
Đọc lại 30 đánh giá game gần đây nhất của mình, mình nhận ra lần nào cũng có anh em vào thả một câu comment như cái đoạn trong ngoặc kép của tiêu đề bài viết, để rồi có ai đó cũng nhảy vào, hoặc đồng tình với quan điểm đó, hoặc phản đối, cho rằng không chơi thì thôi mắc mớ gì comment.
Mình không ủng hộ mấy anh em bình luận theo kiểu nội dung thứ hai tẹo nào cả. Ai cũng có quyền tin tưởng vào ý kiến riêng của cá nhân mình, và mọi ý kiến đều phải được tôn trọng, dù có ủng hộ hay phản đối chúng. Mình viết về game, về những tác phẩm mới ra mắt, nhưng nhìn phần đông anh em comment trong bài đều đang ở độ tuổi 35 đổ xuống. Và từ đấy mình nhận ra một điều như thế này, anh em vẫn mê game, vẫn háo hức những tác phẩm mới ra mắt, nhưng đến lúc chơi thì chẳng còn thấy vui như hồi còn đi học hay mới ra trường nữa.
Tất lẽ dĩ ngẫu, cơm áo gạo tiền kiểu gì cũng chiếm một phần không nhỏ, nếu không muốn nói là choán gần hết tâm trí của anh em hàng ngày. Cái tréo ngoe bắt đầu xuất hiện, khi những công cụ giải trí tương tác không giúp anh em xả stress, mà ngồi vào máy chơi có khi còn thấy mệt hơn. Không ai trẻ mãi không già cả, và tâm lý cũng như vậy. Đôi khi, à không, rất nhiều lúc, lý do chán game không đến từ bản thân người chơi bị cuốn vào guồng quay đời thật, mà xuất phát từ chính những trò chơi:
Anh em còn nhớ cảm giác ra quán net đánh DotA cùng bạn học, combat tả pín lù, gào thét om sòm để rồi có được cảm giác thống khoái khi làm được một pha gank tung chiêu đẹp như chuyên nghiệp? Hay cảm giác bắn CS 1.1 map Italy ra chiếm chợ ném quả bom vào con gà ở cổng nhà cảnh sát để nó văng ra hướng cổng vòm, không thèm cứu con tin mà đi bắn nhau? Có rất nhiều khoảnh khắc khiến anh em yêu game, và đó chỉ là 2 trong số rất nhiều những khoảnh khắc như thế.
Mình không ủng hộ mấy anh em bình luận theo kiểu nội dung thứ hai tẹo nào cả. Ai cũng có quyền tin tưởng vào ý kiến riêng của cá nhân mình, và mọi ý kiến đều phải được tôn trọng, dù có ủng hộ hay phản đối chúng. Mình viết về game, về những tác phẩm mới ra mắt, nhưng nhìn phần đông anh em comment trong bài đều đang ở độ tuổi 35 đổ xuống. Và từ đấy mình nhận ra một điều như thế này, anh em vẫn mê game, vẫn háo hức những tác phẩm mới ra mắt, nhưng đến lúc chơi thì chẳng còn thấy vui như hồi còn đi học hay mới ra trường nữa.
Tất lẽ dĩ ngẫu, cơm áo gạo tiền kiểu gì cũng chiếm một phần không nhỏ, nếu không muốn nói là choán gần hết tâm trí của anh em hàng ngày. Cái tréo ngoe bắt đầu xuất hiện, khi những công cụ giải trí tương tác không giúp anh em xả stress, mà ngồi vào máy chơi có khi còn thấy mệt hơn. Không ai trẻ mãi không già cả, và tâm lý cũng như vậy. Đôi khi, à không, rất nhiều lúc, lý do chán game không đến từ bản thân người chơi bị cuốn vào guồng quay đời thật, mà xuất phát từ chính những trò chơi:
Mắt mờ tay chậm, không combat được như xưa nữa
Anh em còn nhớ cảm giác ra quán net đánh DotA cùng bạn học, combat tả pín lù, gào thét om sòm để rồi có được cảm giác thống khoái khi làm được một pha gank tung chiêu đẹp như chuyên nghiệp? Hay cảm giác bắn CS 1.1 map Italy ra chiếm chợ ném quả bom vào con gà ở cổng nhà cảnh sát để nó văng ra hướng cổng vòm, không thèm cứu con tin mà đi bắn nhau? Có rất nhiều khoảnh khắc khiến anh em yêu game, và đó chỉ là 2 trong số rất nhiều những khoảnh khắc như thế.

Bẵng đi chục năm sau, tình yêu game vẫn thế nhưng chân tay thì không nghe theo ý muốn của mình nữa. Đám trẻ 15 16 tuổi đang trong độ chín, vẩy chuột nhanh như cắt, phản xạ thì ăn đứt người lớn, gặp phải một đội như thế, mà còn có kinh nghiệm chơi thì anh em lớn tuổi thua là cái chắc, nếu không hack não được các cậu bé. Phản xạ trung bình của đám gamer lứa tuổi đấy hoặc mấy ông gamer chuyên nghiệp rơi vào khoảng 0..05 đến 0.1 giây, còn trung bình mọi người là khoảng 0.3 đến 0.5 giây.
Anh em muốn thử phản xạ có thể làm bài test này là biết ngay: https://humanbenchmark.com/tests/reactiontime. Của mình là 0.18 giây, nhưng phải tập trung lắm mới được con số đó, còn không thì toàn 0.25 đến 0.3 giây, chậm lắm.
Mà thua đã đành, đội oắt con ngựa non háu đá hết trận mà chúng gõ “gg ez” thì đúng là tức không để đi đâu cho hết. Chơi game lúc đấy có còn gì là vui nữa? Thế là đâm ra chán game thôi.
Gần đây, tôi đã quyết định rời bỏ DOTA 2 sau khi trò chơi được cập nhật lên phiên bản 7.00. Thời gian trôi đi, tôi chỉ thích thú với việc chơi CS:GO cùng một vài người bạn lâu năm. Dù thỉnh thoảng gặp phải những đối thủ trẻ tuổi khôn lỏi, nhưng không còn căng thẳng như xưa. Kỹ năng có thể không còn như trước, nhưng kinh nghiệm giờ đây là điều quý giá.Trò chơi dường như không có điểm dừng. Mỗi khi chơi, tôi lại phải đối mặt với nhiều thử thách mới.
Nhớ những ngày thơ ấu, tôi dành cả tháng để khám phá thế giới của Final Fantasy 7 trên PS1. Tuy đã trải qua nhiều trò chơi khác sau đó nhưng cảm giác mãnh liệt ấy vẫn còn. Thế giới ảo ngày nay rộng lớn và phong phú hơn, nhưng áp lực của công việc và cuộc sống khiến tôi không thể dành quá nhiều thời gian cho mỗi trò chơi.
Hiện nay, các trò chơi thường được thiết kế giống như các ứng dụng di động, đặc biệt là những trò chơi miễn phí. Mục tiêu của họ là giữ người chơi càng lâu càng tốt, bởi vì mỗi giờ họ dành cho trò chơi, mối liên kết tinh thần với trò chơi đó càng sâu, làm tăng khả năng chi tiêu cho nhân vật ảo. Một số trò còn gây nghiện nặng, như Candy Crush Saga, được thiết kế một cách tâm lý để thu hút người chơi và thúc đẩy họ chi tiền.
Với những trò chơi có cốt truyện, một lý do khiến người chơi không thể chấp nhận là do nhiều người cho rằng cốt truyện quá ngắn. Với những người làm việc 8 tiếng mỗi ngày, chỉ còn khoảng 2 giờ giải trí vào cuối ngày, việc chơi một trò chơi mãi mà không thấy kết thúc chỉ làm họ cảm thấy mệt mỏi.Hiện nay, rất ít trò chơi có cốt truyện đủ hấp dẫn để người chơi bị cuốn hút.
Không chỉ riêng phim ảnh, mà cả trò chơi cũng dần đạt đến mức bão hòa về sự sáng tạo trong nội dung. Câu chuyện về một nhà khoa học lỡ tay mở cánh cổng vũ trụ và giải phóng quái vật ngoài hành tinh xuống Trái Đất đã trở thành một trong những cốt truyện kinh điển. Tương tự, trò chơi Silent Hill 2 với câu chuyện về một thanh niên lạc vào một thế giới ma quái để tìm lại lương tâm của mình đã khiến nhiều người bất ngờ. Tuy nhiên, kịch bản của các trò chơi vẫn còn quá quen thuộc và không còn gây ấn tượng lớn.
Vấn đề nằm ở chỗ, sau khi trải qua quá nhiều cú twist trong văn học, điện ảnh và trò chơi, đến một lúc nào đó, những diễn biến bất ngờ của một tác phẩm không còn làm cho người chơi cảm thấy kinh ngạc nữa. Không có bất ngờ nào có thể sánh được với việc Sephiroth giết Aerith trong Final Fantasy 7, hoặc câu nói “Would You Kindly?” trong BioShock.
Hiện nay, thể loại game kinh dị dường như đang trở nên nhàm chán. Dù có những tình huống đầy kịch tính, nhưng sau một thời gian, người chơi đã trở nên quen với các điều bất ngờ. Thậm chí, khi biết rằng sẽ có sự kiện bất ngờ, cũng không còn mang lại cảm giác kinh ngạc nữa.Hiện tại, nhiều game có cách chơi tương tự nhau, khiến chúng trở nên nhạt nhẽo.
Có một thời kỳ, thị trường game đang bội thực các tựa game nhập vai theo phong cách Diablo. Sau đó, sự bội thực chuyển sang các game bắn súng theo phong cách của Call of Duty và Halo. Và hiện tại, thị trường đang bội thực các tựa game sinh tồn PvP như PUBG, CoD Warzone, Apex Legends, Fortnite, và DayZ.
Thị trường game giống như làng thời trang, với những xu hướng thịnh hành. Các studio phát triển game cố gắng theo đuổi xu hướng đó để chiếm lĩnh thị trường. Kết quả là trên Steam, bạn sẽ thấy nhiều tựa game có cùng phong cách, nhưng không có cái nào thực sự nổi bật với đặc điểm riêng của mình.
Trong thời đại đầy biến động này, các tựa game indie đã trỗi dậy mạnh mẽ, không bị gò ép bởi áp lực doanh số hay theo đuổi xu hướng. Thậm chí chỉ cần sự đam mê của nhà phát triển, đã đủ để tạo ra những tác phẩm thu hút một phần đông người chơi. Có thể kể đến This War of Mine với sự ám ảnh và lôi cuốn, hoặc Don't Starve với sự vui nhộn và sôi động, dù số lượng người chơi không thể sánh kịp với các bom tấn khác.
Vậy nên, những tựa game dám mạo hiểm theo đuổi con đường riêng, hiểu rõ nhu cầu của người chơi thay vì chỉ theo đuổi xu hướng, mới thực sự có cơ hội thành công.Ngày xưa, khi bước vào thế giới của game, mọi thứ đều rực rỡ và hào hứng. Nhưng giờ đây, sự hào hứng ấy dường như đã phai nhạt đi.
Trong rất nhiều lý do, đôi khi chỉ một từ “thích” hoặc “không thích” đã đủ. Khi bật máy lên và chơi game, có lúc chỉ cảm thấy nhàm chán và thay đổi sang trò khác. Đến khi không còn trò mới nào thú vị nữa, cảm giác chán ngấy kia dễ dàng biến thành sự chán chường với game điện tử.
Khi nhắc đến “ngày xưa”, không cách nào nói hết những kỷ niệm vui vẻ. Từ thời chơi Bóng Đá Nhật ở tiệm game cùng bạn bè, đến khi internet đầu tiên đổ bộ vào Việt Nam và mang theo game online, hay những kỷ niệm với Võ Lâm, Gunbound hay MU. Dường như đã có một thời gian dài mà tất cả đều tự do và vui vẻ, nhưng điều ảnh hưởng mãi mãi là thời gian.
Với tôi, việc chơi game vẫn mang lại niềm vui, chỉ khác là không còn chiếm hết thời gian như ngày xưa. Nếu ai đó cảm thấy chán chường với game, đó không chỉ là cảm giác của mình mà còn là điều mà nhiều người đồng cảm. Tuy nhiên, lý do tại sao chán thì không phải ai cũng tìm ra được.