Đây là câu chuyện về hai đô thị cổ đại và tầm quan trọng của những cây cỏ trong việc quyết định vận mệnh của chúng.
Vào năm 3.000 trước Công nguyên, Uruk có mật độ dân cư đông đúc hơn cả thành phố New York ngày nay. Thủ đô đông đúc này đã phải liên tục mở rộng hệ thống thủy lợi để nuôi số dân đang gia tăng. Khi Uruk phát triển, nông dân bắt đầu chặt cây để tạo thêm không gian cho đất canh tác. Ban đầu, sự mở rộng của Uruk diễn ra suôn sẻ. Tuy nhiên, với việc thiếu cây để lọc nước, hệ thống thủy lợi của Uruk bị ô nhiễm. Nước bốc hơi để lại các khoáng chất, làm cho đất trở nên quá mặn cho nông nghiệp.
2.500 năm sau đó tại Sri Lanka, thành phố Anuradhapura cũng đối mặt với vấn đề tương tự. Họ đang trải qua sự phát triển không ngừng, và giống như Uruk, thành phố của họ ch heavily dựa vào một hệ thống tưới tiêu phức tạp. Tuy nhiên, ở Anuradhapura, cây cỏ mang một giá trị thiêng liêng. Thành phố của họ sở hữu một nhánh của cây bồ đề, nơi mà Đức Phật được cho là đã đạt giác ngộ. Sự tôn kính tôn giáo đã làm chậm lại bước đà của những người nông dân và thậm chí đã khiến các nhà lãnh đạo thành phố quyết định trồng thêm cây xanh trong các công viên đô thị.
Ngoài ra, Hệ thống tưới tiêu của Anuradhapura được thiết kế để hoạt động hòa hợp với khu rừng xung quanh. Thành phố của họ cuối cùng đã gấp đôi dân số so với Uruk, và ngày nay, Anuradhapura vẫn duy trì một cây được trồng hơn 2.000 năm trước.
Cây xanh đô thị và hạ tầng thành phố
Thường chúng ta nghĩ rằng thiên nhiên không thể hòa nhập vào không gian đô thị, nhưng thực tế, cây xanh luôn là một phần không thể thiếu của thành phố. Cây cỏ không chỉ giúp ngăn chặn lụt lội, đồng thời giúp đất giữ nước và loại bỏ chất độc hại. Lá cây đóng vai trò quan trọng trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu, giữ carbon và các chất ô nhiễm khác, đồng thời thải ra oxy.
Cây xanh đô thị và sức khỏe cộng đồng
Cây xanh không chỉ quan trọng đối với cơ sở hạ tầng của thành phố mà còn đóng vai trò quan trọng đối với sức khỏe của cộng đồng. Vào những năm 1870, tại Manhattan, cây xanh rất hiếm hoi. Thiếu cây để tạo bóng mát, các tòa nhà hấp thụ tới 9 lần bức xạ mặt trời, làm cho những đợt nắng nóng mùa hè trở nên nguy hiểm đến tính mạng. Phối hợp với tiêu chuẩn vệ sinh kém của thời kỳ, cái nóng ngột ngạt đã biến thành phố thành ổ dịch cho các bệnh nguy hiểm như bệnh dịch.
Ngày nay, tại Hong Kong, những tòa nhà chọc trời cao và hạ tầng ngầm đã làm cho cây xanh khó phát triển. Điều này là một trong những nguyên nhân khiến chất lượng không khí của thành phố thường xuyên ở mức nguy hiểm, có thể gây viêm phế quản và suy giảm chức năng phổi.Cây xanh đô thị và hệ sinh thái tự nhiên
Singapore đang giữ vị trí là thành phố xanh nhất thế giới. Từ năm 1967, chính phủ Singapore đã trồng hơn 1,2 triệu cây xanh, kể cả những khu vườn thẳng đứng cao 50 mét được gọi là Supertrees. Cây cỏ và thảm thực vật bây giờ phủ hơn 50% diện tích đất liền của Singapore, giảm cần thiết về hệ thống điều hòa không khí và giảm đáng kể ô nhiễm không khí.
Dự kiến đến năm 2050, hơn 65% dân số toàn cầu sẽ sinh sống trong các thành phố. Điều này đặt ra thách thức lớn đối với các nhà quy hoạch thành phố, yêu cầu họ phải ưu tiên xây dựng môi trường thân thiện.
Nguồn: TED-Ed
