
Bình Phước quê tôi tự hào với những điều tốt nhất: cao su đẹp nhất, hạt điều ngon nhất…; thu hút nhiều du khách đến chụp ảnh khi cây cao su đổi lá hoặc đua nhau ra hoa, cũng như khi điều bắt đầu đơm hoa và chuyển sang màu đỏ, vàng rực rỡ.

Các con trở về thăm quê, mang theo đủ loại quà như bánh pía, bánh dẻo, xoài chín, mít, sầu riêng, măng cụt... Tất cả những thứ mà mẹ tôi thích. Nhưng mẹ luôn mong chờ và khao khát những quả điều vàng, đỏ chín mọng.
Trong bối cảnh ngày nay, điều chín không còn dễ dàng tìm thấy như trước. Sự đô thị hóa đã làm cho điều được trồng xa nhà, không còn thấy ở chợ như trước nữa. Mỗi khi mùa điều chín đến, việc chờ đợi những quả điều rụng từ cây và đem về bán là điều không thể tránh khỏi. Từ những quả điều này, người ta chế biến thành nhiều sản phẩm hấp dẫn như hạt điều rang muối, hạt điều rang bơ hoặc phô mai, cũng như kẹo hạt điều... Do đó, giới trẻ ngày nay đều mê đặc sản hạt điều, ít ai còn thích ăn trái điều chín.
Mỗi lần về quê, tôi không quên hái điều về cho mẹ. Đó là món quà đặc biệt mà mẹ tôi luôn đón nhận với niềm vui và hạnh phúc. Dường như trong từng trái điều, mẹ cảm nhận được tình thương của con.
Tôi nhớ về những kỷ niệm ấm áp của tuổi thơ, khi mẹ thường xuyên mua điều về cho cả nhà. Những trải nghiệm đó đã gắn bó sâu sắc trong kí ức của tôi.
Ngày xưa, khi nhà tôi chưa trồng điều, mẹ thường đón chuyến xe ngựa của ông Tư để mua trái cây. Mỗi lần ông đến, nhà tôi đều rộn ràng với mùi hương của các loại trái cây.
Sau này, khi nhà tôi đã có cây điều, mẹ tôi biết cách chế biến nhiều món ăn ngon từ điều. Mỗi bữa ăn, gia đình tôi đều tận hưởng những món ăn ngon miệng từ tay mẹ.
Nhưng giờ đây, với tuổi già của mẹ, không biết còn bao nhiêu mùa điều để thưởng thức nữa. Tôi chỉ biết rằng, mỗi lần nhớ về mẹ, tôi lại cảm thấy lòng mình tràn ngập tình cảm.
Quê tôi, Bình Phước, nơi mà điều là sản vật phổ biến, là nơi mà mỗi mùa điều đều là cả một sự kiện đặc biệt. Mỗi khi trở về quê, tôi không quên hái những trái điều chín để mang về làm quà cho mẹ.
Mỗi trái điều chín mọng là một dấu ấn của tình thương và quan tâm, là một phần kỷ niệm đẹp của tuổi thơ.
Mong sao mẹ có thể ăn được thật nhiều mùa điều hơn nữa. Mong sao bà mãi là bà tiên trên cây điều, luôn đong đầy tình yêu và sức sống cho mọi người trong gia đình.
