
Bây giờ mình không còn sợ cảm giác cô đơn khi đi một mình nữa. Vì luôn có (những) người sẽ ở đó vì mình, quan sát và yêu thương từ xa.
Mình luôn nhớ khoảnh khắc hai đứa ở trong một căn phòng im lìm, vừa trò chuyện vừa cố gắng hiểu ý đối phương, rồi cuối cùng không cần nói, nhưng đều biết rằng mình không thể bước tiếp.
Mình chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như vậy, dù biết rằng được ở bên cạnh người đó làm mọi bận tâm tan biến. Như mọi lo lắng đều tan biến, trong một vòng tay an lành và yên bình.
Lần này, mình nghĩ không phải là cảm giác phải hy sinh hoặc bị bỏ lại, mà là sự tin tưởng và mong chờ. Tin tưởng vào quá trình của cả hai, và chỉ mong chờ để chia sẻ niềm vui. Nếu không thể đi cùng nhau, thì sẽ cùng nhau đi theo con đường riêng của mình.
Sáng nay, mình đọc lại một bài viết từ 3 năm trước về người đồng hành ấy. Câu đầu tiên là “Hãy để tớ là một phần của kế hoạch của cậu, được không?”
Nhớ lúc đó, mỗi lần bàn phím được nhấn xuống là một dòng nước mắt lăn dài, vì sợ. Sợ rằng sẽ sống một cuộc đời không theo đuổi những gì mình mong muốn, mãi mãi chỉ có thể nhìn thấy ước mơ của chính mình qua kính mờ mịt mà không thể chạm vào được.
Không ai ép buộc phải từ bỏ ước mơ, nhưng khi đi theo nó, chúng ta sẽ phải để lại một phần của bản thân. Bởi vì chúng ta không thể đặt họ vào bất cứ nơi nào khác.
