
giảng dạy hỗ trợ
giải đáp câu hỏi cho sinh viên ngoài giờ học (bao gồm cả câu hỏi về môn học và các vấn đề khác liên quan đến lớp học và kỳ thi), phát lại bài giảng cho sinh viên vắng học muốn nghe lại, ôn tập cho sinh viên chuẩn bị cho các kỳ thi, chấm điểm và nhập dữ liệu vào hệ thống của lớp học, đó chính là công việc cơ bản.tham gia buổi giảng
giúp đỡ các công việc nhỏ trong lớp học
theo sư phụ để học nghề
Bắt đầu tôi được giao nhiệm vụ thuyết trình. Đầu tiên, làm theo bài giảng có sẵn của giáo sư, sau đó tự chuẩn bị một bài thuyết trình dạng khách mời (nói về một chủ đề trong chương trình), và được giao thuyết trình về một số chủ đề khác nhau trong chương trình (tùy chọn chủ đề yêu thích). Ban đầu, giáo sư có ngồi dưới xem và đưa ra ý kiến, sau đó thì không cần có mặt. Tuy nhiên, không bao giờ có việc “duyệt trước” bài thuyết trình. Giáo sư chỉ nói rằng có thể sử dụng bài thuyết trình có sẵn hoặc tự chuẩn bị, tùy ý, nếu muốn ông xem thì mang đến, cũng tùy ông. Đôi khi, tự do hơn khi so với làm giáo sư ở Việt Nam lol.
Việc 'buông lỏng quản lý' có phải là quá dễ dãi không?
Vậy kết quả thế nào?
Tôi chưa bao giờ gặp vấn đề với các kết quả đánh giá, do đó không rõ liệu nó có tạo áp lực cho người khác không. Ví dụ, một giáo sư thường xuyên nhận được điểm thấp từ sinh viên, nhưng nhiều khi chúng tôi không hiểu vì sao. (Tôi từng thay thế cho một trợ giảng của lớp cô ấy, và thấy mọi thứ cơ bản đều ổn.) Tất nhiên, loại đánh giá này chỉ là một cách để nhà trường quản lý kết quả. Cả những người quản lý và những người bị quản lý đều hiểu rõ những hạn chế của nó, ví dụ như các giáo sư nhận điểm cao khiêm tốn dễ được nhiều sinh viên đánh giá cao.
Mặt tích cực của hệ thống đánh giá này, không cần phải nói, là giúp người dạy hiểu được ý kiến của sinh viên về cách giảng dạy của mình. Ở trường tôi, giáo viên thường tự thiết kế các phiếu đánh giá dựa trên những gì họ muốn biết về ý kiến của sinh viên về mọi mặt, từ giáo trình đến số lượng bài tập, kiểm tra, đến sự nhiệt tình của giáo viên. Cũng như trong những lớp mà tôi trợ giảng, chúng tôi luôn hỏi sinh viên một điểm mạnh và một điểm cần cải thiện ở giáo sư/trợ giảng. Những đánh giá như vậy giúp người dạy hiểu được điểm mạnh và điểm yếu của mình.
Tất nhiên, luôn có những phản hồi không liên quan, như 'trợ giảng này rất nổi tiếng' (không phải tôi đâu) hoặc 'trợ giảng này rất dễ thương' (là tôi đấy lol). Và cũng tất nhiên là sẽ có những phản hồi tiêu cực. Tôi từng bị một sinh viên cho rằng thái độ của mình thô lỗ :”>. Giáo sư tôi nói có lẽ do tính cách của tôi khá thẳng thắn, có người không thích. Một người bạn cùng làm trợ giảng còn an ủi rằng lần đầu tiên bị một sinh viên viết phản hồi xấu không có nghĩa là sẽ không bao giờ có sinh viên nào muốn học lớp nào mà có cô làm trợ giảng nữa. Thực ra, tôi không quá lo lắng về phản hồi đó, nhưng sau đó tôi cũng cố gắng cẩn thận hơn mỗi khi lên lớp :P.
Nhận thức tổng quan về vai trò của trợ giảng nước ngoài, đặc biệt là dân châu Á, thường gặp một số khó khăn về ngôn ngữ. Sinh viên quốc tế muốn trở thành trợ giảng tại trường của tôi (ngày xưa và có lẽ hiện nay vẫn thế) phải đạt qua một bài kiểm tra nói tiếng Anh. Những ai không đủ điều kiện sẽ được mời tham gia một hoặc hai khóa học không chỉ giúp cải thiện phát âm tiếng Anh mà còn giáo dục về văn hóa và phương pháp giảng dạy tại Mỹ. Mặc dù có khía cạnh gây tranh cãi, điều này cũng tương tự như rào cản mà những người nhập cư như Tim Parks đã gặp phải, nhưng một cách không công bằng là những trợ giảng người Mỹ thì không phải trải qua bất kỳ kiểm tra nào về nghiệp vụ giảng dạy.
Đối với sinh viên quốc tế, việc tham gia các khóa học như vậy có thể mang lại nhiều lợi ích hơn. Tuy nhiên, việc tham gia có thể đồng nghĩa với việc phải tự trả học phí và phí sinh hoạt, mặc dù họ đang làm trợ giảng và được miễn học phí. Ngoài ra, việc tham gia cũng làm mất đi thời gian dành cho các hoạt động khác như nghiên cứu và gặp gỡ bạn bè. Tính chất này có thể gây ra sự căm phẫn ở một số sinh viên, đặc biệt là những người không nhận ra rằng họ cần cải thiện tiếng Anh của mình.
Tôi đã trượt bài kiểm tra phát âm hai lần, chủ yếu là vì phần phát âm rất nặng về bản sắc dân tộc, ví dụ như việc nuốt âm, đặc biệt là âm 'r' trong các từ. Phong cách phát âm 'perfect' trở thành 'purrrr-phếch-t', hài hước nhưng không đạt tiêu chuẩn. Sau hai lần trượt, cùng với việc nghe theo lời khuyên của bạn bè và tham gia lớp học để cải thiện tiếng Anh, tôi nhận ra rằng tiếng Anh của mình thực sự cần được cải thiện. Tuy vậy, lớp học không chỉ tập trung vào việc sửa lỗi phát âm mà còn giáo dục về văn hóa giảng dạy ở Mỹ.
Việc nói chuyện trong lớp học có thể mang lại nhiều hơn khi hiểu biết về cách giảng dạy kiểu Mỹ. Điều này bao gồm việc học cách tương tác với sinh viên trên lớp, giới thiệu chương trình học và các quy định lớp học, đặt câu hỏi và trả lời sinh viên. Điều quan trọng là phải tôn trọng thời gian và trao quyền cho sinh viên trong quá trình học.
Tôi tin rằng văn hóa giảng dạy và học tập ở Mỹ phản ánh một văn hóa dân chủ. Dân chủ không đồng nghĩa với việc mọi thứ đều bằng phẳng, mà là về sự minh bạch và đối thoại. Trong lớp học, giáo viên thường có quyền lực hơn, nhưng đôi khi sẽ có sự bất đồng giữa giáo viên và sinh viên. Mặc dù đôi khi có sự không đồng ý về đề thi và việc chấm điểm, điều này cũng là một phần của quá trình học tập dân chủ.
Nguyên tắc và lý thuyết quan trọng, nhưng để thực hiện chúng cần có thực tiễn và trải nghiệm. Một ví dụ là khi tôi thấy điểm của sinh viên giảm đột ngột sau một bài kiểm tra, tôi quyết định tăng điểm cho cả lớp để khuyến khích họ tự kiểm điểm và tự sửa lỗi. Tuy nhiên, mặc dù có ý định tốt, một số sinh viên vẫn không hài lòng và yêu cầu tăng điểm thêm, điều này làm cho quá trình học trở nên phức tạp hơn.
Mỗi giáo viên đều có thể gặp phải vấn đề khi ra đề và chấm điểm. Tuy nhiên, cách họ xử lý vấn đề là khác nhau. Tôi đã chứng kiến hai người làm như vậy, nhưng cách họ xử lý khác biệt. Họ tương tác với sinh viên, lắng nghe ý kiến của họ và giải thích lý do đằng sau câu hỏi. Cuối cùng, họ quyết định tính điểm ngay trên lớp và không cho phép xem xét điểm lại. Tôi nhận thấy rằng việc từ dân chủ giáo trở thành dân chủ thực tế là một quá trình dài và phức tạp.
Bây giờ tôi không còn làm trợ giảng nữa, cũng không dạy học. Tuy nhiên, những trải nghiệm trước đây giúp tôi hiểu sâu hơn về nghề giáo dục. Mặc dù từng mơ ước trở thành giáo viên, nhưng vì nhiều lý do, tôi không bao giờ thực hiện được điều đó. Tuy nhiên, tôi hiểu rằng vai trò của giáo viên không chỉ là truyền đạt kiến thức mà còn là truyền cảm hứng và phương pháp học tự nhiên.
Người giáo viên không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn có thể trở thành người truyền cảm hứng. Vai trò của họ tương tự như bất kỳ nghề nghiệp nào khác trong xã hội.
Đơn giản như làm một giáo sư, hãy tạo ra một trải nghiệm tích cực cho học trò.
Tác giả: Nguyễn Hồng Anh
