãy Tin Tưởng Vào Bản Thân
Một Con Voi Và Một Con Chó Mang Thai Cùng Một Lúc. Ba Tháng Sau Đó, Chó Sinh Ra 6 Chú Cún. Và Rồi Chú Chó Ấy Lại Có Thai Và Lại Sinh Thêm Vài Em Cún Nữa, Cứ Thế Tiếp Tục.
Vào Tháng Thứ 18, Con Chó Đến Hỏi Con Voi: 'Cậu Có Chắc Là Bạn Đang Mang Thai Không? Chúng Ta Có Thai Vào Cùng Một Ngày, Tớ Đã Sinh Vài Lứa Mà Cậu Vẫn Đang Mang Thai. Chuyện Gì Đang Xảy Ra Vậy?'.
'Có Một Điều Tôi Muốn Bạn Hiểu. Tôi Đang Mang Thai Không Phải Là Một Con Chú Cún Con Mà Là Một Con Voi. Tôi Sinh 1 Lần Trong 2 Năm, Hai Mẹ Con Có Thời Gian Để Cảm Nhận Về Sự Nỗ Lực Của Nhau Nhiều Hơn Để Yêu Thương Nhau Hơn. Khi Con Tôi Chạm Đất, Trái Đất Chào Đón Bằng Cả Tấm Lòng. Em Bé Của Tôi Từ Bé Đến Khi Trưởng Thành Đều Khiến Người Ta Ngắm Nhìn Trong Sự Ngưỡng Mộ. Vì Vậy, Chuyện Đang Xảy Ra Đó Là Tôi Tự Hào Với Khoảng Thời Gian Ôm Ấp Cái Thai Của Mình'.
Vì Vậy, Đừng Mất Niềm Tin Khi Bạn Thấy Người Khác Đạt Được Thành Công Của Họ. Và Cũng Đừng Ghen Tị Hay So Đo Kết Quả Của Người Khác. Thời Gian Của Mỗi Người Là Khác Nhau, Có Thể Của Bạn Đã Đến Hoặc Đang Đến. Thay Vào Đó Bạn Nên Tự Hỏi Bạn Đang Làm Gì, Bạn Sẽ Làm Gì Và Bạn Sẽ Đạt Được Những Gì Để Bản Thân Đủ Tự Tin Bước Đi Trên Con Đường Riêng Của Bạn.'
Kết: Dũng Cảm Không Phải Là Không Sợ, Mà Là Sợ Nhưng Vẫn Làm
Thuở 15 Tuổi, Tôi Được Cử Đi Tham Dự Một Cuộc Thi Tương Tự Như Đường Lên Đỉnh Olympia Vậy, Nhưng Chỉ Là Quy Mô Cấp Tỉnh. Tôi Nói Với Thầy Phụ Trách Của Mình Rằng “Tôi Sợ Rằng Bản Thân Không Đủ Giỏi Sẽ Làm Ảnh Hưởng Tới Hình Ảnh Của Trường, Tôi Sợ Rằng Tôi Bị Rớt Ngay Từ Vòng Tuần Thì Khi Phát Sóng Sẽ Quê Với Mọi Người Lắm'. Thầy Bảo Tôi Rằng: “Nếu Em Không Dự Thi, Em Sẽ “Quê” Với Chính Mình Cả Đời, Ngay Cả Cơ Hội Cũng Không 1 Lần Nắm Bắt!”
Năm Tôi 23 Tuổi, Tôi Lên Làm Trưởng Nhóm. Trong Team Của Tôi Lúc Bấy Giờ Cần Tuyển Gấp 1 Nhân Sự Để Chạy Tin. Tôi Phỏng Vấn 1 Bạn Mà Sếp Tôi Bảo Rằng “Đừng Nhận, Con Bé Ấy Có Vẻ Gặp Khá Nhiều Vấn Đề, Không Phù Hợp Để Làm Việc Trong Thời Điểm Này'. Tôi Vẫn Kiên Quyết Nhận Bạn Ấy Và Hứa Rằng “Nhân Viên Của Em, Em Sẽ Chịu Trách Nhiệm'. Quả Thật, Đúng Như Sếp Tôi Đã Dự Đoán, Bạn Nhân Viên Ấy Gặp Khá Nhiều Trục Trặc, Buổi Thứ 2 Nhận Việc Đã Xin Tạm Hoãn Về Quê 1 Tuần Để Xử Lý. Tôi Bị Sếp Mắng Vì Đã Không Nghe Lời. Nhưng Tôi Hoàn Toàn Bình Tĩnh, Tôi Thuyết Phục Cả Chị Sếp Và HR Cho Bạn Nhân Viên Của Tôi 1 Tuần Thu Xếp, Trong Thời Gian Chờ Đợi Tôi Sẽ “Gánh' Phần Của Bạn Ấy. Tôi Không Biết Mình Có Làm Sai Hay Không, Tôi Vẫn Rất Sợ Rằng Mình Đã Quá Tin Tưởng Vào Người Khác, Tôi Cũng Lo Lắng Quyết Định Của Mình Ảnh Hưởng Đến Tiến Độ, Uy Tín Của Team,...May Mắn Thay, 1 Tuần Sau Bạn Ấy Trở Lại Và Thật Tuyệt Vời Bạn Ấy Hoàn Thành Tốt Mọi Công Việc.
Khi Tôi Kể Một Vài Cột Mốc Nhỏ Đó Của Tôi Cho Vài Người Bạn Của Mình, Mọi Người Bảo Tôi Có 1 Ưu Điểm Đó Là “Dũng Cảm'. Tôi Nói Rằng Tôi Không Dũng Cảm, Vì Tôi Rất Hay Sợ. Và Họ Đáp Trả Rằng “Dũng Cảm Không Phải Là Không Biết Sợ, Mà Là Sợ Nhưng Vẫn Làm'.
Bạn Thấy Đấy, Ai Mà Không Sai Sót, Kể Cả Tôi Hay Cả Sếp Tôi Hay Những Người Khác Nữa. Ai Cũng Sẽ Có Những Sai Lầm Xảy Ra Không Đúng Như Ý Muốn. Nhưng Nếu Cứ Sợ Sai, Chúng Ta Sẽ Không Bao Giờ Làm Đạt Được Bất Kỳ Điều Gì Mà Chúng Ta Từng Muốn. Quan Trọng Là Đừng Lợi Dụng Phép Thắng Lợi Tinh Thần Để 'Chữa Cháy', Bạn Cần Nhiều Hơn Thế Để Vượt Qua Thất Bại Và Thành Công.
Tác Giả: Bunny
