Dù máy ảnh kỹ thuật số hiện nay có thể chụp ảnh với độ phân giải lên đến 400 megapixel, tuy nhiên, mắt người vẫn có độ phân giải cao hơn, lên đến 576 megapixel. Liệu trong tương lai, con người có thể bị vượt qua về khả năng nhìn thấy?

Đây là Hasselblad H6D-400c, một chiếc máy ảnh siêu phân giải có giá khoảng 48.000 USD chỉ tính riêng phần thân không kèm ống kính. Nó có khả năng chụp ra các bức ảnh có độ phân giải 400 megapixel, gần bằng con số 576 megapixel của mắt người, theo một nghiên cứu trước đây của giáo sư khoa học kiêm nhiếp ảnh gia Roger Clark.
Tuy nhiên, thiết bị này chỉ sử dụng cảm biến 100 megapixel để thực hiện điều đó.

Về cơ bản, cảm biến của máy ảnh thông thường sử dụng mô hình RGB ban đầu, được tạo ra bởi Bryce Bayer từ hãng Kodak. Nhưng H6D-400c sẽ dịch chuyển cảm biến theo từng điểm ảnh ở dạng lưới 4x4. Bằng cách này, máy sẽ chụp 4 bức ảnh liên tiếp để 'điền vào chỗ trống' các điểm ảnh còn thiếu để tạo thành các bức ảnh siêu phân giải. Không chỉ 4 tấm, thiết bị này có thể chụp đến 6 tấm để đạt được hiệu quả cao nhất, ghép lại để tạo ra ảnh thành phẩm có độ phân giải lên đến 23.200 x 17.400 pixel. File ảnh TIFF thành phẩm mà Hasselblad công bố có dung lượng lên đến 2,4GB.

Mắt người có khoảng 130 triệu cảm biến ánh sáng, nhưng chỉ có khoảng 6-7 triệu cảm biến màu. Phần lớn là tế bào hình que nhạy sáng, chỉ có một số nhỏ là tế bào màu sắc.
Mắt con người kết nối với một bộ não mạnh mẽ, giúp chúng ta nhìn rõ nét hơn. Bộ não tổ chức thông tin để tạo ra một hình ảnh 3D của môi trường xung quanh.
Tầm nhìn của con người không giống với megapixel trong máy ảnh. Mắt con người có thể nhận biết chi tiết cả trong điều kiện ánh sáng yếu.

Não bộ thu thập thông tin từ môi trường để xây dựng một hình ảnh 3D. Bộ nhớ của não giúp chúng ta nhớ và xử lý thông tin một cách nhanh chóng.
Tế bào que nhạy cảm với ánh sáng, đặc biệt trong điều kiện thiếu sáng. Mắt con người như được bao bọc trong một lớp màng nhằm tăng cường thu nhận ánh sáng.

Hiệu ứng này giống như noise trong hình ảnh. Máy ảnh tích lũy electron từ photon, nhưng không phải lúc nào cũng nhận được photon liên tục, đặc biệt là trong ánh sáng yếu. Bộ não giúp loại bỏ noise bằng cách tích hợp và tính trung bình, giúp tăng chất lượng hình ảnh.
Thời gian xử lý hình ảnh có thể lâu hơn, có nguy cơ gây nguy hiểm trong các hoạt động như lái xe hoặc di chuyển nhanh trong đêm. Công nghệ hiện đại đang cố gắng mô phỏng cách mà mắt và bộ não con người hoạt động, nhưng vẫn còn xa lắm mới có thể đạt được điều đó.
