Câu trả lời là có. Tuy nhiên, để thực hiện điều này, các triết lý, tôn giáo, hay bất kỳ lời khuyên nào cũng không đủ để mang lại sự bình yên và vững chắc cho một tâm hồn đã trải qua đau khổ và tan vỡ.
Hãy tưởng tượng một chút ban đầu.
Nhiều người gần đây đã biết đến bộ phim The Glory (tạm dịch: Vinh Quang Trong Sự Trả Thù), kể về cuộc hành trình trả thù của một cô gái là nạn nhân của bạo lực học đường. Thay vì có một cuộc sống bình yên với những hoài bão và ước mơ về một tương lai tươi sáng, cô gái đó đã làm mọi cách chỉ để đạt được mục tiêu làm cho kẻ ác phải trả giá. Khi xem bộ phim, tôi cũng sửng sốt khi nhận ra cụm từ “bạo lực học đường” được thể hiện một cách quá rõ ràng và tự hỏi liệu có ai ở bên ngoài thực sự phải trải qua điều đó và tại sao những vấn đề tăm tối luôn làm chúng ta lo lắng. Nhưng sau đó tôi nhận ra rằng đó là điều cần thiết. Bộ phim không chỉ mô tả thực tế về tình trạng bạo lực ở nơi mà nên là an toàn, kỷ luật và công bằng nhất mà còn cho chúng ta thấy cách mà đau khổ hoạt động. Một người đã trải qua những điều tồi tệ sẽ sống như thế nào, và bạn sẽ chọn cái gì khi đối mặt với đau khổ: tha thứ, sống trong nỗi đau hay khiến những kẻ đã làm bạn đau khổ phải trả giá?
bạo lực, nạn nhân của bạo lực và cách giải quyết vấn đề
Để hiểu sâu hơn về khái niệm nạn nhân của bạo lực, việc nghiên cứu trong phạm vi bài viết này là không khả thi. Tuy nhiên, nếu bạn quan tâm đến chủ đề này, việc tìm kiếm trên Chatbot GPT và Google có thể rất hữu ích. Trong phạm vi bài viết này, theo quan điểm của tôi, nạn nhân, đặc biệt là nạn nhân của bạo lực trong mối quan hệ giữa con người, là những người phải chịu những điều tiêu cực một cách bị động từ người khác. Những điều tiêu cực đó có thể là sự đe dọa, bạo hành từ lời nói hoặc hành động; bị lừa dối, bắt nạt hoặc kiểm soát... Những điều này gây ra tổn thương cho nạn nhân về cả mặt thể chất và tinh thần, tạo ra nỗi sợ hãi, ám ảnh và góc nhìn sai lệch về cuộc sống. Một số trường hợp không thể vượt qua nỗi đau từ người khác và kết thúc là chỉ được biết đến qua phương tiện truyền thông sau khi mọi thứ đã quá muộn.
Một số ví dụ về nạn nhân của bạo lực có thể kể ra như: Học sinh bị bắt nạt trong trường học; trẻ em, phụ nữ (và đôi khi là cả đàn ông) bị bạo hành về thể chất hoặc tinh thần trong gia đình; nhân viên bị bắt nạt, áp đặt ở nơi làm việc; bạo lực trên không gian mạng qua lời bình luận, chỉ trích...
Dựa trên quan sát và đánh giá cá nhân, điều mà tôi thấy trong thực tế cuộc sống hiện nay là bạo lực vẫn diễn ra và nạn nhân của nó chưa được quan tâm đúng mức. Với những tổn thương mà họ đang phải chịu đựng, nhiều người vẫn chưa thể tìm được sức mạnh bên trong để giải quyết vấn đề theo hướng tích cực. Với cái nhìn của một người trẻ, tôi nhận thấy rằng những gì được chuẩn bị bởi gia đình và trường học không đủ để đối mặt với những thách thức trong cuộc sống. Người trẻ vẫn phải tự mình khám phá và chia sẻ kinh nghiệm với nhau qua câu hỏi: “Những điều tôi ước mình biết trước tuổi 20, 25, 30...”. Và việc đối mặt với nỗi đau, sự oán giận là một thách thức mà nhiều người phải đối mặt, họ vẫn chưa tìm được câu trả lời hoặc lối thoát để sống một cách bình yên.
Với câu hỏi “Ta có nên tha thứ cho người đã làm tổn thương mình?” đã được đặt ra ở đầu, điều chính mà tôi muốn nói với bạn là tôi chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm cá nhân của mình và nếu tôi biết trước được điều đó sớm hơn, cuộc hành trình của tôi qua những tổn thương có lẽ sẽ ngắn ngủi hơn.
Mọi người đều biết rằng nên tha thứ, nhưng làm thế nào?
Nói về bản thân, tôi từng là nạn nhân của một dạng bạo lực như đã được đề cập. Sự thiếu kiến thức và kỹ năng giải quyết khiến tôi trở nên bất lực và dễ tổn thương, cảm thấy thất vọng và oán trách khi mọi thứ không diễn ra như ý. Và đó chỉ là bắt đầu của một vòng tròn u ám, khiến tôi trở nên yếu đuối, hầu hết cách giải quyết vấn đề của tôi là cãi vã, phản đối rồi chấp nhận một cách tiêu cực, cuối cùng là tức giận và oán trách người gây ra tổn thương cho mình.
Nỗi đau tột cùng khiến tâm hồn trở nên u ám nhất khi chúng ta không nhận ra nó, tôi cũng đã từng như một người bị nhốt trong một phòng tối, tự đóng khóa và nghĩ rằng không có lối thoát khỏi nỗi đau đang tồn tại. Một thời gian dài, tôi tự xây dựng một cuộc sống vô vị, duy trì một trạng thái bình yên và an toàn.
Một ngày nào đó, mọi thứ trở nên bí ẩn và không thể chịu đựng nổi, tôi tìm cách thoát ra. Với nguồn thông tin khổng lồ trên internet, tôi tiếp cận với các giáo lý Phật giáo, các triết lý về sự tha thứ và buông bỏ. Mỗi lời, mỗi chữ nghe đều đúng, nhưng khi rời xa không gian đó, tôi cảm thấy bị bỏ rơi, không có hướng dẫn, không có ai lắng nghe và chỉ còn lại một cảm giác lạc lõng.
Để tránh xa nỗi cô đơn và sợ hãi, internet lại trở thành nơi tôi tìm đến với âm nhạc, phim ảnh, thông tin giải trí... Nhưng sau một thời gian, việc trốn tránh đã làm tâm lý tôi trở nên không ổn định và yếu đuối hơn.
Chiếc ba lô đầy gánh nặng tinh thần, những nỗi đau mà tôi mang trên vai đến một lúc nào đó trở nên quá nặng nề và không thể chịu đựng được. Khi tôi nhìn lại bản thân, nhận ra những suy nghĩ rối ren trong đầu mình, tôi nhận ra rằng tôi đã giữ chặt những đau khổ mà không hề muốn buông bỏ. Cuộc sống là một hành trình dài với nhiều lựa chọn, và thực tế có thể mang lại những điều tốt đẹp cũng như xấu xa, việc của chúng ta là lựa chọn những gì nuôi dưỡng tâm hồn. Và sự khác biệt giữa cuộc sống đau khổ và hạnh phúc thực chất là ở chính việc chúng ta quay về với bản thân mình hay không.
Quay lại với bản thân - nơi có sức mạnh chữa lành
Trước khi đi vào vấn đề chính, tôi muốn giải thích một chút về ý nghĩa của việc quay về với bản thân. Nhiều người có thể cho rằng đây là khái niệm từ Phật giáo hoặc triết học, nhưng thực tế là tâm hồn của chúng ta, suy nghĩ và cơ thể là những yếu tố quan trọng trong việc chữa lành. Dù có triết lý hay tôn giáo nào đi nữa, nếu không đối mặt với bản thân và nhận biết, chúng ta không thể vượt qua nỗi đau.
Mỗi người đều có một bộ não với các khả năng đặc biệt như trí nhớ, sự tưởng tượng và khả năng phán đoán. Nhớ lại những kỷ niệm tốt lành có thể mang lại niềm vui và hạnh phúc.
Ngược lại, khi nhớ về những kỷ niệm đau buồn, ta có thể cảm thấy tức giận, buồn bã, hoặc đau khổ. Việc tự chủ và nhận biết bản thân đóng vai trò quan trọng trong việc điều chỉnh tâm trạng của chúng ta.
Tương tự như việc quản lý ngôi nhà, việc quản lý tâm trí cũng quan trọng. Những suy nghĩ tích cực sẽ tạo ra cảm xúc tích cực, trong khi những suy nghĩ tiêu cực sẽ dẫn đến cảm xúc tiêu cực. Vậy nên, chúng ta nên chọn những suy nghĩ tích cực để nuôi dưỡng tâm hồn.
Khó khăn của tôi trong giai đoạn đau đớn là việc phân biệt giữa thực tế bên ngoài và suy nghĩ của bản thân. Mặc dù thực tế diễn ra độc lập với ý muốn của chúng ta, nhưng suy nghĩ trong tâm trí thì hoàn toàn dựa vào sự quyết định của bản thân. Nếu bạn đang chịu đựng nỗi đau trong lòng, hãy cố gắng hình dung cánh cửa bên trong nhà, để nhận ra liệu những suy nghĩ trong đầu có phải là do chính bạn tạo ra hay không.
Có người sẽ hỏi tôi: Nhưng nếu họ đã làm tổn thương tôi, tôi có nên tha thứ và bỏ qua không? Thay vào đó, tại sao không yêu cầu họ nhận lỗi và sửa đổi hành vi của mình? Đúng vậy, bạn cần phải nói lên và đối mặt với sự bạo hành. Tùy thuộc vào tình huống cụ thể, bạn có thể phản ứng một cách thích đáng để chấm dứt sự lạm dụng.
Nhưng bỏ qua và để những hành vi xấu tiếp diễn không phải là giải pháp. Trong một tình huống nghiêm trọng, cộng đồng và pháp luật có thể là nơi bạn nên tìm đến để bảo vệ bản thân. Tuy nhiên, sự tha thứ từ trái tim và tâm hồn vẫn là một quá trình khó khăn và kéo dài. Nhưng chỉ khi quay về bên trong, bạn mới có thể cảm nhận được sức mạnh chữa lành và khả năng tha thứ.
Trong khi bạn lắng nghe những câu chuyện kinh hoàng, bạn có thể tạo ra những cảm xúc tiêu cực nhưng người làm tổn thương bạn có thể không cảm thấy gì. Sự hiểu biết về con người và cảm xúc thực tế của họ có thể giúp bạn cân nhắc hơn về cách giải quyết vấn đề.
Việc tự nhận biết và tự chữa lành là một quá trình dài và đôi khi khó khăn. Nhưng chỉ khi quay về bên trong, bạn mới có thể cảm nhận được sức mạnh của bản thân và khả năng tha thứ cho người khác. Điều này tạo ra một sức mạnh mạnh mẽ, vượt trội hơn cả sự hiểu biết của trí óc, tạo nên một tâm hồn mạnh mẽ.
Nếu có thể nói với bản thân trong quá khứ, tôi muốn nói rằng trong cuộc sống của bạn, bạn sẽ gặp phải nhiều loại người và những trải nghiệm khác nhau. Nhưng cách bạn chọn sống là do chính bạn quyết định. Hãy quay về bên trong, lắng nghe chính mình, và mọi thứ sẽ rõ ràng và bình an.
Nếu tôi là biên kịch cho bộ phim ở phần đầu, tôi sẽ kết thúc câu chuyện ngay từ tập đầu tiên. Trong lúc cô gái đơn độc và sợ hãi, người mẹ sẽ đến để an ủi và khuyên bảo cô bé quay về nhà bên trong, nơi an toàn và chữa lành. Với những học sinh bắt nạt, may mắn là có sự can thiệp của giáo dục và chính sách mới để tạo môi trường học tập công bằng hơn.
Mỗi người đều là biên kịch của cuộc đời mình, có quyền tự chọn hướng đi.
Tác Giả: My space
Nguồn ảnh: Shutterstock
