.png)
Một tổ chức luôn phản ánh cá nhân, và tính cách của người đứng đầu quyết định bản chất của tổ chức. Do đó, người lãnh đạo đích thực phải tự nhận ra và thể hiện mình như một tấm gương.
.png)
Tầm Quan Trọng của Việc Làm Gương
Tương tự như trẻ em thường học theo cha mẹ, nhân viên cũng luôn theo dõi người lãnh đạo. Dù họ có thể nghi ngờ những gì được nói, nhưng họ sẽ tin vào hành động. Vì vậy, nếu lãnh đạo không tôn trọng nhân viên, họ cũng sẽ không tôn trọng khách hàng; nếu họ không thay đổi, nhân viên cũng sẽ không thay đổi.
Nếu lãnh đạo không tỏ ra là tấm gương mẫu mực, luôn đồng nhất lời nói và hành động, tinh thần làm việc và niềm tin của nhân viên sẽ suy giảm nhanh chóng. Ví dụ, nếu sếp yêu cầu làm thêm giờ nhưng lại ra về đúng giờ, thì ai sẽ muốn ở lại? Hoặc nếu sếp nói họ luôn đặt lợi ích nhân viên lên trên nhưng thực tế không như vậy, thì ai sẽ cống hiến?
Norman Vincent - tác giả của Sức Mạnh Tư Duy Tích Cực từng nói: “Khó mà hiểu được những người đưa ra lời khuyên tốt nhưng không làm gương xứng đáng”. Ngược lại, không gì thú vị hơn khi người đưa ra lời khuyên cũng là tấm gương sống mẫu mực.
Do đó, để đảm nhận vai trò lãnh đạo trong tổ chức, người đứng đầu cần nhận thức rằng họ phải chịu trách nhiệm đối với những người dưới quyền và mong muốn thấy sự kết hợp giữa lời nói và hành động của cấp trên. Người lãnh đạo cần là người làm gương tốt.
Ở mức cá nhân, người lãnh đạo phải thay đổi bản thân trước khi muốn thay đổi người khác và phải lãnh đạo được bản thân trước khi có thể lãnh đạo người khác. Hơn nữa, tiêu chuẩn mình đặt ra cần phải cao hơn tiêu chuẩn dành cho người khác. Nếu muốn trở thành người lãnh đạo đáng tin cậy, tôi cần là người đi đầu trong việc thay đổi bản thân. Khi người lãnh đạo làm mẫu, cấp dưới sẽ theo và tự điều chỉnh hành vi của mình theo thời gian.
Gương phản chiếu hành vi của chúng ta.
Điều này có thể được minh họa thông qua một thí nghiệm thú vị của các nhà nghiên cứu thần kinh tại Đại học College London, Anh. Trong thí nghiệm, người tham gia chơi trò oẳn tù tì với mắt bị bịt. Kết quả cho thấy, khi cả hai người đều bịt mắt, tỷ lệ hòa là 33%, nhưng tăng lên 36% khi chỉ có một người bịt mắt. Điều này là do người không bịt mắt bắt chước hành động của người kia.
Hiện tượng này cũng xuất hiện trong cuộc sống hàng ngày. Ví dụ, khi ai đó ngáp, những người xung quanh cũng có thể ngáp theo. Hoặc trong một cuộc trò chuyện, nếu một người chống cằm hoặc thay đổi tư thế, người kia cũng sẽ làm như vậy mà không hề ý thức. Tương tự, khi một người cười, người khác cũng có thể cười theo dù không có lý do vui vẻ đáng kể.
