Nếu bạn từng nghĩ rằng cuộc sống của mình đã thực sự khó khăn và bất công, có nghĩa là bạn chưa nghe câu chuyện về Joseph Merrick, hay còn gọi là 'Người voi' vì ngoại hình của anh bị biến dạng.
Joseph Merrick sinh ra ở Leicester, Anh vào ngày 5/8/1862. Ngay từ khi còn rất nhỏ, anh đã phải đối mặt với những dị tật và khối u mà các bác sĩ thời đó không thể giải thích được. Trong thời kỳ y học phát triển chậm, anh cố gắng sống với cơ thể đầy dị tật của mình.
Không có phương pháp điều trị, Joseph phải đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống. Anh cố gắng đến trường nhưng luôn bị bạn bè trêu chọc vì ngoại hình khác thường. Mọi người thậm chí gọi anh là 'quái vật', 'người ngoài hành tinh', điều này khiến anh cảm thấy rất cô đơn.

Mẹ của Joseph qua đời sớm vì bệnh tật. Cha anh sau đó kết hôn lại, nhưng cuộc sống của anh không được cải thiện. Anh bị đối xử tệ hơn khi sống cùng bố và mẹ kế, và chỉ được ăn nửa bữa mỗi ngày.
Năm 17 tuổi, Joseph bắt đầu làm việc trong một nhà máy sản xuất xì gà. Mặc dù ngoại hình của anh khác thường, nhưng anh vẫn được đối xử công bằng và tôn trọng vì tính cần cù và chăm chỉ của mình. Tuy nhiên, sau 3 năm, tình trạng biến dạng cơ thể của Joseph đã trở nên nghiêm trọng hơn, khiến anh không thể tiếp tục làm việc tại nhà máy được nữa.
Nuôi hi vọng vào một cuộc sống tốt đẹp hơn
Trong một lần làm vật trưng bày cho người lạ tại một hội chợ, Joseph gặp bác sĩ nổi tiếng từ Bệnh viện Hoàng gia London là Frederick Treves. Bác sĩ quyết định giúp đỡ Joseph và đưa anh đến bệnh viện để điều trị.
Sau nhiều nghiên cứu và phân tích, bác sĩ Treves kết luận rằng dị tật của Joseph không thể chữa khỏi do y học thời đó chưa phát triển. Biến chứng trên cơ thể của Joseph cũng cho thấy anh chỉ có thể sống thêm vài năm.

Bác sĩ Treves và nhân viên tại Bệnh viện Hoàng gia London đã chăm sóc Joseph để đảm bảo anh có cuộc sống thoải mái nhất có thể trong những năm cuối đời. Tuy nhiên, bệnh viện không đủ trang thiết bị hoặc quyền lực để giải quyết vấn đề của các bệnh nhân nặng yếu.
Francis Carr Gomm, Chủ tịch Ủy ban của bệnh viện, viết một bức thư chi tiết gửi cho tờ nhật báo The Times, kể về tình trạng của Joseph và kêu gọi sự quyên góp từ công chúng. Đây là lần kêu gọi quyên góp lớn nhất từ trước đến nay.
Lời kêu gọi đã được đáp ứng. Công chúng ở Anh đã gửi một khoản tiền lớn đến Bệnh viện Hoàng gia London để cung cấp cho Joseph một ngôi nhà để ở đến cuối đời. Ngôi nhà này nằm trong khuôn viên của bệnh viện, với một khu vườn yên bình và phòng được trang bị đầy đủ các tiện nghi.
Những năm cuối đời hạnh phúc
Sau một thời gian, Joseph đã quen với ngôi nhà mới của mình. Một ngày kia, một khách nữ đến thăm Joseph, nắm lấy tay anh và mỉm cười, không để ý đến ngoại hình của anh. Joseph rơi nước mắt và cảm ơn vì chưa từng được phụ nữ nào đối xử với anh một cách tôn trọng như vậy.

Thực tế, Joseph là một người uyên bác, nhạy bén, thông minh và có tài năng văn chương và âm nhạc. Anh đam mê đọc sách và sở hữu một thư viện ấn tượng. Anh cũng được Công chúa xứ Wales bảo trợ, điều này khiến anh được tôn trọng trong giới quý tộc Anh và được khen ngợi về trí thông minh, không chỉ vẻ ngoài của anh.
Theo tài liệu ghi chép, 'Người voi' Joseph không bao giờ than phiền về số phận của mình. Anh chấp nhận nó với sự kiên nhẫn và tính hài hước. Tuy nhiên, cuộc sống của anh kết thúc vào năm 27 tuổi, ngày 11/4/1890 khi anh đang ngủ. Các bác sĩ cho rằng vì cơ thể anh không thể ngủ nằm như bình thường nên anh phải ngủ ngồi. Tuy nhiên, ngày đó Joseph đã cố gắng nằm và cuối cùng bị gãy cổ do đầu quá nặng.
Lý giải về những khối u
Joseph phải chịu đựng những khối u bí ẩn trên cơ thể. Một lần thăm khám, các bác sĩ nói nếu loại bỏ chúng, Joseph sẽ tử vong. Ban đầu, họ nghĩ anh mắc bệnh chân voi. Tuy nhiên, vào năm 1971, họ nói anh mắc u xơ thần kinh. Năm 1986, một giả thuyết khác cho rằng anh mắc rối loạn bẩm sinh. Năm 2001, một bác sĩ đưa ra giả thuyết khác về căn bệnh phức tạp của Joseph.
Tuy nhiên, đến nay, căn bệnh của Joseph vẫn là bí ẩn với các chuyên gia. Chưa ai biết chắc chắn điều gì và căn bệnh gì đã gây ra cuộc sống đau khổ của anh.
