Sự kiện chạy bộ tại Singapore được tổ chức một cách chuyên nghiệp, tỉ mỉ và đảm bảo an toàn. Tuy nhiên, vẫn còn một số điểm chưa thể sánh bằng với các sự kiện tại Việt Nam.Như đã biết, Mytour đã được mời tham gia sự kiện Lazada Run tại Singapore vào Chủ Nhật, ngày 23/7 với tư cách một đơn vị truyền thông. Bên cạnh việc đưa tin về sự kiện, mình cũng tham gia chạy cự ly 21km. Tổng thể, sự kiện được tổ chức quy củ, an toàn, đường đua sạch sẽ, tuy nhiên không có không khí sôi động như các sự kiện tại Việt Nam.
Cung đường của Lazada Run Singapore 2023 bắt đầu và kết thúc tại Marina Barrage, một khu vực giống như một công viên, với khả năng ngắm nhìn ra... Ở cự ly 21km, các vận động viên chạy một vòng quanh khu vực Marina Bay nổi tiếng trước khi tiếp tục vào khu vực công viên ven biển East Coast và rồi quay trở lại. Đây không phải là lần đầu tiên tôi tham gia chạy ở Singapore, nhưng lại là lần đầu tiên tham gia một sự kiện chính thức tại đất nước này.
Công viên East Coast là một điểm đến quen thuộc với tôi trong những chuyến ghé thăm Singapore trước đó. Lần này có một chút khác biệt với sự hiện diện của nhiều người tham gia hơn, các trạm tiếp nước và cự ly chạy cũng dài hơn một chút.Không khí và cảnh quan trong ngày thi đấu
Như các cuộc đua khác, không khí tại khu vực tập trung của sự kiện rất sôi động. Cổng xuất phát/đích được thiết kế giống như những giải đua đã từng tổ chức tại Việt Nam.
Tôi cảm thấy ngạc nhiên khi các vận động viên được phân thành 2 nhóm khởi động. Nhóm đầu tiên bắt đầu chạy vào lúc 5:00, và nhóm của tôi sau đó 10 phút. Tại Việt Nam, tôi chỉ thấy việc này xảy ra ở Vietnam Mountain Marathon, các giải chạy đường trường ít khi có kiểu chia nhóm như vậy. Có lẽ do đường chạy có nhiều phần hẹp nên ban tổ chức muốn tránh việc quá đông người, gây khó khăn và ảnh hưởng đến kết quả cuộc thi.
Cuộc thi chạy 21km bắt đầu lúc 5:00 sáng tại Singapore, tương đương với 4:00 sáng ở Việt Nam, vì vậy không khí vẫn khá mát mẻ. Tuy nhiên, khí hậu ẩm ở đây ảnh hưởng đến sức khỏe của người chạy. Tôi cảm thấy mệt mỏi hơn so với khi chạy ở Sài Gòn. May mắn là từ khi bắt đầu đến khi kết thúc cuộc đua, trời vẫn mát mẻ và không có nắng gay gắt.
Như đã đề cập, đường chạy quanh Vịnh Marina mang lại cơ hội để ngắm nhìn toàn bộ những điểm du lịch nổi tiếng nhất của đảo quốc Sư tử. Tại vạch xuất phát, bạn có thể chiêm ngưỡng tòa nhà Marina Bay Sands nổi tiếng. Trên đường chạy, bạn sẽ được chiêm ngưỡng cảnh đẹp của Singapore Flyer rực rỡ trong bóng đêm.
Khi hoàn thành khoảng 13km, bạn sẽ được thưởng thức bình minh tại công viên East Coast bên cạnh bãi biển. Bạn có thể nghe tiếng chim hót, nhìn người nằm thư giãn trên bãi cát và quan sát nhiều nhóm tập thể dục chung quanh.Đường chạy và tổ chức sự kiện
Cung đường chạy 21km được thiết kế để phục vụ cả khách du lịch và cư dân địa phương của Singapore. Việc tổ chức sự kiện rất chuyên nghiệp và tổ chức đường chạy cũng rất chặt chẽ.

Trên đường chạy, bạn sẽ trải qua một mặt đường hoàn toàn phẳng, gần như không có dốc leo hoặc cầu. Hệ thống đường ở Singapore, đặc biệt là trong các công viên, được bảo trì rất tốt. Mặt đường mịn màng và không có ổ gà.
Ban tổ chức đã sử dụng vật cản cứng để chắn đường, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các vận động viên:
Tình nguyện viên, người cổ vũ và các trạm phục vụ nước
Trạm tiếp nước và điện giải được sắp xếp một cách hợp lý, có khoảng 10 trạm trên đường dài 21km, đủ để người tham gia có thể nạp nước. Tại các trạm này cũng có đủ thùng rác để đựng ly giấy của các vận động viên, hiếm khi thấy ly vứt lung tung như ở một số giải trong nước.

Tuy nhiên, điểm khác biệt giữa giải này và một số giải ở Việt Nam là sự hiện diện của lực lượng cổ vũ. Ở Việt Nam, các tình nguyện viên kiêm cổ vũ viên thường rất vui vẻ, đông đảo, tạo ra một không khí hào hứng cho người tham gia giải chạy. Mỗi khi vận động viên chạy qua, họ hô hào mạnh mẽ (dĩ nhiên, càng về sau thì sẽ ít hô hào hơn do mệt mỏi).
Một tình nguyện viên cổ vũ nhiệt tình nhưng chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn:
Lực lượng cổ vũ viên ở Việt Nam:
Ở Singapore, có ít tình nguyện viên đứng trên đường, một số người cũng khá già, và việc cổ vũ không tạo hiệu ứng như ở Việt Nam, làm cho không khí khá trầm lắng. Điều này có thể là một điểm mình không hài lòng nhất ở giải này.
Khi tôi hỏi một số người, tôi nghe nói rằng giải ở Malaysia cũng tương tự. Không có không khí sôi động trên đường chạy như ở Việt Nam.
Không chỉ là người cổ vũ, ngay cả những người tham gia cũng ít giao tiếp với nhau. Ở Việt Nam, mọi người thường chạy theo nhóm, nói chuyện vui vẻ, có khi thậm chí là kết bạn với những người lạ. Ở đây, tôi thấy mọi người chạy một cách lẻn bước, ít nhóm hơn. Có lẽ do tôi chạy ở nhóm sau, mọi người mệt mỏi và không muốn nói chuyện? (Thực tế, ở Việt Nam, nhóm chạy chậm thường nói chuyện nhiều hơn, hehe)
Khi tôi chạy về đích, không có bước trao huy chương lên cổ một cách trang trọng như ở Việt Nam, mà ban tổ chức chỉ đưa trực tiếp một cái huy chương gói trong bọc nylon. Tôi chỉ đang so sánh cách tổ chức giữa hai nơi, không phải chỉ trích bên nào cả, mỗi quốc gia có một văn hóa riêng, tôi tôn trọng điều đó.
Công tác trao huy chương và áo hoàn thành được tổ chức rất chuyên nghiệp. Sau khi hoàn thành quãng đường chạy, tôi thấy đã chia thành khu vực áo XS và áo S từ xa, cho phép tôi lấy áo của mình mà không cần phải chờ đợi như ở một số giải trong nước.
Công tác chụp ảnh
Trong các giải chạy tại Việt Nam, bạn thường thấy khoảng 4-5 chốt chụp ảnh trên đường. Sau đó, bạn sẽ có nhiều bức ảnh chạy đường để chia sẻ trên mạng xã hội.
Tuy nhiên, quan sát của tôi trên đường thì hiếm khi thấy người chụp ảnh, hoặc thậm chí là không thấy ai cả. Chỉ khi gần đích mới có người chụp ảnh.
Sau giải, cho đến khi viết bài này, tôi vẫn chưa biết lấy ảnh ở đâu.
Dù tôi thấy khá thất vọng nhưng tôi đã biết trước điều này. Theo tôi biết, các giải chạy ở nước ngoài không có nhiều người chụp ảnh. Nếu muốn có ảnh, vận động viên cần phải mua chứ không thể chụp miễn phí như ở hầu hết các giải ở Việt Nam.
Vì không có người chụp ảnh của ban tổ chức, nên tôi tự chụp như thế này:

Trải nghiệm cá nhân
Như đã nói, với độ ẩm cao ở Singapore, tôi cảm thấy mệt nhanh chóng. Sau khoảng 10km đầu tiên, tôi đã đổ mồ hôi ướt sũng. Từ km thứ 11 trở đi, tôi cảm thấy đỡ hơn một chút, có lẽ là do đã quen dần với nhịp độ của cuộc đua.
Tôi thường tham gia các giải chạy bộ nhưng không tập trung nặng vào thành tích, cho nên tôi chạy khá chậm. Trong 5km đầu, tôi bị cuốn theo đám đông nên đã tăng tốc độ một chút, nhưng sau đó tôi đã giảm lại để tiết kiệm sức cho các phần sau.
Có một đoạn tôi chạy theo hai người mặc áo xanh. Đó là lần đầu tiên tôi thấy hai người gắn dây để dìu nhau chạy:

Ban đầu, tôi chạy theo một cặp nam nữ. Sau đó, họ chạy chậm lại nên tôi đã theo một nhóm khác. Tôi tiếp tục làm như vậy, bám theo mỗi nhóm khoảng 3-5km để cảm thấy được có sự hỗ trợ và giảm bớt cảm giác cô đơn khi chạy một mình.
Tại giải này, tôi sử dụng 2 gói gel và 4 viên điện giải. Tôi hoàn thành cự ly 21km trong thời gian 2 giờ 38 phút.
Khu vực tập trung sau khi hoàn thành đường chạy
Các vận động viên sau khi vượt qua đích cuộc, đặc biệt là những ai yêu thích chạy bộ, sẽ thấy thích thú với khu vực expo - nơi tập trung sau khi hoàn thành cuộc đua. Dù bạn chạy nhanh hay chậm, cảm thấy sung sướng hay đau đớn, tại đây bạn đã hoàn thành mục tiêu của mình. Đây là nơi để bạn thư giãn và tận hưởng không khí của sự thành công.

Khu vực expo tỏ ra lấp lánh và hấp dẫn, khi vận động viên được nghỉ ngơi trên một tầng thượng nhìn ra Vịnh Marina với vô số cảnh đẹp của Singapore. Nơi đây cung cấp đầy đủ chuối, nước khoáng, và nước điện giải cho những người đã hoàn thành cuộc đua. Đáng chú ý, nhiều người còn xếp hàng để nhận bánh snack, bia và nhiều thứ khác. Ngoài ra, có các gian hàng bày bán đồ ăn và bia để vận động viên thưởng thức trong buổi sáng Chủ Nhật tràn đầy năng lượng.
Nhìn chung, khu vực expo của giải chạy là điểm sáng rất ấn tượng và đáng để khám phá.
Kết luận
Theo ý kiến của tôi, tổ chức giải này rất chuyên nghiệp và chu đáo. Đường đua an toàn và đẹp mắt. Gói đăng ký (race kit) rất đáng giá.
Tuy nhiên, nếu nhìn từ góc độ cá nhân, tôi cảm thấy nhớ không khí sôi động ở các giải chạy ở Việt Nam, cũng như những tiếng cổ vũ sôi nổi từ các tình nguyện viên trẻ tuổi. Thậm chí, có khi tôi nhớ tiếng ồn ào của các phương tiện giao thông, tiếng còi xe, thay vì cảm giác lặng lẽ khi chạy trong công viên với một nhóm người im lặng xung quanh.
