Khi chuẩn bị rời Palawan (Philippines) vào đêm cuối cùng, chúng tôi mới hiểu lý do người dân địa phương ở đây thường nhắc đến 'cháo lòng' khi nhắc đến Việt Nam.
Dù không phải là người dễ lòng về ẩm thực, nhưng tôi luôn cố gắng thưởng thức đồ ăn địa phương mỗi khi đặt chân đến một vùng đất mới.
Đó là một phần không thể thiếu trong mỗi chuyến đi, mang lại trải nghiệm thú vị và ý nghĩa.

Chúng tôi đến sân bay Puerto Princesa ở Palawan (Philippines) vào lúc 10 giờ sáng và đi bộ ra khỏi để tìm xe buýt đi El Nido.
Nằm gần sân bay, trên trục đường chính, có một đại lý du lịch giữa những ngôi nhà nhỏ và cây xanh.
Trong khi bạn đang làm thủ tục thuê xe và tìm hiểu thông tin cho chuyến đi, tôi đi lang thang với chiếc máy ảnh của mình. Một số tài xế xe tricycle (một loại xe gắn máy có 3 bánh và thùng xe lớn để chở khách) đậu sát đường và nhanh chóng tán phét mời chúng tôi thăm thủ đô.
Vì phải chờ đợi xe bốc hàng xong mới khởi hành đi En Nido ngay lập tức, nhiều người đã từ chối. Cũng là giờ trưa nên chúng tôi cần tìm một quán ăn.
Đặc sản 'Cơm bụi' của Philippines
Gần đại lý du lịch, có một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, nó giống như những gian hàng đồ đa dạng ở các làng quê Việt Nam, với hàng hóa treo trên tường và cửa.
Trên bàn đặt mấy khay và một loạt nồi, mọi thứ đều sạch sẽ. Ngoài trời, có những chiếc ghế dài dưới mái hiên.
Ở góc kia, có bàn ghế, và trên bàn có chuối treo lủng lẳng. Tôi tò mò mở một số nồi ra xem, và tất cả đều là các món ăn rau trộn, rau xào, cơm canh, thịt và cá.
Hai chị chủ quán đang bận rộn dọn đĩa và phục vụ đồ ăn cho khách. Quán không quá đông đúc, nhưng vẫn khá sôi động. Có mấy tài xế xe tuk tuk ghé vào ăn, cũng có mấy ông lão ở gần đây tới. Thậm chí còn có khách Tây dừng lại. Và nhóm chúng tôi, cũng quyết định dừng lại đây để ăn trưa.
Sau những chuyến đi khám phá Philippines, tôi nhận ra rằng đó là một loại quán cơm bình dân điển hình của đất nước này.


Quán bày ra nồi niêu và khay đồ ăn trên bàn dài gần cửa sổ. Khách đến mua và ngồi ăn ngay bên ngoài, và cũng có bàn ghế bên trong quán để phục vụ.
Mỗi quán thường kèm theo một cửa hàng tạp hóa, bán bánh kẹo, đồ ăn nhanh, nước uống, thuốc lá và mỹ phẩm, có quy mô nhỏ nhưng phục vụ dân địa phương và du khách.
Mỗi người trong nhóm tự chọn một vài món ăn bao gồm cơm trắng, canh, rau và một loại thức ăn khác. Về hình thức, các món ăn khá giống với cơm bụi ở Việt Nam.
Có súp rau củ, hành tím trộn cà chua, thịt kho, cá rán hoặc sốt. Nhưng cách nấu và gia vị thì theo kiểu Philippines.
Chẳng hạn như món thịt lợn kho được nấu lửa chậm với giấm, nước tương, tỏi, hành tây, hạt tiêu và muối. Canh thập cẩm có đậu phụ, cà chua, hành tây, đậu xanh cắt hạt lựu, nấu cùng me chua hoặc chanh. Nhiều món ăn được nấu dưới dạng nước sốt, vì vậy không ngạc nhiên khi trên bàn có nhiều nồi chứ không phải là khay.
Việt Nam và món “cháo lòng”
Trong lúc thưởng thức món ăn, chúng tôi còn trò chuyện với những người khác trong quán. Khi họ biết chúng tôi là người Việt Nam, một số người trong quán tự nhiên nhắc đến món “cháo lòng”, khiến mọi người đều bất ngờ.
Trước khi rời khỏi đảo Palawan vào đêm trước, chúng tôi mới hiểu tại sao người dân ở đây thường nhắc đến món “cháo lòng” khi nói đến Việt Nam.
Nhưng thì ra, Palawan là nơi có nhiều người Việt đến làm ăn và định cư từ lâu, thậm chí còn hình thành nên những khu làng Việt. Dọc hai bên đường gần sân bay, có nhiều quán ăn viết tên bằng tiếng Việt rõ ràng, có món “cháo lòng”. Nhưng khi nhóm chúng tôi muốn thưởng thức món ăn quen thuộc ở quê hương, mọi người đều ngạc nhiên khi menu chỉ có món “noodle” (mì, phở).
Chỉ khi đi qua nhiều quán mới nhận ra rằng món “cháo lòng” mà người dân đảo Palawan gọi chính là món phở của Việt Nam.
Phở gà, phở bò, phở lợn, thậm chí phở không thịt. Trong quá khứ xa xôi, khi người Việt đến đây sinh sống và kinh doanh hàng ăn, đã xảy ra sự nhầm lẫn đủ lớn để ở Palawan, người bản địa luôn gọi món phở mà họ yêu thích bằng cái tên “cháo lòng”.

Một câu chuyện thú vị và đáng nhớ trong hành trình khám phá Palawan!
***
Nguồn: Cẩm Nang Du Lịch Mytour – Thông tin từ: Tuổi Trẻ
MytourTháng Sáu 30, 2015