
Mọi người nghĩ rằng tôi từng là học sinh giỏi văn nên tôi sẽ viết nội dung hay. Tôi có nền tảng nên viết dễ dàng hơn.
Tuy nhiên, thực tế là xuất phát điểm của tôi cũng chỉ từ con số 0. Tôi đã phải đối mặt với nhiều lời phê về nội dung viết chưa thú vị, phổ thông hoặc thậm chí cả việc bị trượt vì môn văn.
Trong cấp 1, tôi đã bị trượt học sinh giỏi văn. Lúc đó, điểm toán của tôi là 11.75/20 (không cao nhưng vẫn khiến tôi tự hào). Trong khi đó, điểm văn chỉ có 6/20 (điểm đậu). Rớt lớp là lúc tôi không dám đối diện với cô giáo.
Khi lên cấp 2, tôi có nền tảng toán khá tốt và quyết tâm ôn học sinh giỏi Toán. Nhưng rồi thế nào mà tôi lại chuyển từ Toán, Địa sang văn. Sau khi dừng ôn thi môn Địa vì thấy không phù hợp. Lúc đó, cô giáo nghĩ rằng tôi viết văn tốt nên giới thiệu tôi đi ôn thi học sinh giỏi văn. Nhưng thực ra, cô không biết là thời gian đó tôi đi học thêm, viết nhiều và được sửa liên tục mới tiến bộ được. Tôi sợ rớt lớp 10 vì môn văn nên mới đi học thêm.
Thật là khổ đau khi sau cả tháng ôn thi, bài văn của mình lại bị cô giáo nhận xét là 'không hấp dẫn'. Dù biết rằng cô đã nhẹ nhàng đánh giá để an ủi, nhưng lòng vẫn cảm thấy xót xa. Dù vậy, mình không bỏ cuộc, mà tiếp tục cố gắng hơn nữa (có lẽ lúc đó mình quá kiên nhẫn). Cuối cùng, trong kỳ thi đó, mình lại là người có thành tích cao nhất trong số các bạn được chọn đi thi.
Sang cấp 3, mình vẫn tiếp tục ôn thi HSG văn. Nhưng đội tuyển chỉ chọn được một số ít người. Và mình lại không kịp đăng ký vì các bạn ôn viết bài quá xuất sắc. Tuy nhiên, mình không bao giờ từ bỏ. Cuối cùng, trong kỳ thi đó, mình vẫn có được một giải.
Ở Đại học, mình chuyển sang học viết content. Khi tham gia challenge viết 14 ngày của KTOH, bài viết đầu tiên của mình đã nhận được đánh giá là 'tiêu đề chưa hấp dẫn'. Dù cô góp ý là áp dụng cho tất cả học viên, nhưng mình hiểu rằng phần lớn ý kiến đó dành cho mình (vì hai ví dụ là bài của mình). Mặc dù vậy, mình vẫn kiên trì viết đủ 14 ngày và cả những ngày tiếp theo.
Gần đây, khi tham gia Đại sứ truyền thông, mình lại nhận được nhận xét là 'chủ đề viết không hấp dẫn, nhạt nhẽo'. Nhưng mình vẫn tiếp tục viết với niềm vui.
Bạn nghĩ mỗi lần nghe nhận xét như vậy mình có buồn không?
Có, mình rất buồn. Có lúc muốn từ bỏ. Nhưng lý trí khuyên mình rằng hãy tiếp tục cố gắng, mình có thể làm được. Mình sẽ không bao giờ ngừng học, không ngừng cố gắng, và không ngừng viết. Và qua mỗi chặng đường, mình cũng đạt được một ít thành tựu.
Nhưng điều mà mình cảm thấy may mắn nhất là luôn nhận được phản hồi tích cực và chỉ dẫn cách sửa chữa. Những ý kiến chân thành ấy thật sự quý giá vì chúng giúp mình nhận ra những điểm chưa tốt và thúc đẩy mình thay đổi. Điều đó là điều mà mình rất biết ơn và hạnh phúc.
Khi viết về câu chuyện của mình với môn văn hay với content, mình không phải để khoe thành tích. Vì mình biết rằng những gì mình đạt được chỉ là nhỏ bé và chưa đáng kể. Để trở nên giỏi, bản thân phải cố gắng nhiều hơn nữa.
Thông qua câu chuyện này, mình muốn gửi đi thông điệp rằng: Bạn là một viên ngọc quý và ở một lĩnh vực nào đó, bạn rất cần thiết. Dù là ai, dù thành công ra sao, bắt đầu từ con số 0 là điều không thể tránh khỏi. Khó khăn, thách thức là điều không thể tránh khỏi. Nhưng chắc chắn rằng chúng ta có thể đạt được mục tiêu với sự kiên nhẫn và vượt qua khó khăn.
Mình tin rằng bạn có thể đạt được mọi điều mà bạn mong muốn nếu bạn bắt đầu hành động ngay bây giờ. Đừng sợ thất bại, bởi chỉ qua thất bại chúng ta mới có thể trở nên giỏi hơn. Hãy cố gắng lên! Chúc bạn sẽ làm tốt hơn nữa nhé
#khoailangnhonho
