
Tôi thăm hỏi đất:
- Đất sống với đất ra sao?
- Chúng tôi kính trọng lẫn nhau
Tôi thăm hỏi nước:
- Nước sống với nước ra sao?
- Chúng tôi tương trợ lẫn nhau
Tôi thăm hỏi cỏ:
- Cỏ sống với cỏ ra sao?
- Chúng tôi kết nối với nhau
Tạo thành những đường bờ
Tôi thăm hỏi con người:
- Con người sống với con người ra sao?
(Hữu Thỉnh)
Mọi người ơi, hãy cùng nhà thơ trả lời câu hỏi trên.
Bản tóm tắt
1. Giới thiệu vấn đề cần thảo luận
2. Giải thích:
- Giải thích từ ngữ:
+ Tôn trọng: tôn vinh, biết tạo điều kiện để cùng tiến bộ;
+ Tương trợ: giúp đỡ, hỗ trợ, bù đắp những hổn hợp, trống trải;
+ Kết nối: liên kết, gắn kết để tạo ra một sức mạnh, hình thành một thể thống nhất để làm việc vì một mục tiêu chung;
+ Tạo thành: tạo nên một thành tựu.
- Tóm tắt ý nghĩa cốt lõi của bài thơ: bài học về lối sống vượt lên trên cá nhân ích kỉ, hẹp hòi, biết lòng vị tha và sống vì người khác để cùng nhau tiến bộ, biết giúp đỡ nhau để hoàn thiện lẫn nhau, biết đoàn kết để cùng chinh phục những điều kỳ diệu trong cuộc sống.
3. Phân tích:
- Phải biết tôn trọng lẫn nhau vì chỉ khi biết sống lương thiện, biết đặt lợi ích của người khác lên trên lợi ích của mình, biết giúp đỡ cho nhiều người cùng tiến bộ thì chúng ta mới có thể nhận được hạnh phúc thực sự và hạnh phúc đó còn lớn hơn nhiều lần so với hạnh phúc cá nhân....
- Biết tương trợ, biết giúp đỡ lẫn nhau để cùng hoàn thiện vì mỗi người đều có những thiếu sót, thậm chí sai lầm... và ý thức trách nhiệm giúp đỡ hoàn thiện lẫn nhau là biểu hiện của tinh thần khoan dung, phẩm chất cao quý của con người.
- Biết kết nối với nhau vì chỉ có tình đoàn kết, tình thương nhân ái mới tạo ra sức mạnh giúp vượt qua những khó khăn của mỗi người, những thách thức chung của toàn bộ loài người; để hòa nhập vào cộng đồng, đóng góp cho xã hội....
4. Đánh giá:
- Phê phán lối sống ích kỉ, thù địch, lạc quan, thiếu trách nhiệm, không biết hòa nhập vào cộng đồng, không biết mơ ước, tiến bộ... của một phần giới trẻ hiện nay. 0,25đ
5. Bài học:
- Biết yêu thương, quan tâm đến những người xung quanh
- Sống với lòng vị tha, sẵn lòng hi sinh vì người khác
- Sống với ước mơ, luôn hướng tới những điều tốt đẹp.
Mẫu văn
Tôi hỏi người: Cuộc sống của chúng ta là một cuộc hành trình, đầy thách thức và hạnh phúc. Câu hỏi về cách chúng ta sống với nhau vẫn là một bí ẩn, một điều mà chúng ta cần suy ngẫm và tìm hiểu. Khi chúng ta quan sát cuộc sống và suy nghĩ về nó, ta sẽ có được câu trả lời của riêng mình, dù có thể không hoàn hảo.
Con người đã sống với nhau như đất. Đất tôn trọng nhau và con người dựa vào nhau để sống. Cuộc đời đầy gian nan, nhưng có những người luôn sẵn lòng giúp đỡ, chia sẻ, và ta cảm thấy may mắn khi có họ ở bên cạnh. Họ có thể là bạn bè hoặc người quen, nhưng tình người cao quý luôn tồn tại một cách tự nhiên. Khi chúng ta cảm thấy cô đơn và chán nản, những bàn tay và tấm lòng ấy là nguồn động viên lớn lao. Con người cần nhau để sống tốt hơn và tạo ra cuộc sống đẹp đẽ hơn, như một bài hát vô tận mà những nốt nhạc tỏa ra từ mọi nẻo đường.
Con nhớ mẹ! Lúc đau khổ, mẹ vẫn thức trắng một mùa dài
(Chế Lan Viên - Tiếng hát con tàu)
Tôi gõ cửa ngôi nhà tranh nhỏ bên đồng
Bà mẹ đón tôi trong gió đêm
'Nhà mẹ hẹp nhưng có chỗ ngủ'
Mẹ chỉ than phiền chiếu chăn không đủ
Rồi mẹ ôm rơm lót ổ tôi nằm
(Nguyễn Duy - Hơi ấm ổ rơm)
Cuộc đời có thăng trầm và con người cần nhau để vượt qua những khó khăn đó. Tình cảm giữa con người như nước, tràn đầy yêu thương và sẵn lòng chia sẻ. Chúng ta cần biết làm thế nào để giữ cho tình cảm đó luôn sống mãi trong tim mình. Từ những lời dặn ru của mẹ lúc ta còn bé, tình thương của mẹ đã làm ấm lòng ta. Khi trưởng thành, ta có nhiều bạn bè, chia sẻ niềm vui và nỗi buồn với nhau, tạo nên một cuộc sống đầy ý nghĩa. Tình cảm giữa con người cũng như dòng nước mát lành, có thể làm tan chảy trái tim cứng rắn và mở ra cánh cửa cho những tấm lòng khác.
Con người đã sống với nhau như cỏ, đan vào nhau để tạo nên những chân trời vô tận. Mỗi người, mỗi cá nhân nhỏ bé nhưng khi đoàn kết với nhau, chúng ta có thể làm nên điều kỳ diệu. Cuộc sống là một thách thức, nhưng khó khăn hơn là làm cho cuộc sống của người khác tốt đẹp hơn. Đoàn kết là chìa khóa của mọi thành công. Chúng ta cần hòa mình vào cộng đồng, hướng tới cái thiện, cái đẹp, và giữ cho tình cảm đó luôn sống mãi trong tim mình. Trong truyện ngắn 'Chữ người tử tù', hai nhân vật Huấn Cao và viên quản ngục đã thể hiện tình yêu thương và hiểu biết lẫn nhau, làm cho cuộc sống của họ trở nên ý nghĩa hơn.
Con người đã sống với nhau như vậy, nâng đỡ, yêu thương, hoà hợp, và chia sẻ. Đó là lý do vì sao loài người vẫn tồn tại đến ngày nay. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần nhìn nhận và sửa lỗi của mình. Đôi khi, vì lợi ích cá nhân, chúng ta có thể làm hại người khác hoặc gây ra chiến tranh. Nhưng điều quan trọng là học từ những sai lầm đó và cùng nhau tiến lên phía trước.
Có thể nói, một số suy nghĩ về cuộc sống con người vẫn còn là một bí ẩn. Chúng ta cần sống vì nhau, sống với tình yêu thương để tạo ra một thế giới đẹp đẽ hơn. Vì:
Con người sống để yêu thương nhau
Không có gì tuyệt vời hơn điều đó
(Tố Hữu - Bài ca mùa xuân 1961)
Phạm Thị Hoài Phương
(Lớp Văn K40, Khối THPT chuyên - ĐHSP Hà Nội)
