Sau hai ngày thư giãn ở Phú Quốc, chúng tôi đã quyết định cho phần còn lại của chuyến đi: Quay về Sài Gòn, bảo dưỡng xe và tiếp tục hành trình dọc biên giới lên Ngã ba Đông Dương. Trên đường trở về Sài Gòn, chúng tôi sẽ soạn lại đồ đạc, và ghé bảo dưỡng xe ở cột mốc 3000km luôn. Mời mọi người cùng xem lần này chúng tôi có những trải nghiệm đặc biệt gì nhé.Trước đó, tôi đã chia sẻ với mọi người ở tập 1 rằng kênh Vĩnh Tế thật sự đẹp vào lúc hoàng hôn, khi mặt trời lặn, tạo ra một khung cảnh rất lãng mạn. Trên hành trình từ Châu Đốc xuống Hà Tiên, tôi không có cơ hội chứng kiến cảnh này, nhưng trên hành trình ngược lại lần này thì tôi đã có dịp thưởng thức.

Ông Thoại Ngọc Hầu, người được triều Nguyễn phái đi khai mở và giữ vững vùng đất An Giang, được dân chúng tôn trọng. Chính ông cũng có công trong việc xây dựng kênh đào Vĩnh Tế vào thế kỷ 19.
Sau khi chạy hết kênh Vĩnh Tế, chúng tôi đã đến Phú Quốc vào khoảng 19 giờ 30 tối. Đang rất đói, hai anh em quyết định ghé vào tiệm mỳ “Vách Tường” để ăn. Đây là một địa điểm nổi tiếng ở địa phương, thường kinh doanh vào buổi tối trước mặt chợ Châu Đốc. Mì ở đây được chế biến tươi ngon, và khiến hai anh em không thể cưỡng lại. Chúng tôi đã ăn đến 3 tô mì một cách thỏa thích. Giá của mỗi tô mì là 50 ngàn đồng, nhưng chất lượng và hương vị thì thực sự đáng để thử.
Tiếp theo, chúng tôi đã đặt phòng nghỉ tại khách sạn Hùng Cường để ở qua đêm. Cảm nhận cá nhân của chúng tôi về khách sạn này rất tích cực, vì nó nằm gần trung tâm, gần chợ, phòng ốc sạch sẽ và rộng rãi. Tóm lại, với mức giá đã trả, chúng tôi rất hài lòng với điều kiện lưu trú tại đây.
Buổi sáng hôm sau, chúng tôi đã nhanh chóng ăn sáng với một dĩa cơm tấm tại khách sạn, sau đó đi qua chợ Bắc Đai và làng người Chăm Châu Phong. Chợ Bắc Đai cách đó không xa, chỉ khoảng 20km. Đây là một điểm mua sắm sôi động, là nơi trao đổi hàng hóa giữa người Việt và người Campuchia sinh sống ven biên giới.
Con đường từ Châu Đốc tới chợ Bắc Đai thật đẹp. Hai bên bờ sông Châu Đốc, có nhiều nhà bè để nuôi trồng thuỷ sản. Các hoạt động giao thương trên sông rất sôi động với mật độ tàu thuyền qua lại cao. Phía bên kia đường là những cánh đồng lúa chín vàng rực rỡ.
May mắn thay, trong chuyến đi lần này, thời tiết rất đẹp với bầu trời xanh, những đám mây trắng bồng bềnh và cánh đồng lúa vàng rực. Tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Chúng tôi phát hiện một con đường ruộng nhỏ và quyết định dừng lại để chụp hình.
Mỗi bước đi, mỗi khám phá đều làm lòng người ngất ngây trước vẻ đẹp hoang sơ của tự nhiên Việt Nam. Cảnh đẹp ấy không gì có thể diễn tả hết được.
Ở những ngôi nhà nông thôn, mát mẻ và thoải mái là điều không thể thiếu. Dù dưới trời nắng, không gian vẫn mang lại cảm giác yên bình và dễ chịu.
Anh thợ mộc kể về chiếc bàn chạm khắc rồng mà anh ấy mới hoàn thành sau một tháng công việc. Giá của chiếc bàn này lên đến 30 triệu đồng. Sau khi trừ tiền gỗ và công sức, anh ấy nói rằng số tiền kiếm được cũng đủ để sống qua ngày.
Ánh nắng mặt trời chiếu rọi, bức ảnh nào cũng lung linh đẹp đẽ.
Sau khi ghé qua chợ Bắc Đai, phát hiện rằng... chợ cũng không có gì đặc biệt cả :D Vậy nên hai anh em quyết định đi thêm chút nữa xem có điều gì thú vị không rồi quay về. Bất ngờ phát hiện một con đường đá khá lạ, dường như chạy dọc theo biên giới Việt Nam-Campuchia, nên quyết định vào tham quan.
Ngẫu hứng khám phá, con đường này thực sự là một điểm “sống ảo” tuyệt vời. Hai bên đường không có nhiều công trình lớn, chỉ là những căn nhà dân dí dỏm nằm rải rác.
Ven đường là những đầm nước phong phú và mình đã bắt gặp hoạt động bí ẩn của người dân địa phương với những đầm này, mặc dù không hiểu rõ lắm. Ở đây, mình đã chụp được 7749 bức ảnh đẹp lung linh.
Sau khi thỏa mãn với những bức ảnh “sống ảo”, tụi mình quay về khách sạn để làm thủ tục trả phòng, sau đó tiếp tục hành trình khám phá làng Chăm Châu Phong.
Từ Châu Đốc, qua phà Châu Giang, bạn sẽ đến làng Chăm Châu Phong. Làng này bao gồm tổng cộng 7 làng nhỏ của người dân Chăm.
Toàn bộ cư dân ở đây đều theo đạo Hồi với nhiều công trình, thánh đường Hồi Giáo nổi bật. Người dân ở đây có người thành thạo Tiếng Việt, có người cơ bản và cũng có người không biết Tiếng Việt.
Điều đặc biệt ở đây chính là các thánh đường Hồi Giáo với kiến trúc pha trộn giữa trắng và xanh ngọc rất đẹp. Người dân thường mặc trang phục truyền thống như váy thổ cẩm thêu hoa văn và đội nón cầu nguyện Kufi.
Đến đây, bạn sẽ cảm thấy như đang thăm viếng các thánh đường Hồi Giáo ở Trung Đông, nhưng lại ở giữa các làng quê sông nước Việt Nam. Khi ghé thăm một thánh đường lớn, tôi bị từ chối vì đang diễn ra lễ tang.
Khu vực này có nhiều dòng sông chảy qua nên có nhiều cây cầu. Một cây cầu ở đây được Dubai tài trợ với kinh phí lên đến gần 600 triệu đồng.
Bột cà ri là một trong những loại gia vị quan trọng trong ẩm thực Hồi Giáo.
Đây là nhà đại diện của cộng đồng người Hồi Giáo ở An Giang. Các bảng hiệu ở đây thường có những tên nghe rất “Hồi Giáo”, thậm chí cả tiệm tạp hoá cũng có tên Hafizal.
Sau khi thăm quan xong, chúng tôi lái xe thẳng về Sài Gòn ngay lập tức. Trên đường, chúng tôi ghé qua Hồng Ngự để nghỉ ngơi và uống cà phê để tỉnh táo.
Từ đây về Sài Gòn còn khoảng 200km, đường đi không được mịn màng lắm, vì vậy mất khoảng 5 tiếng để đến nơi.
Không ai ở Mytour biết rằng chúng tôi bị từ chối nhập cảnh, họ nghĩ rằng chúng tôi đang ở Campuchia. Khi họ nhìn thấy hai chúng tôi quay trở lại, họ rất ngạc nhiên.
Cuối cùng đã về đến nhà thân yêu. Quá mệt mỏi. Ngủ sớm và mai lại tiếp tục hành trình.
Trước khi tiếp tục hành trình lên Ngã ba Đông Dương, tôi ghé qua Motoplex ở Cộng Hoà để bảo dưỡng chiếc xe. Xe cần phải kiểm tra lại cổ lái, dàn nhựa và ốc, thay nhớt và làm sạch lọc. Tổng chi phí bảo dưỡng 3000km là 399 ngàn đồng, khá rẻ cho một chiếc xe “anh em của Vespa”.
Aprilia có mấy chiếc sport bike nhìn cực chất. Thích quá, giá mà có đủ tiền để mua một chiếc :D
Sau khi sắp xếp mọi thứ xong, lại tiếp tục cuộc hành trình. Đã đến Mộc Bài, cách đây 80km. Nghe nói ở bên Campuchia dễ gặp công an, tụi mình quyết định đi ra quận 1 để đổi thêm tiền đô lẻ, đề phòng bất trắc.
Không như dự kiến ban đầu, nhập cảnh Mộc Bài dễ dàng hơn nhiều, mọi thứ rõ ràng và nhanh chóng hơn. Vẫn có một số thủ tục như thường lệ, nhưng cả người lẫn xe đều đã vượt qua biên giới một cách thuận lợi.
Cuối cùng, chân tôi đã chạm đất Campuchia. Đến đây, tiếp theo sẽ là Thủ đô Phnom Penh. Trên đường, sóng 4G trên điện thoại mất nên Google Maps không thể chỉ đường nữa. Tôi dừng lại ở một tiệm điện thoại để mượn que chọc SIM và thay SIM mới.
Đường ở Campuchia thật sự ấn tượng. Láng mịn và cho phép chạy lên đến 80km/h, không như đường từ Nhơn Trạch đi ra Vũng Tàu chỉ cho chạy 50-60km/h. Vì được chạy nhanh nên cảm thấy tỉnh táo và sảng khoái.
Dừng chân ở quán nước Amazon ven đường, nơi có nhiều hơn nhiều so với Sài Gòn. Ở Campuchia, quán Amazon gần như ngập tràn.
Khoảng 10 giờ tối, chúng tôi đến Phnom Penh. Mặc dù là thủ đô nhưng ở đây người dân thường ngủ sớm, ít hàng quán hoạt động. Chỉ còn một số tiệm ăn ven đường và các quán bia Tây là còn mở cửa.
Xe Tuk Tuk, phương tiện giao thông phổ biến ở đây, sử dụng khí dầu hóa lỏng (LPG) và có hình thức rất mới mẻ.
Sau 6 ngày chạy xe khắp nơi, cuối cùng đã đến khách sạn ở Campuchia. Cảm giác khó tả khi trải qua chuyến đi đầu tiên ra nước ngoài bằng xe máy. Tạm biệt tập này ở đây, hẹn gặp lại trong tập 4 với những trải nghiệm mới!