
Có lẽ ai đó từng là một cô bé năng động, nhiều lời, nhiều chia sẻ, nhiều tâm sự và giờ đây trở thành cô bé ít nói chưa? Nếu vậy, chúng ta cùng có vấn đề. Không phải là chúng ta ít bạn đi hay không có ai để chia sẻ, mà có thể là chúng ta đang nhận ra điều gì đó.
Điều đó là gì? Đó là điều gì vậy?
Nhưng những câu chuyện vui thì một ngày cũng chỉ có 1 hoặc 2 câu chuyện, có ngày cũng chẳng có gì vui nên cuộc gọi dần trở nên ngắn hơn, 1 tiếng, 30 phút, và có khi chỉ 10 phút ngắn ngủi.
Với những người bạn, thì sao? Trên con đường trưởng thành, có thêm những người bạn thân mới thật sự xảy ra, nhưng những người bạn thân cũ vẫn liên lạc, có lẽ quan hệ đó đã thật sự thân thiết. Mình cũng có thêm 2 người bạn khá thân trên đại học, nhưng chỉ mới quen biết chưa lâu, đi ăn, đi chơi, nhưng chưa từng kể bí mật cho nhau. Rồi một hôm mình kể cho bạn nghe về cảm giác của mình với một bạn nam, và hứa giữ bí mật, nhưng hôm sau đã có thêm một người biết. Bạn ấy đã xin lỗi mình, nhưng câu chuyện của mình, mình muốn tự mình kể. Đó có phải là lý do mất niềm tin không? Sau sự việc đó, mình đã không còn chia sẻ về vấn đề riêng tư nữa, chính vì thế mình đã dần trở nên kín đáo hơn. Kín đáo ở đây không chỉ là không tâm sự những chuyện thầm kín, mà còn là không cởi mở với những người xung quanh nữa.
Đọc đến phần trên này, có lẽ nhiều người nghĩ mình cô đơn, nhiều gánh nặng trong lòng. Nhưng không, mình vẫn có một cô bạn thân từ cấp 3, chơi được gần 4 năm nên chúng mình hiểu nhau rất nhiều. Mình có thể tâm sự mà không lo bị trêu, vì bạn ấy học trường khác, và nếu có cùng trường thì cũng không làm mình ngại bao giờ cả. Vậy nên, đôi khi không cần quá nhiều bạn thân, một là đủ. Chỉ khi ở bên cô bạn này mình mới cảm thấy thật sự là mình trên mảnh đất Hà Nội này.
Khi lớn lên, ta nhận ra rất nhiều điều, không phải lúc nào vui cũng phải tỏ ra vui, không phải khi buồn là phải khóc lóc, than thở. Mỗi người có những nỗi buồn, niềm vui riêng, và không phải ai cũng muốn chia sẻ điều đó từ câu chuyện của mình. Vì vậy, việc giữ trong lòng, tự vui và tự buồn cũng là một phần của cuộc sống.
Vậy thì tự vui, tự buồn mãi sao? Có cách nào giải tỏa không?
Có nhiều cách lắm, nhưng hãy tìm cách phù hợp để thử xem.
Bạn có thể làm như mình, tìm một người bạn thật thân thiết, bạn tin tưởng và uy tín để chia sẻ. Có thể là một người bạn từ quá khứ mà bạn gắn bó đến giờ thật khó tìm, nhưng hãy bắt đầu từ bây giờ đi, hãy tìm một người bạn mà khi ở bên họ bạn có thể là chính mình, nhớ là bạn thân nhé. Nếu có cơ hội, bạn có thể tìm một người yêu cũng được. Nhưng không có mối quan hệ nào là một chiều cả, nếu bạn thoải mái chia sẻ thì người bạn của bạn cũng phải thoải mái chia sẻ khi ở bên bạn, đó là cách mối quan hệ bền vững được xây dựng. Nếu đó là một nhóm bạn thân, bạn thật sự may mắn đấy.
Gần đây, tôi đã phát hiện một phương pháp giải tỏa căng thẳng khá thú vị, đó là tự thu âm podcast cho riêng mình. Một chút nhạc nhẹ nhàng, không gian rộng rãi, một tách cà phê thơm và ngồi xuống chia sẻ về những trải nghiệm, cảm xúc trong ngày của mình. Ban đầu có thể cảm thấy lạ lẫm, nhưng sau đó bạn sẽ thấy nó thú vị hơn bạn nghĩ. Đó chỉ là cách để thể hiện quan điểm, chia sẻ về cách nhìn cuộc sống, và qua từng bản podcast, bạn có thể nhận ra sự thay đổi của mình. Nếu muốn, bạn cũng có thể chia sẻ chúng trên mạng xã hội như TikTok, Facebook,... để tìm kiếm những người bạn chia sẻ quan điểm và sở thích.
Theo quan điểm của tôi, khi bạn vui, hãy chia sẻ niềm vui đó với mọi người, lan tỏa khắp nơi. Nhưng khi buồn, khi yếu đuối và đau lòng nhất, hãy tìm đến gia đình, bố mẹ của bạn. Chỉ có gia đình mới luôn ở bên bạn, an ủi bạn mà không toan tính gì. Đừng bộc lộ yếu đuối trước mọi người. Có thể bạn đang rất buồn, nhưng đừng để ai đó thương cảm. Chính vì vậy, khi buồn, hãy tìm đến những món ăn Việt Nam để thưởng thức. Theo tôi biết, khi buồn, ăn đồ ngọt sẽ khiến bạn cảm thấy tốt hơn. Tôi đã thử và thấy hiệu quả ngay lập tức, mặc dù sau đó có hậu quả gì thì mọi người cũng đã hiểu. Nhưng đó cũng là một cách giúp giảm bớt nỗi buồn, làm bạn cảm thấy thoải mái hơn.
Khi trưởng thành hơn, có những điều mà bạn từng quen thuộc chia sẻ, nhưng hiện nay lại không biết nên chia sẻ với ai. Có những ngày vui vẻ, buồn bã cần phải tự mình đối mặt, đó là quy luật của cuộc sống. Không ai sẵn lòng dành thời gian ngồi nghe bạn than phiền, kể về niềm vui của bạn mãi mãi. Đó là lý do tại sao, khi trưởng thành, tinh thần của chúng ta lại trở nên thiếu hụt, và con người ta dần trở nên kín đáo hơn. Tuy nhiên, cố gắng vượt qua với tư thế thoải mái nhất là bản lĩnh không phải ai cũng có.
Chúng ta có thể vượt qua những khó khăn đó bằng cách nhìn nhận tích cực và tiêu cực. Nhìn về phía tiêu cực là điều dễ hiểu, thậm chí đến mức một đứa trẻ cũng có thể làm được. Nhưng khi trưởng thành, suy nghĩ như một người lớn, chúng ta nên nhìn nhận tích cực.
Nhưng chỉ cần có gia đình bên cạnh, bạn vẫn luôn có nơi để chia sẻ, được lắng nghe những điều muốn nói, và cùng nhau vui vẻ.
Tác Giả: Linh Dương
