
Trải qua cuộc hành trình chính trị độc nhất vô nhị, Trump đã thống trị và chiến thắng áp đảo trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016 đến nỗi mà chẳng ai nhớ tới đối thủ của ông nữa.
Để thêm phần “mặn mà” cho cuốn sách “Con đường đến Nhà Trắng”, tác giả Stone Roger đã kể một câu chuyện nhỏ chỉ vài dòng:
Vào năm 1989, Stone là một nhà vận động hành lang cho Trump tại Washington (Stone luôn gọi Trump là Donald, ngay cả trong cuốn sách của mình). Một ngày nọ, Stone gọi cho Trump và nói rằng ông sẽ bay đến New York với vài giấy tờ quan trọng cần ký. Ban đầu, Trump đã bỏ qua Stone, ông nói rằng ông đang chuẩn bị sử dụng trực thăng để bay tới thành phố Atlantic với một số trợ lí, còn giấy tờ có thể đợi được. Tuy nhiên, Stone đã thuyết phục được Trump ở lại New York. Trump đã lắng nghe. Stone bay tới New York. Ông và Trump có một cuộc họp nhỏ. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn sau khi cuộc họp bắt đầu, trợ lí của Trump đã tạm dừng cuộc trò chuyện giữa hai người và thông báo rằng chiếc trực thăng tới thành phố Atlantic đã rơi. Tất cả mọi người trên máy bay đã thiệt mạng.
Đó là lúc tôi nhận ra rằng cuộc sống của ông ấy được dành cho việc cứu rỗi đất nước và phục hồi nền kinh tế. Đó là lúc tôi nhận ra rằng Trump đã được gửi đến Trái Đất với một mục đích vĩ đại. Và đó cũng là lúc tôi nhận ra rằng ông ấy sẽ là Tổng thống.

Tác giả Roger Stone.
Nhìn chung, Chúa muốn Donald Trump trở thành Tổng thống. Và Roger Stone là người được Chúa chọn. Roger Stone không chỉ là một nhà tiên tri có thể đoán trước tương lai chính trị Mỹ. Ông là người đã đặt niềm tin vào Donald Trump và là người cứu vãn cuộc đời của ông ấy. Nhưng ông không hề tự hào về những gì mình đã làm (kể cả trong cuộc hẹn quyết định đó).
Roger Stone không chỉ là người có tài trong chính trị, đặc biệt là trong những chiêu trò đen tối. Ông chính là người tạo ra chiến dịch in áo phông với chữ “RAPE” và tạo ra sự kiện về Danney William. Nếu bạn chưa biết những điều đó là gì, hãy dành ít thời gian tìm hiểu trên Google.
Đa số những gì Stone viết trong cuốn sách được diễn đạt một cách có logic, không quá phóng đại. Ông chú ý đến việc Hillary Clinton có thể mắc bệnh Parkinson và Huma Abedin (trợ lý của bà Hillary) được coi là một đối tác gián điệp và khủng bố ngầm nguy hiểm.
Ông cho rằng Trump là ứng cử viên tốt hơn Hilary vì ông có một chiếc máy bay sang trọng (do đoạn này quá dài nên tôi không thể trích dẫn toàn bộ mô tả về chiếc máy bay của Trump, nhưng Stone nhấn mạnh: ‘dây an toàn mạ vàng 24 carat trên máy bay giúp Trump và hành khách cảm thấy thoải mái.’ Trái lại, máy bay của nhà Clinton lại không có phòng ngủ lớn và bồn tắm.)

Bên cạnh đó, Stone cũng giỏi trong việc phân tích những điểm yếu của chiến dịch của Clinton, đặc biệt là việc chỉ trích về việc đầu tư quá nhiều vào hình ảnh chính trị. Thực tế cho thấy, khi “bỏ quá nhiều trứng vào một rổ”, rủi ro xảy ra sự cố rất cao, đặc biệt là khi Đảng Dân Chủ còn quá nhiều người giàu da trắng như Hillary Clinton hay Bernie Sanders nắm quyền.
Stone đã táo bạo tuyên bố rằng chính Clinton là nguyên nhân khiến bản thân dễ bị tổn thương trước cử tri vì bà bị ràng buộc bởi những bước tiến về mặt hình ảnh chính trị. Ông chỉ phân rã một phần của những người ủng hộ bà để khiến chiến thắng của Clinton trở nên không thể. (Có một câu ngôn ngữ trong chính trị như thế này: Tấn công kẻ thù khi họ cho rằng mình mạnh mẽ, bởi lúc đó họ sẽ không đề phòng.) Nếu Stone nói thật thì ông đã thành công. Mặc dù có những phát ngôn phân biệt chủng tộc và giới tính, Trump vẫn thu hút được lòng tin của người da đen và phụ nữ nhiều hơn Mitt Romney hay John McCain. Và chỉ một khác biệt nhỏ sẽ tạo ra sự thay đổi lớn.
Mặc dù có những quan điểm chính trị rất thuyết phục, nhưng Stone đã quá tham lam và phô trương trong việc quảng bá và tôn vinh bản thân. Ở phần cuối của cuốn sách, Roger Stone tự đánh giá mình (Từ khi David Boyce là đối thủ số 1 của tôi từ năm 2000 trong cuộc bầu cử Bush-Gore ở Florida, tỉ số hiện tại là Stone 2 - 0 Boyce). Và bây giờ ông đang quảng cáo thành tích của mình. Ông cũng chỉ trích Trump đã nghe sai người, và suýt trở thành một con tin của Wall Street...
Chúng ta rất may mắn khi cuối cùng có ít nhất một cuộc cách mạng trong chính trường Mỹ. Và chúng ta hãy chờ đợi những diễn biến tiếp theo đầy hấp dẫn.
