
Covid không chỉ là một đại dịch toàn cầu, mà còn là một cuộc biến đổi tâm linh sâu sắc, một sự thay đổi lớn lao trong suy tư, rõ đến mức tôi có thể nhận thấy được. Sự biến đổi bên trong của một con người nhỏ bé cũng có sức mạnh tương tự như những gì đã xảy ra với thế giới.
Từ khi tôi biết đến virus nguy hiểm này đã gần hai năm. Theo thời gian, tôi đã bắt đầu nhìn nhận nó một cách khác biệt, nhận ra những giá trị thực sự, cả tích cực và tiêu cực, mà nó mang lại; những tấm màn nó đã kéo ra, những điều ẩn giấu trong cuộc sống mà tôi chưa từng nhìn thấy, và nếu không có đại dịch này, có lẽ tôi sẽ không nhìn thấy.
Hơn một năm trước, tôi chỉ tức giận vì Covid đã làm hỏng kỳ nghỉ Tết với những kế hoạch, chuyến đi mà tôi đã sắp xếp và mong chờ. Nhưng bây giờ tôi tức giận và sợ hãi Covid vì nhiều lý do hơn, và không chỉ tức giận, mà còn có một chút...biết ơn?
Nếu không có Covid, tôi không thể nhận ra...
Sự tinh tế của cuộc sống
Bịt kín trong thế giới ảo của công việc, tôi chưa bao giờ có cơ hội để thưởng ngoạn vẻ đẹp thanh lịch của cuộc sống như lúc này. Cuộc sống hiện tại, với một lịch trình mới trong những ngày cách ly, thật khác biệt, thậm chí là hoàn toàn mới mẻ với tôi.
Buổi sáng của tôi không còn là sự vội vã với một ổ bánh mì, nhanh chóng nuốt những miếng cứng rắn khiến cổ họng đau rát. Sáng nay, tôi thong thả pha một tách cà phê, thưởng thức một miếng bánh mì bơ sữa, và xem tin tức trên một chiếc TV cũ bị bỏ quên bụi bặm vì ít khi sử dụng.
Trong những ngày nghỉ hiếm hoi như cuối tuần, trước đây, tôi sẽ ngủ đến trưa mà không lo lắng. Nhưng bây giờ, với dịch bệnh và mùa hè, mỗi ngày đều như cuối tuần. Tôi bắt đầu thích thú với bình minh, thích dậy sớm để đạp xe khắp phố cổ, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thời gian mới.
Trước đây, tôi chỉ chú ý đến tiếng ồn của xe cộ, máy móc, và tiếng còi inh ỏi. Nhưng khi đường phố trở nên yên bình, tôi nghe thấy âm thanh êm dịu từ radio cũ của bác bảo vệ ở trạm vé, tiếng nhạc du dương từ một ngôi nhà nhỏ, cùng tiếng chim vang lên, thể hiện sự sống.
Trước đây, khi trời mưa, tôi chỉ muốn nhanh chóng về nhà, lo sợ bị ướt. Nhưng giờ đây, tôi lại mong chờ cơn mưa làm mát bầu không khí sau những ngày nắng, ngắm nhìn những giọt nước rơi rớt khắp nơi, mang theo cả bụi bẩn. Đôi khi, không kịp áo mưa, không cần dù, tôi chỉ muốn tung hoành trong cơn mưa như một đứa trẻ, không sợ ướt.
Những cảnh đẹp như trong phim hoạt hình Ghibli mà tôi từng mơ ước giờ đây trở thành hiện thực, như thể tôi là nhân vật chính của chúng. Mỗi lần nhìn thấy, tôi luôn tự hỏi: Cuộc sống trước đây có thật sự như vậy không? Có đem lại sự bình yên diệu kỳ như thế không?
Tôi từng nghĩ những khung cảnh yên bình chỉ tồn tại trong những bộ phim tôi từng xem...Có quá nhiều điều
Khi không còn phải loay hoay với bài tập và lời mời đi chơi từ bạn bè, tôi nhận ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều điều.
Tôi bắt đầu phát hiện sự hấp dẫn của sách. Trước đây, tôi ít đọc, thậm chí là không đọc chút nào. Số lượng sách tôi đọc từ khi dịch bắt đầu đến nay nhiều hơn tổng số sách tôi đã đọc trước đó. Trước đó, do thiếu thời gian và không hứng thú với sách, tôi đã tìm ra hàng loạt lý do để từ chối đọc sách. Bây giờ, tôi không đọc sách vì bị ép buộc, mà vì đam mê thực sự - đủ để tôi thức khuya để đọc, như Aliusa ngày xưa.
Tôi bắt đầu có thêm thời gian để xem phim, để cùng cười, cùng khóc với những bộ phim. Trước đây, tôi xem phim để giải stress và tránh lãng phí thời gian, thường chỉ xem sitcom, hài ngắn. Bây giờ, tôi tìm đến những bộ phim kinh điển, những bộ đoạt giải cao, hoặc những bộ bạn bè gợi ý. Tôi không chỉ xem để cười, mà còn để khóc, để đồng cảm với những số phận khác.
Bỏ đi những bản nhạc theo trào lưu trước đây để theo kịp thời đại, khi ở một mình, tôi quay về với những bản nhạc blue nhẹ nhàng hoặc chill với nhịp điệu chậm rãi. Đã có hơn hai mươi bài hát mới được thêm vào danh sách nghe thường xuyên của tôi. Thì ra trong thời gian tôi bỏ quên, đã có nhiều bài mới ra hay đến vậy.
Có quá nhiều điều trước đây tôi bỏ qua ...Mỗi ngày lướt mạng xã hội, xem youtube, thấy mọi người làm nhiều điều thú vị trong kỳ nghỉ dài ở nhà, tôi lại cảm thấy 'muốn làm điều gì đó' một cách mãnh liệt. Trồng cây, làm bookmark, thêu thùa, nấu nướng,... Tất cả những điều đó trước đây vì nhiều lý do tôi không thử, nhưng cũng không có ý định thử. Bây giờ, nhìn lại, tôi nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều. Có quá nhiều điều để làm, và thời gian của tôi quá ít.
Những khía cạnh ẩn giấu trong gia đình
Gia đình tôi chưa bao giờ trải qua thời kỳ căng thẳng như bây giờ - đặc biệt là về mặt tài chính. Nhờ đại dịch, chúng tôi đã có thêm thời gian gắn kết với nhau hơn, vì không ai phải ra ngoài làm việc hoặc học hành nữa. Nhưng điều đó lại gây ra những vấn đề khác. Mẹ tôi không còn che giấu sự lo lắng và không thể bảo rằng 'mọi thứ vẫn ổn' như trước.
Trong đợt dịch đầu tiên, mặc dù bố mẹ phải tạm nghỉ ở nhà và một số khó khăn xuất hiện, nhưng vẫn còn tiền tiết kiệm mẹ dành trước đó. Mẹ vẫn chu cấp cho chúng tôi những món ngon và sẵn lòng tiếp khách khi bạn đến nhà. Lần này, mẹ đã chia sẻ thật tình hình tài chính với chúng tôi. Tôi biết mẹ không muốn nói về điều đó, vì mẹ không muốn chúng tôi lo lắng. Nhưng nếu mẹ phải nói, thì tình hình thực sự đã trở nên khó khăn. Dù không nói, tôi cũng nhận ra điều đó khi thấy mẹ đếm tiền trong chiếc phong bì nhỏ, và thức ăn không còn được 'sang' như trước đây.
Tuy nỗi lo này, nhưng gia đình tôi càng gắn kết hơn khi chúng tôi cùng nhau đối diện với thách thức, và con cái hiểu được hoàn cảnh của cha mẹ.

Khủng hoảng khi gặp trở ngại
Khủng hoảng không chỉ là sự thất vọng, buồn bã khi phải ở nhà một cách im lặng, không được đi lang thang, hòa mình vào không gian quán cà phê cùng bạn bè. Ở mức độ nghiêm trọng hơn, đó là khủng hoảng của sự cô lập, bị cấm vận, không thể di chuyển giữa các khu vực, vùng miền, quốc gia.
Việc du lịch bị tạm dừng khiến cả du khách và những người làm nghề du lịch phải đối mặt với 'sự khó khăn'. Đối với một số người, du lịch không chỉ là một hoạt động giải trí, mà còn là một phần của cuộc sống, một cách thư giãn, một cách chữa bệnh tinh thần, một cuộc phiêu lưu tìm hiểu văn hóa mới,... và thậm chí là một nhu cầu không thể thiếu trong cuộc sống. Đối với những người kiếm sống bằng nghề du lịch, đó là nguồn sống. Sự cấm vận đã gây ra một cuộc khủng hoảng lớn và làm đảo lộn cuộc sống của họ, và nhiều hơn nữa.
Những sinh viên du học phải hoãn lộ trình học tập của mình, không biết bao giờ hạn chế sẽ được gỡ bỏ để họ tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình. Nhiều người đã chuẩn bị sẵn sàng, thậm chí đã vượt qua bước phỏng vấn nhưng vẫn không thể sang nước ngoài vì tình hình dịch bệnh.
Hạn chế giao thương giữa các vùng, quốc gia làm cho việc buôn bán trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Các hoạt động 'cứu rỗi trái cây', 'cứu rỗi bột sắn dây',... trở nên phổ biến trên các phương tiện truyền thông. Cuộc sống trở nên khó khăn và đau khổ đến mức không tưởng.
Nếu không có dịch Covid, tôi sẽ không nhận ra rằng việc hạn chế di chuyển, du lịch có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng đến quốc tế như thế nào.
Sống là một phúc Âm
Không biết bao giờ tôi nhận được tin rằng người họ hàng của tôi đã âm tính với virus, tôi đã thở phào nhẹ nhõm và mừng rỡ tới đâu...
Trước đây, tôi thèm thuồng nhìn bè bạn xung quanh có những chiếc điện thoại mới, bộ quần áo mới. Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy những gia đình đang khổ cực vì nợ nần, nghe tiếng khóc của trẻ em trong phòng cách ly, thấy mọi người đề phòng từng đồng tiền, từng bát gạo. Có lẽ cuộc sống mà trước kia tôi muốn vứt bỏ là ước muốn của nhiều người. Mang trên vai gánh nặng của ước mơ đó, tôi hiểu biết và trân trọng những gì mình đang có hơn.

Quay đầu lại, lặng nhìn cuộc sống
Cuộc sống đã trở nên khác biệt rất nhiều, nhưng nó không mới chỉ từ bây giờ. Chỉ là bây giờ tôi mới nhận ra, chỉ khi chạm mặt với thứ gọi là 'Covid-19' này tôi mới thấu hiểu.
Tôi tin rằng nếu bạn dừng lại suy ngẫm một chút về những thay đổi đó, bạn cũng sẽ khám phá ra những khía cạnh mới mẻ trong cuộc sống của mình.
Tác Giả: Tuyết Nhi
