Một cú va đập nhỏ, một chút ánh sáng chói chang hay thậm chí chỉ là hơi lạnh của gió mùa đông. Tất cả đều có thể làm ta cảm thấy đau đớn. Nhưng tại sao những cảm giác này lại đặc biệt đau đớn khiến ta khó lòng di chuyển?
Một ngón chân va đập mạnh có thể làm ta ngã sấp mặt xuống đất. Sự tập trung của lực đó vào một điểm nhỏ trên ngón chân khiến ta cảm thấy một cơn đau tột cùng. Đó chính là lý do tại sao cảm giác này khó chịu hơn rất nhiều so với khi ta đụng phải vật nhẵn.
Bạn không chỉ cảm thấy sốc ngay từ lúc đầu khi va phải vật nhọn, mà sau đó còn là cảm giác đau nhói vùng đó. Lí do là ngón chân chứa những bó dây thần kinh đặc biệt gọi là Nociceptor. Khi bị va đập, các tín hiệu cảnh báo từ bó thần kinh này được kích hoạt cùng một lúc, nhưng chúng truyền đi với tốc độ khác nhau.
- Nociceptor A di chuyển nhanh hơn, chạy với tốc độ 20 mét mỗi giây qua hàng ngàn sợi thần kinh và cuối cùng đến tới não của bạn. Điều này tạo ra cảm giác đau đột ngột mà bạn cảm nhận ngay lúc va chạm xảy ra.

- Nociceptor C di chuyển chậm hơn với tốc độ chỉ 2 mét mỗi giây. Do đó, sau một thời gian ngắn, sóng tín hiệu đau thứ hai mới đến não của bạn, tạo ra cảm giác đau nhói kéo dài và ẩm ương.
Bạn có thể tìm thấy các bó dây thần kinh Nociceptor rải rác trên toàn bộ cơ thể, nhưng chúng tập trung đặc biệt ở các vùng mà chúng ta sử dụng để khám phá môi trường như đầu ngón tay, ngón chân và môi. Đây là lý do vì sao những tai nạn nhỏ như đứt tay, vấp ngã và nứt môi lại gây ra cảm giác đau đớn cực kỳ.
Các nhà nghiên cứu cho rằng cảm giác đau mà chúng ta trải qua là một phần của quá trình tiến hóa nhằm tăng khả năng sống sót từ thời kỳ tiền sử. Trước khi có kháng sinh, ngay cả một vết cắt nhỏ cũng có thể dẫn đến nhiễm trùng nguy hiểm vì chân thường tiếp xúc với bề mặt bẩn, nhiễm vi khuẩn. Vì vậy, những người có bàn chân nhạy cảm có thể đã cẩn thận hơn khi di chuyển, giúp họ tránh được nhiễm trùng và sống sót để truyền lại gen cho thế hệ kế tiếp.Nguồn: Science Insider
