
Viết nhiều có ích không và khi biến suy nghĩ thành văn bản, bạn sẽ cảm nhận thế nào?
Viết một đoạn văn, liệu bạn đang rèn luyện cho não bộ, như là đẩy nó chạy một quãng đường 5km hoặc 10 km không? Bạn có thể tưởng tượng suy nghĩ trong đầu thường là những suy nghĩ ngắn, đứt đoạn, hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác liên tục và thường không có liên kết.
Thầy ơi. Hãy dừng lại 30 giây và ghi lại những điều hiện lên trong tâm trí của bạn nhé:
Hồ cá, nước êm đềm, không gì cả, đầu nhẹ nhàng, đã hết 30 giây chưa nhỉ, màn hình điện thoại trắng xóa quá, dấu phẩy, gõ sai…lách tách lách tách…
Đúng vậy, những suy nghĩ có thể được biểu đạt thành lời nói. Có những trạng thái hoặc cảm nhận mà bạn không thể diễn đạt được. Tại sao ý thức của chúng ta lại hoạt động như vậy nhỉ?
…
Để viết một đoạn văn hay một bài viết, trước hết bạn cần có một chủ đề và sau đó triển khai các ý chính. Một số người xây dựng cấu trúc cho bài viết trước, một số để ý tưởng tự nảy sinh. Như một số Thiền sư, họ không chuẩn bị trước cho các bài giảng, mà tuỳ thuộc vào cảm hứng của họ vào mỗi buổi. Rất tự nhiên!
Ghi chú lại ở giai đoạn/trình độ của bản thân, tôi nghĩ rằng điều này hữu ích hơn cho người viết hơn là người đọc. Có một câu hỏi, tại sao phương pháp học hiệu quả nhất là khi bạn giảng dạy? Tại sao lại như vậy?
…..
Vậy đâu, tôi sẽ tìm hiểu, nghiên cứu và trình bày các nội dung để giải thích, đề cập đến các vấn đề đã nói.
Trong bài viết sẽ có một số vấn đề như vậy, tôi sẽ khám phá sâu hơn, và dù người đọc đọc lướt hay đọc kỹ, họ sẽ có đủ thông tin cần thiết về nội dung đó. Và không ngờ, chỉ là một lướt qua nhẹ nhàng, có thể sẽ hữu ích cho người đọc, ở một thời điểm nào đó!
Đến phần này, nếu bạn muốn, bạn có thể khám phá hoặc chia sẻ thông tin về cách mà bộ não ghi nhận thông tin. Vậy, bộ não ghi nhận thông tin như thế nào?
….
Thật tuyệt vời phải không? Hàng nghìn cánh cửa mở ra khi bạn viết, từ cánh cửa này sang cánh cửa khác.
Nhiều người sẽ thắc mắc? Viết để làm gì chứ? Chẳng để làm gì cả? Chỉ viết! Và khi viết, dù bạn hứng thú hay mất hứng, bạn biết từng chữ đang tuôn ra như dòng suối hay như con đường bế tắc! Đó thôi! Bạn biết vậy là đủ! Không mong muốn gì thêm! Và từ đó, bạn tự biết liệu nên viết tiếp hay nên dừng!
Bạn cũng vậy, khi bạn đọc, bạn không cần phải suy nghĩ về mục đích của việc đọc, chỉ cần đọc thôi. Bạn đọc, bạn biết bạn đang say mê hay chán nản như thế nào. Và giống như tôi, bạn sẽ quyết định được liệu nên tiếp tục đọc hay nên dừng.
Trong triết học Phật giáo, điều đó được gọi là chánh niệm. Chánh niệm là gì?
….
Mình đặt ra nhiều câu hỏi, và những phần … ở trên có thể được phát triển thêm. Có vô số câu hỏi bạn có thể tự đặt và tự trả lời mỗi khi viết bài. Có thể đây là những vấn đề bạn đã biết, nhưng để diễn đạt ra thành câu văn, cho người khác hiểu, đôi khi bạn cần phải nghiên cứu lại, tìm thông tin lại, để vấn đề được trình bày có đầu có đuôi. Bạn nhìn nhận lại kiến thức của mình một cách tổng quát, và người khác cũng sẽ được tiếp nhận kiến thức của bạn một cách khoa học.
Câu chuyện tiếp tục trôi đi. Thật hay đúng không?
Chỉ đọc… chỉ viết….