Đề Bài: Tìm Hiểu Về Ngọn Đèn Chị Tý
Bài Làm: Chi Tiết Ánh Sáng
Khi nhắc đến Thạch Lam, ta liên tưởng ngay đến lối viết tinh tế, nhẹ nhàng, kết hợp hài hòa giữa lãng mạn và hiện thực. Tác phẩm của ông không chỉ là những câu chuyện vô cốt truyện mà còn chứa đựng tầng sâu tư tưởng, thể hiện tấm lòng nhân ái và cao thượng của một trái tim chân thành đối với những con người nghèo khổ giữa cuộc sống. 'Hai Đứa Trẻ' là minh chứng rõ nhất cho văn phong xuất sắc của Thạch Lam, làm nổi bật tài năng đặc biệt của ông trong việc khuấy động cảm xúc của độc giả. Mỗi hình ảnh trong truyện làm cho người đọc suy ngẫm, thổn thức. Hình ảnh ngọn đèn Hoa Kì nơi gian hàng của chị Tí không chỉ là minh họa mà còn ẩn chứa nhiều ý nghĩa sâu xa.
Ngọn đèn xuất hiện liên tục qua cái nhìn và cảm nhận của nhân vật Liên. Trong bóng tối của phố huyện nghèo, ánh sáng từ ngọn đèn là minh chứng cho cuộc sống khó khăn, nghèo nàn. Cuộc sống vẫn mòn mỏi, chật hẹp, đầy bế tắc, buồn chán của con người nơi đây. Trái lại với bóng tối dày đặc, không gian trầm tĩnh và yên bình, ánh sáng nhẹ nhàng của ngọn đèn tô điểm hình ảnh cuộc sống vất vả với những công việc nhàm chán. Mẹ con chị Tí mò cua bắt ốc, bán hàng nước từ tối đến khuya dù lời lãi chẳng bao nhiêu. Bà cụ Thi điên đang chịu đựng sự bí bách to lớn trong tâm hồn. Gia đình bác Xẩm, bác phở Siêu, chị em Liên với quầy hàng tạp hoá nhỏ... Cuộc sống ở đây chẳng có chút khởi sắc, nhạt nhoà, vật vờ như ánh sáng của ngòn đèn. Những kiếp người vô danh phải sống trong tháng ngày không tương lai, đêm tối đầy đằng, đói khổ, bần cùng trước năm 1945.
Ánh sáng từ ngọn đèn gắn liền với cuộc sống mưu sinh khó khăn, là bóng đêm, làm nổi bật con người và đời sống của họ, là nguồn sáng duy trì cuộc sống. Ngọn đèn này nhen nhóm ước vọng, niềm tin về tương lai tươi sáng, về cuộc sống không lụi tàn mà người dân đây mong đợi. Dù chỉ là hy vọng nhỏ bé, nhưng lại hiện hữu trong tâm hồn mỗi người. Đó là ánh sáng nhạt nhòa giúp quên đi bóng tối của tuyệt vọng, bần cùng, mơ ước về một cuộc sống tốt đẹp hơn. 'Đêm tối đối với Liên quen lắm, chị không còn sợ nó nữa. Tối hết cả, con đường thăm thẳm ra sông, qua chợ về nhà, các ngõ vào làng lại tối đen hơn nữa. Bây giờ chỉ còn ngọn đèn con của chị Tí, và cái bếp lửa của bác Siêu chiếu sáng một vùng đất cát; trong cửa hàng, ngọn đèn của Liên, ngọn đèn vặn nhỏ, thưa thớt từng hột sáng lọt qua phên nứa. Phố xá trong huyện thu nhỏ lại thành nơi hàng nước của chị Tí.' Ngọn đèn vẫn cháy từ chiều tà đến đêm khuya, là biểu tượng cho sự chăm chỉ, lòng nhân ái, kiên trì trong công việc của những người lao động nghèo khổ. Nó còn là biểu hiện đẹp của tình người ấm áp, họ cùng nhau làm việc, hỗ trợ nhau trước khó khăn của cuộc sống.
Nhà văn Thạch Lam đã tạo ra hình ảnh giàu tính biểu tượng, gắn liền với cảm xúc của cuộc sống con người trong phố huyện tối tăm. Hình ảnh ngọn đèn trở nên quen thuộc với người dân Việt Nam, đặc biệt là trong giai đoạn đói khổ trước cách mạng tháng Tám. Ngọn đèn không chỉ là biểu tượng mà còn mang nhiều tầng nghĩa nghệ thuật. Thạch Lam đã sử dụng hình ảnh ngọn đèn để gửi gắm và chạm động tâm hồn độc giả về cuộc sống khó khăn của con người, cũng như tôn trọng, đề cao những giá trị quý báu trong vẻ đẹp của người lao động. Đó là những khao khát bé nhỏ của họ về một tương lai tốt đẹp. Với bút pháp tài năng của mình, Thạch Lam đã làm cho độc giả phải nghẹn ngào và thổn thức trước những dòng văn thấm đẫm tình người.
