
Hành trình bắt đầu từ tuổi 26 tại Đài Loan, với bản sắc của tiếng Anh, rồi bước vào ngành Ngân hàng.
Cuối năm 2019, tôi sắp sửa sang Đài Loan học MBA. Dù công việc ổn định ở một công ty đãi ngộ rất tốt, nhưng muốn đi du học. Sếp thư kí mở đầu bằng một hơi dài và nghi ngờ: “Bảo sếp ủng hộ đi du học là bảo đi Anh đi Mỹ, nói chung là Tây, lại đi Đài à?”. Bố có vẻ lo lắng, mẹ thì rơi lệ và cảnh báo về khả năng học tập, về sau trở về mà không có công việc tốt như hiện tại, rồi nhỡ lại ế chồng thì sao?
Xuất thân từ ngành tiếng Anh, sau khi tốt nghiệp, tôi phải đấu tranh để thi vào lĩnh vực tài chính - ngân hàng. Ngày càng làm, tôi càng cảm thấy thiếu kiến thức và tầm nhìn. Đến một lúc nào đó, tinh thần mệt mỏi với những ngày làm việc không hướng, mệt mỏi. Có những ngày, tôi ngồi đọc hàng loạt các JD trên mạng rồi bật khóc vì cảm thấy mình không đủ tài năng, không thể đáp ứng được các công việc chuyên môn sâu hơn. Và rồi ý định đi du học, mong muốn đến Tây đã nảy ra. Tôi đã bắt đầu chuẩn bị cho GMAT, làm hồ sơ, và tìm hiểu chính sách định cư của Mỹ, New Zealand, Úc, Canada. Nhưng nhà không giàu có, bố mẹ đã già, và còn có một em nhỏ đang đi học. Tình cờ, hai người bạn đang ở Đài Loan học bằng học bổng chính phủ đã chia sẻ: “Em ơi, sang đây cũng rất tốt đấy!” Và từ đó, tôi đã tìm hiểu và nộp đơn học bổng.
Đài Loan đã mang lại cho tôi học bổng toàn phần.
Và rồi, tôi bắt đầu lại từ tuổi gần 26, đến một nơi mà ngôn ngữ địa phương là ngoại tình, chỉ mang theo một vali quần áo và 1000 đô la Đài (sang đó mua thêm nhé, hehe).
Lần đầu xa nhà với tư cách là du học sinh, mọi thứ tự lo nhiều, tinh thần dễ chán chường, không dám mơ mộng về việc tìm việc sau khi tốt nghiệp vì sợ tiếng Trung yếu (vì học chương trình tiếng Anh nên cũng ít quan tâm đến việc học tiếng Trung), và nhớ về sự tiện lợi, thoải mái ở nhà.
Xuất hiện đại dịch COVID. Ngay tức khắc, 2 năm liền bị kẹt ở Đài Loan, muốn về chỉ có thể bay với giá vé lúc đó vô cùng đắt đỏ. Thêm vào đó, đã lập gia đình và chồng đã quen sống ở Đài Loan nên không muốn trở về Việt Nam. Cuối kỳ học, phải vừa viết luận văn vừa tìm kiếm việc làm với nhiều thăng trầm, cảm xúc lên xuống, nước mắt và cãi vã. Rồi cuối cùng, may mắn đậu vào một ngân hàng địa phương, bắt đầu chuỗi ngày làm việc với... gần như không hiểu gì về tiếng Trung, thêm vào đó là sự sốc về văn hóa khi bắt đầu công việc ở Đài Loan.
Không thể đếm được bao lần muốn bỏ cuộc.
4 năm ở Đài Loan... Từ một người chỉ biết đọc hiểu chút ít trong buổi phỏng vấn, đến có khả năng hiểu được hầu hết nội dung liên quan đến công việc và trao đổi bằng tiếng Trung. Từ một người không biết viết chữ, có thể mua sắm online qua các ứng dụng chỉ có chữ Trung và gọi điện thoại tới bộ phận chăm sóc khách hàng. Từ một người luôn khóc vì không tìm được công việc, sau đó lại khóc vì áp lực công việc, đến trở thành người có thể hòa nhập vào môi trường làm việc. 4 năm ở Đài Loan đã biến tôi thành một người mà tôi chưa từng tưởng tượng về bản thân trong tương lai. Đài Loan đã trở thành mái nhà, nơi tôi xây dựng cuộc sống mới và gia đình mới.

Nguồn ảnh: Freepik
Mặc dù vẫn làm trong lĩnh vực ngân hàng, nhưng công việc hiện tại đã mới mẻ hơn. Nếu ở lại Việt Nam, có lẽ tôi chỉ có thể làm công việc bán hàng trong ngân hàng, thay vì vị trí chuyên môn với tính tổng hợp và nghiên cứu như hiện tại.
Những người bạn của tôi năm đó mời tôi đến Đài Loan, một số đã quay về Việt Nam để tiến lên, còn một số đã sang Mỹ, Úc tiếp tục cuộc hành trình. Đài Loan là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp và đẩy chúng tôi tiếp tục phía trước, với nhiều sự lựa chọn về công việc và nơi sinh sống cho bản thân và gia đình.
Hành trình 4 năm qua cũng phù hợp với nhịp sống thay đổi, từ bỏ những điều cũ để xây dựng những điều mới mẻ. Một hành trình gian nan nhưng cũng đầy hạnh phúc và định mệnh.
