
Cuộc Hành Trình Phía Trước tổng hợp những tư duy từ những buổi diễn thuyết của Krishnamurti dành cho các bạn trẻ. Cuốn sách này đưa ra nhiều suy tư về giáo dục và học tập. Học là nguồn cảm hứng của cuộc sống, và việc học như thế nào để sống một cuộc sống tự do, sáng tạo là những chủ đề mà tác giả quan tâm và chia sẻ cùng độc giả.
' Sự Sáng Tạo Vượt Lên Trên Nỗi Sợ Hãi '
Theo quan điểm của Krishnamurti, trí não có nhiệm vụ truy vấn và học hỏi. Nhưng điều quan trọng không chỉ là tích lũy kiến thức mà là rèn luyện khả năng tư duy sáng suốt, hợp lý, dựa trên thực tế chứ không phải niềm tin hay lý tưởng.
Không phải cha mẹ nào cũng hiểu rõ điều đó, nhưng nhiều người đã sử dụng sai cách để kích thích trí óc của trẻ. Tác giả chỉ ra một số cách sai mà theo ông chỉ làm tăng nỗi sợ hãi của trẻ, thay vì khuyến khích ham học và sự sáng tạo để đạt được sự thông minh và suy nghĩ sâu sắc.
Nhiều phụ huynh tin rằng so sánh sẽ thúc đẩy trẻ ham học nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Krishnamurti mạnh mẽ khẳng định rằng, điều này chỉ tạo ra thất vọng và khích lệ ghen tỵ và ganh đua.
Với lập luận sắc bén và thẳng thắn, tác giả cho rằng, hệ thống giáo dục hiện nay đang dựa vào 'sự ép buộc'. Sự ép buộc thể hiện qua các biện pháp như kỷ luật, so sánh, khen thưởng; những quy tắc 'phải' và 'không được' mà trẻ em phải tuân thủ từ cha mẹ, trường học, xã hội... Điều này tạo ra một nỗi sợ hãi vô hình chiếm lĩnh tâm hồn trẻ thơ, làm cho việc học trở nên đáng sợ.
Nỗi sợ làm ngăn chặn con người phát triển tự do. Tác giả phân tích cặn kẽ các hình thức của nỗi sợ như, nỗi sợ khiến ta lệ thuộc vào người khác và vào vật chất như dây leo bám vào cây cỏ. Ông đưa ra lập luận: “Chúng ta lệ thuộc vào cha mẹ, đối tác, con cái, vào tài sản và vật chất”; hoặc “Chúng ta có thể sở hữu nhiều đồ đẹp, nhiều của cải, nhưng bên trong, tinh thần ta cảm thấy nghèo nàn. Bên trong càng nghèo nàn, ta càng cố gắng làm giàu bên ngoài bằng cách lệ thuộc vào người khác, vào địa vị, vào tài sản”.
Đây là các lập luận “sắc sảo”, đã phơi bày sự ảo giác của xã hội hiện đại. Krishnamurti cũng nhấn mạnh, con người không chỉ lệ thuộc vào vật chất bên ngoài mà còn lệ thuộc vào những giá trị bên trong như truyền thống. Theo ông: “Đối với phần lớn người trưởng thành và những người tâm hồn nghèo nàn, trống rỗng, truyền thống luôn đóng vai trò quan trọng”.
Động lực cho việc tác giả đưa ra lập luận như vậy là con người chúng ta, chúng ta đã được hình thành bởi một hệ thống giáo dục cản trở, làm mất đi sự sáng tạo và chỉ biết tuân theo những quy tắc cũ, vì thế, truyền thống trở nên vô cùng quan trọng. Krishnamurti nói: “Những truyền thống được truyền lại từ thế hệ trước, những truyền thống không còn ý nghĩa…”
Và do nỗi sợ hãi đè nặng trong tâm trí đó, giáo dục biến mỗi đứa trẻ thành một cỗ máy, không tâm hồn, không yêu thương, không sáng tạo. Trí não của trẻ giờ đây giống như một ngôi nhà bị bao quanh bởi hàng rào dây thép gai. Trong tình hình đó, không có gì mới mẻ có thể tiếp cận được.
Bằng cách trình bày một cách sắc bén và mãnh liệt về vấn đề giáo dục, nhìn thẳng vào việc mất đi sự tự do sáng tạo, tác giả đã thể hiện một lo ngại sâu sắc về sự phát triển của con người, đặc biệt là thế hệ trẻ.
Tham khảo từ nghiên cứu và trải nghiệm cá nhân, tác giả cũng đề xuất những giải pháp riêng của mình, nhằm thay đổi thói quen “sợ hãi” và xây dựng một thói quen tự do lành mạnh cho trí óc.
Thấu hiểu mang lại sự tự do trong tâm hồn.
Theo Krishnamurti, hiểu biết sâu sắc mới thúc đẩy sự sáng tạo, không phải việc tái hiện ký ức. Sự thấu hiểu là nguồn cảm hứng giải phóng, không phải là những gì chúng ta lưu giữ trong tâm trí.
Khi trẻ em hiểu một cách tức thì, khi họ tự mình nhận thức rõ ràng, không còn vấn đề nào tồn tại nữa. Vì vậy, sự thấu hiểu và sáng tạo được nhấn mạnh một lần nữa, vì điều quan trọng nhất là hiểu biết và biết cách yêu thương. Học là để giải phóng, để hiểu được bản chất thực sự của tình yêu.
Theo quan điểm của Krishnamurti, rõ ràng hầu hết chúng ta không yêu thương và không biết cách yêu thương. Ông đưa ra nhiều lập luận để dẫn dắt trẻ em khám phá sâu hơn về tình yêu thật sự, không phải là tạo ra cảm giác yêu thương giả tạo, mà là để mỗi đứa trẻ tự cảm nhận.
Nếu trẻ em bị ép buộc bởi quyền lực của người lớn, họ sẽ mất trí óc của mình, và vì thế sẽ sống trong nỗi sợ hãi suốt cuộc đời, như một bóng ma luôn rình rập. Hãy để trẻ em tự do, sáng tạo, đồng cảm, yêu thương, tốt bụng... Đó mới là những yếu tố cốt lõi của giáo dục thay vì thành tích, quyền lực, ganh đua và ghen tỵ.
Khi bước vào cuốn sách, người đọc sẽ phải đối diện với những câu hỏi thách thức từ Krishnamurti về bản chất của giáo dục cùng với các vấn đề khác, như: lựa chọn ngành học, bằng cấp, sự hợp tác giữa phụ huynh và nhà trường, trách nhiệm kiếm sống, vẻ đẹp, phẩm chất của tình yêu... Và trên hết, ông nhấn mạnh ý nghĩa cốt lõi của cuộc sống. Đó là tình yêu thương, sự tự do tinh thần, và sự yên bình của suy tư. Học và sống luôn đi đôi với nhau.
