
Đây là một bài chia sẻ về lớp học tâm lý ứng dụng mà tôi đang tham gia. Ký ức tập thể - cách diễn đạt, khung cảnh, và sự duy trì, gìn giữ.
Chúng ta nói gì khi nhắc đến văn hóa miền Trung, khi Đà Nẵng nằm ở vị trí trung tâm của khu vực miền Trung, xuyên Á, là trọng điểm của vùng.
Bạn có những ký ức gì về nơi bạn đang sống, quê hương của bạn không? Một câu hỏi đòi hỏi sự suy tư, nhưng lại khó cho người trẻ trả lời. Một người bạn trong lớp nói rằng anh ấy rất ấn tượng với những ánh sáng rực rỡ từ các đèn đường mà thành phố Đà Nẵng trang bị như một cuộc pháo hoa. Vì tuổi thơ của anh ấy phải đối mặt với tình trạng cắt điện thường xuyên, khiến cho những ánh sáng màu mè trên đường trở nên đặc biệt quan trọng.
Đối với tôi, Đà Nẵng không chỉ là nơi mình sống, mà còn là nơi mà mình chọn để sống. Tôi chọn thành phố này vì khí hậu ổn định hơn quê nhà mình.
Tôi luôn nhớ mỗi khi đi chợ và nghe lời chào hỏi của các cô bán hàng, họ thân thiện như những người hàng xóm ở quê nhà, giúp tôi cảm thấy gần gũi hơn với quê hương. Ở Đà Nẵng, tôi cũng nhớ nhà, mỗi khi nhớ nhà, tôi thường phải đi tìm những món ăn quen thuộc từ quê hương hoặc thưởng thức để tìm lại cảm giác quen thuộc. Trong ký ức của tôi, Đà Nẵng là những buổi sáng nắng đẹp, khi tôi đạp xe dọc bờ biển. Bãi biển Mỹ Khê lúc 11h đêm, 12h thường có các sinh viên ngồi trên những chiếc ghế đá. Bãi biển Mỹ Khê từ 4-6h sáng, có những cô, bác, và người lớn tuổi đến để tập thể dục, tắm biển. Hoạt động sôi động trên bãi biển vào buổi sáng. Bên bờ sông cũng vậy, gần cầu Rồng, có nhiều nhóm người tập thể dục từ trẻ đến già, có người chạy bộ, có người đi bộ. Một buổi sáng bắt đầu như vậy. Sớm hôm, từ 5-6h, những người lao công lái xe thu gom rác ở khu vực ven biển, gần bờ sông. Vì vậy, nếu tôi đi quá sớm, tôi nghĩ rằng không thể tránh khỏi mùi rác từ các nhà hàng ở đó. Tôi nói như vậy để nhấn mạnh rằng Đà Nẵng, giống như các thành phố khác, cần sự nỗ lực của mọi người để trở nên đẹp hơn, sạch sẽ hơn, nơi mà chúng ta đang sống.
Những gì đã ghi dấu trong ký ức của bạn về nơi bạn sống?
Những giá trị truyền thống là nền tảng của sự bền vững văn hóa. Ví dụ, tôn trọng cha mẹ và lắng nghe lời dạy của họ là điều cần thiết.
Khi nhắc đến những sự kiện lịch sử như chiến tranh, những người lớn tuổi thường nhớ lại với cảm xúc sâu sắc. Họ chia sẻ những ký ức của mình và những câu chuyện liên quan, tạo nên sự kết nối giữa người nói và người nghe. Người cao tuổi kể về những trải nghiệm của mình trong chiến tranh, trong khi người trẻ đồng tình và hiểu biết.
Nguồn ảnh: Sự tuyệt vời của Đà Nẵng
