
Với khả năng tinh khôn được sinh ra từ bản năng, chúng ta đã phát triển ra những nền văn minh vĩ đại. Chúng ta không ngừng sáng tạo ra những công nghệ và hệ thống mới để cải thiện cuộc sống. Khả năng tự nhận biết cao của con người đã góp phần quan trọng vào sự sống còn, tiến hóa và thống trị hành tinh này.
Tuy nhiên, liệu chúng ta có thực sự sáng suốt không? Chúng ta tiếp tục tham gia vào những cuộc chiến tranh đẫm máu chống lại nhau; chúng ta xây dựng những xã hội áp đặt lên người yếu thế; chúng ta thiết lập những luật lệ nhằm kiềm chế bản năng tự nhiên của chúng ta; chúng ta làm việc đến mức căng thẳng và lo âu đến mức bệnh tật.
Đôi khi, tôi tự hỏi liệu chúng ta có xứng đáng được gọi là Con Người tinh khôn hay không.
Có một điều dường như là châm chọc: mặc dù chúng ta được gọi là “người đang sống” (Human being), nhưng chúng ta luôn trong trạng thái “người đang làm” (human doing) hơn. Tôi có cảm giác rằng chúng ta được lập trình để lúc nào cũng làm việc này việc nọ.
Cuộc sống của chúng ta chủ yếu xoay quanh một số điều như là: sáng tạo hoặc tiếp thu điều mới mẻ, phá bỏ những thứ cũ kỹ hoặc không còn cần thiết, và biến đổi nhiều thứ theo cách chúng ta muốn.
Chúng ta cũng dành thời gian để khám phá những trải nghiệm mới thú vị. Sau khi nghỉ ngơi đủ, chúng ta lại đi tìm những việc mới để làm.
Chúng ta có một danh sách dài Những công việc cần làm (to-do list). Vậy còn danh sách Những điều cần thực hiện để sống (To-be list) thì sao?
Hãy tạo danh sách những trải nghiệm sống cần thiết và cách chúng ta sẽ trải qua chúng như thế nào.
Chánh niệm mở ra cơ hội để chúng ta sống đúng với bản chất con người thông qua việc kết hợp 'sống' vào 'người' của mình.
Khi thực hành chánh niệm, thân tâm lạc quan nhưng không bỏ lỡ cơ hội. Chánh niệm giúp ta 'có mặt' một cách toàn diện, sống để hiểu rõ bản thân.
