
Đề bài: Đánh giá giá trị nghệ thuật của hai câu thơ thứ hai và thứ ba trong bài Đàn Ghi-ta của Lor-ca - Thanh Thảo: 'Tây Ban Nha...tiếng Ghi-ta ròng ròng máu chảy'.
Dàn ý
1. Mở đầu
- Giới thiệu về tác giả và tác phẩm
- Giới thiệu hai dòng thơ
2. Thân bài
- Hai dòng thơ này diễn tả sự tự do và cuộc chiến tranh nghệ thuật của Lor-ca, người nghệ sĩ đấu tranh với sự áp bức của chính quyền phát xít và bị giết.
- Hình ảnh Lor-ca được nói đến là 'chàng đi như người một du', mang tính chất mơ hồ, thống khổ theo tiếng đàn.
- Hình ảnh 'áo choàng bê bết đỏ' là một biểu tượng của cái chết bi thảm của Lor-ca.
* Sự tiếc nuối trước cái chết được thể hiện qua hình ảnh tiếng đàn:
tiếng Ghi-ta nâu
bầu trời cô gái ấy
tiếng Ghi-ta xanh biết mấy
tiếng Ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan
tiếng Ghi-ta ròng ròng máu cháy
- Từ 'tiếng Ghi-ta' được sử dụng 4 lần, kết hợp với sự thay đổi cảm xúc
=> Như một lời rống buồn thương.
- tiếng Ghi-ta nâu: biểu tượng cho tình yêu dành cho đất nước, con đường Tây Ban Nha.
- tiếng Ghi-ta xanh: biểu tượng cho tình yêu cuộc sống mãnh liệt.
- tiếng Ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan: Lor-ca bị sát hại, nghệ thuật cũng bị vỡ tan.
- tiếng Ghi-ta ròng ròng máu chảy: bi kịch của Lor-ca.
=> Tất cả thể hiện sự tiếc thương của nhân dân Tây Ban Nha nói chung, của tác giả Thanh Thảo nói riêng đối với cái chết của Lor-ca.
3. Kết luận
- Tóm tắt vấn đề
Bài mẫu
Bài tham khảo số 1
BÀI LÀM
Thanh Thảo là một trong số những nhà thơ luôn nỗ lực cách tân thơ Việt. Bài thơ Đàn ghi-ta của Lor-ca của Thanh Thảo là một minh chứng rõ ràng cho phong cách nghệ thuật của ông. Trong bài thơ Đàn ghi-ta của Lor-ca, Thanh Thảo đã thể hiện lòng yêu thương, sự kính trọng của mình không chỉ bằng tâm hồn và cảm xúc mà còn bằng nghệ thuật tài hoa. Điều này được thể hiện rõ trong hai dòng thơ đầu tiên của bài thơ Đàn ghi-ta của Lor-ca:
' Tây Ban Nha
hát nghêu ngao
bỗng kinh hoàng
áo choàng bê bết đỏ
Lor-ca bị điệu về bãi bắn
chàng đi như người mộng du
tiếng ghi-ta nâu
bầu trời cô gái ấy
tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy
tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan
tiếng ghi-ta ròng ròng
máu chảy.'
Trong hai dòng thơ này (dòng 2 và 3 - bài thơ Đàn ghi-ta của Lor-ca) nhà thơ Thanh Thảo đã tái hiện giây phút bi thảm nhất trong cuộc đời của Gar-xi-a Lor-ca. Giây phút đó là khi ông bị bọn phát xít sát hại rồi ném xác xuống giếng.
Khổ thơ thứ hai và thứ ba tập trung vào việc tái hiện mạnh mẽ về cái chết bi thảm đó. Để làm điều này, nhà thơ Thanh Thảo đã sử dụng hai kỹ thuật nghệ thuật chính là phép đối lập và phép nhân hóa. Trong phép đối lập, nhà thơ đã đưa sự tự do của người nghệ sĩ vào cuộc đấu tranh với sự bạo lực và tàn ác của bọn phát xít; đưa tiếng hát yêu đời của Lor-ca đối lập với hiện thực đáng sợ, đầy máu me (“áo choàng bê bết đỏ”, “tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan”, “tiếng ghi-ta ròng ròng máu chảy”). Và hơn thế nữa là sự đối lập giữa tình yêu với những thế lực dã man. Trong phép nhân hóa, nhà thơ đã biến “tiếng ghi-ta” thành một nhân vật (Lor-ca), một con người đang “ròng ròng máu chảy”. Cách biến hóa này rất đặc biệt và có sức ảnh hưởng lớn, vừa thể hiện sự bi thương của Lor-ca, vừa gợi lên nỗi đau xót xa của nhà thơ trước bi kịch của Lor-ca. Với cách biến hóa này, nhà thơ Thanh Thảo đã cho chúng ta thấy: âm nhạc đã trở thành một phần của thân phận, tiếng đàn đã trở thành linh hồn, thậm chí cả một sinh vật.
Ngoài ra trong hai dòng thơ này, nhà thơ Thanh Thảo còn sử dụng kỹ thuật ẩn dụ: dùng “tiếng hát” để chỉ Gar-xi-a Lor-ca, dùng “áo choàng bê bết đỏ” để chỉ cái chết của Lor-ca. Trong hai dòng thơ này, cũng có sử dụng kỹ thuật so sánh và chuyển đổi cảm xúc theo thuyết tương giao: “tiếng ghi-ta nâu”, “tiếng ghi-ta lá xanh”, “tiếng ghi-ta tròn”. Chúng ta có thể xem những so sánh này là những hình ảnh ẩn dụ về tình yêu, về cái đẹp, về cái chết, về nỗi đau...
Tóm lại, trong hai dòng thơ thứ hai và thứ ba của bài thơ Đàn ghi-ta của Lor-ca, nhà thơ Thanh Thảo đã sử dụng nhiều kỹ thuật nghệ thuật để tái hiện giây phút bi thảm nhất trong cuộc đời của Gar-xi-a Lor-ca một cách sinh động, đầy gợi cảm.
Xem bài tham khảo khác tại đây:
