
Bài viết này không có nhiều triết lý sâu xa như của anh Tornad vì tác giả là người ngốc nghếch.
Gia đình mình bình thường. Bố mẹ làm cán bộ công nhân viên chức, sinh ra mình, 26 tuổi, du học sinh Sài Gòn, cựu học sinh Trần Đại Nghĩa, Phổ Thông Năng Khiếu, đại học Ngoại Thương, IELTS 7.5 đã hết hạn, thất nghiệp, ngày nào cũng uống bốn loại thuốc an thần, luôn có người yêu. Và chị ruột mình, 34 tuổi, cựu du học sinh Nhật, cựu sinh viên Khoa học Xã hội và Nhân văn, công việc ổn định lương cao nhưng rất có khả năng đang làm phù thủy.
Hôm trước mình và mẹ cãi nhau, mẹ chửi cả mèo sao mà quậy, chửi bố mình suốt ngày hút thuốc, chửi hai chị em: “Đứa nào đến tuổi lấy chồng thì lấy chồng đi, đứa nào đến tuổi đi làm thì đi làm đi, đừng để mẹ phải nói nhiều!”
Rồi hôm sau mẹ lại chửi cả mèo cả người như trước.
Vậy nếu mình - khoản đầu tư lỗ nhất của bố mẹ, sự thất bại của giáo dục EQ từ ba ngôi trường danh tiếng cấp hai, cấp ba và đại học ở thành phố Hồ Chí Minh, có nên được sinh ra không?
Câu trả lời là: chỉ có đẻ xong mới biết được thôi. Ai mà nhìn trước được tương lai, giờ mình lại thành ra thế này. Nhưng ai bảo mình sẽ là phế nhân suốt đời chứ?
(Cứ chờ xem, biết đâu mình cố gắng rồi lại lên báo giật tít: tàn mà không phế. Nổi tiếng được một ngày, rồi những ngày sau ngồi hát this is me trying của Taylor Swift.)

