Chưa bao giờ tôi chạm đến Đồng Văn (Hà Giang), chỉ biết rằng đoạn đường từ huyện Yên Minh sẽ là một đèo nguy hiểm khó tin. Lúc ấy, tưởng tượng về sự nguy hiểm không gì so sánh được.
Cô gái tuổi 9X băng đèo qua đêm, chiến thắng cột cờ Lũng Cú trong hành trình khám phá Hà Giang
Quyết định khám phá Hà Giang trong một chiều của tuổi 19, mọi người đều cảnh báo về khó khăn trên con đường này. Trong vài phút sợ hãi, lòng tôi cũng lơ mơ.
Không rủ thêm ai, hôm sau, hai anh em tôi lên đường với ba lô đầy đồ ăn, bộ dụng cụ sửa xe chặt chẽ phía sau yên xe. Một người mơ về việc chinh phục đỉnh Lũng Cú, một người mơ về việc thưởng thức bát cháo ấu tẩu giữa hương khói sơn cước hoang vu.

Con đường từ Hà Nội lên thành phố Hà Giang ít nổi bật so với chặng từ đó lên Đồng Văn. Theo kế hoạch, tối ngày đầu tiên chúng tôi phải đến Đồng Văn, nhưng đến 18h30, chúng tôi mới đến huyện Yên Minh, cách đích 50 km. Tôi chưa bao giờ bước chân lên Đồng Văn, chỉ biết từ đây sẽ là đoạn đường đèo rất khó khăn. Lúc ấy, khó khăn đến mức tôi không thể tưởng tượng được.
Trước khi châm lửa cho hành trình đèo đèo khó khăn, chúng tôi dừng lại ở trạm xăng gần đó, đổ đầy bình và mua thêm một chai xăng dự phòng. Người bơm xăng góp ý: “Hai đứa lên Đồng Văn à? Trên đó gió lạnh lắm, còn đường này mấy đứa dưới phố không biết đi đâu. Nghỉ ở đây rồi sáng mai hãy lên”. Chúng tôi chỉ cười, không dám nói gì, vẫn quyết tâm tiến lên.
Con đường phía trước tối tăm không có ánh đèn. Tôi cố nghĩ ra những câu chuyện để giải tỏa sợ hãi, nhưng chẳng nói được nhiều. Anh tôi tập trung lái xe, tôi ngồi sau căng mắt nhìn đường. Lúc này, tôi cảm thấy mình ngơ ngác, đường đẹp ban ngày, nhưng đường xấu được để dành cho đêm tối. Một bên là đồi, một bên là vực, cảnh đẹp liên tục thay đổi, ánh đèn soi đến đâu là đường đến đó.
Qua mấy đỉnh đồi mới gặp vài chiếc xe máy đi ngược chiều. Khi gặp người đi đường, tôi cảm thấy an tâm hơn, nhưng khi đi một mình, cảm giác lo sợ nảy lên trong tâm trí. Cảm giác đi mấy chục cây số mới thấy ánh đèn, mới thấy có người dân sinh sống khiến cho hai anh em tôi tràn ngập hạnh phúc. Dừng lại ở Đồng Văn, chúng tôi nhìn nhau và thở phào như nói: “Chúng ta đã sống qua”.

Sáng hôm sau, chúng tôi dẫn nhau đến chợ. Ngày thường, Đồng Văn không có chợ phiên Khâu Vai hay bất kỳ chợ phiên nào đặc biệt. Chợ bán đủ thứ, thậm chí còn có giày Adidas đựng trong hộp với chữ Trung Quốc.
Hai anh em ăn sáng, đi dạo rồi lên đường đến Lũng Cú. Đoạn đường dẫn lên Lũng Cú là những khúc cua xoắn nối nhau giữa núi đá đen, có những đoạn hai bên đường là ruộng lúa, ruộng ngô phát ra hương thơm dễ chịu.
Gần cột cờ, chúng tôi đếm ngược từng cột mốc bên đường, cảm giác hồi hộp khiến trái tim như một trống đánh trong lồng ngực. Từ dưới nhìn lên, cờ Tổ quốc bay phấp phới trong làn sương của núi rừng, tạo nên niềm tự hào không ngừng. Tôi vừa đi qua những biển báo “Vùng biên giới”, nhưng giờ đây tôi đã thấy cờ đỏ sao vàng bay phấp phới giữa màn sương núi rừng.
Bước lên gần 600 bậc thang, tôi đứng ở độ cao hơn 1.700 m so với mực nước biển, cảm giác như mọi lời nói đều trở nên thừa thãi, chỉ câm lặng trước vẻ đẹp của đất trời. Âm thanh chỉ là tiếng cờ bay phát ra từ gió.
Nhìn xuống con đường mênh mông mà chúng tôi vừa đi qua từ độ cao này thực sự là trải nghiệm đầy thú vị. Đưa tay ra, tôi có thể che kín cả một bản làng, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy mình nhỏ bé đến lạ kỳ khi đứng ở đây. Giống như làm thế để chạy trốn khỏi náo nhiệt, sự hối hả của thành phố, tôi đã tìm thấy bình yên.
Có lẽ lý do khiến tôi yêu Đồng Văn, thích Lũng Cú không chỉ bởi không khí trong lành hay cảnh núi non hùng vĩ, mà còn bởi chính con người ở đây. Không biết có phải ít khi có người đến thăm từ nơi khác không, nhưng mỗi lần gặp ai, tôi thấy họ như đang mang theo hàng trăm câu chuyện muốn chia sẻ.
Tôi không chắc liệu họ dạy cho trẻ con nói “Xin chào” để đợi đôi ba tấm bánh, gói kẹo mà du khách mang theo hay không, nhưng tôi thích những bàn tay nhẹ nhàng vẫy chào khi tôi đi qua. Ít nhất, tôi cảm thấy được chào đón tại nơi này, nơi núi rừng lạnh lẽo.

Cuối cùng, tay tôi chạm vào lá cờ Tổ quốc, nơi được xem là cực Bắc của Việt Nam. Anh tôi được thưởng thức bát cháo ấu tẩu nóng hổi giữa cái lạnh của núi rừng. Chúng tôi không đi chuyến này để từ thiện, không mang theo sách vở, quần áo để tặng cho bọn trẻ nhận sự biết ơn, cảm động của người dân.
Không mang theo bất kỳ thứ gì, nhưng tôi mang về một điều. Cuộc sống mà tôi thường than vãn là quá tốt so với sự thiếu thốn của những người dân ở đây. Tôi có áo ấm mỗi ngày, có thức ăn no, có quyền đi học. Tôi không phải còng lưng mang củi qua đồi, không cần nghỉ học để chăn dê và mỗi lần xuống đồi lại bị lôi xềnh xệch theo… Tôi thấy mình may mắn.
Theo nguồn tin từ Zing News.
Thời sự quan trọng được đặc biệt chú ý: ***
Đề xuất tham khảo: Hướng dẫn du lịch tại Mytour.com
Thông tin từ trang web Mytour.com.Ngày 19 tháng Mười, 2016.