Hôm nay, như mọi ngày, tôi ngồi một mình ngoài quán, lục lại những bức ảnh điện thoại cũ trên Google Photos, mang lại cảm giác hoài niệm, nên tôi quyết định viết một bài chia sẻ cho cộng đồng Mytour. Đây là những chiếc iPhone mà tôi thực sự ấn tượng từng sử dụng!iPhone 5
Nhớ lại thời huy hoàng của biểu tượng iOS 6
Nhìn lại, tôi đã đam mê iPhone từ khi Steve Jobs giới thiệu chiếc máy đầu tiên. Tôi nhớ rõ là tôi đã đặt hình nền là con cá. Khi đó, sống cuộc sống sinh viên, chỉ cần có quần áo đủ ấm là đã thấy vui rồi, không dám nghĩ tới việc sở hữu một chiếc iPhone. Cho đến khi có được chiếc 4S từ gia đình, và sau đó là chiếc 5 này từ chính tay tôi. Khi tôi mua iPhone 5, nó vừa mới được phát hành ở Việt Nam khoảng một tuần, tôi mua bản Hàn Quốc, mở hộp ngay tại một căn nhà nhỏ ở quận Bình Thạnh. Giá mua, nếu nhớ không nhầm, khoảng 17,5-17,6 triệu đồng, một số tiền lớn đối với tôi vào thời điểm đó, thực sự, để nói thẳng, tôi phải tiết kiệm hết sức để có thể mua được chiếc iPhone này.
Ấn tượng lớn nhất của tôi là màn hình. Thật ra, với hầu hết các mẫu iPhone, điều đáng nhớ nhất với tôi thường là sự thay đổi của màn hình so với các mẫu trước đó. Kích thước màn hình của iPhone 5 lớn hơn so với 4S, dù so với hiện tại thì nó như một mảnh chì bé tí. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, với một người hâm mộ như tôi, đó thực sự là một cuộc cách mạng. Vào thời điểm đó, Apple vẫn duy trì triết lý rằng điện thoại phải dễ dàng sử dụng bằng một tay, vì vậy họ đã chọn tăng kích thước thay vì mở rộng. Tuy vậy, tôi vẫn thích ngạc nhiên, vì màn hình lớn hơn, nội dung hiển thị nhiều hơn, danh sách nhạc tôi có thể thưởng thức nhiều bài hát hơn cùng một lúc, và còn nhiều điều khác nữa.
Cho đến bây giờ, trong nhà tôi vẫn còn 3 chiếc iP SE, và vẫn sử dụng chúng. Tôi yêu chúng quá.
Tấm hình đại diện trong bài viết này là lúc tôi cầm chiếc 5 đi Đà Lạt chơi. Nhìn thấy các ứng dụng mới, tôi nhớ lại phong cách của iOS 6, thời kỳ mà Scott Forstall đứng đầu iOS. Ông ấy, cùng với Steve Jobs, thích phong cách tả thực, tức là khi nói về radio, trong phần mềm cũng phải thể hiện ra radio chẳng hạn. Sau này khi lên iOS 7, Sir Jony Ive mới đảm nhận thiết kế hệ điều hành này theo phong cách tối giản hơn. Tôi thích iOS sau này hơn, nhưng đôi khi vẫn nhớ lại cảm giác hoài niệm của iOS 6.
Tôi say mê chiếc 5, một huyền thoại từ 5S và đời SE đầu tiên, nhưng vấn đề với những ngày đó là pin yếu. Buổi sáng ra quán cà phê, sử dụng một lúc, tầm trưa về nhà là phải sạc. Nhưng với những chiếc như iPhone 12 ngày nay, dù có vấn đề về pin, nhưng từ khi sử dụng từ 4S, 5, pin đã ổn. Từ khi có 8 Plus, tôi không còn quá lo lắng về pin nữa. Nếu iPhone 12 có vấn đề với pin, thì chiếc 5 này thì cực kỳ yếu. Chỉ cần cởi ra khỏi sạc là pin đã bắt đầu giảm dần!
Vẫn là một trong những huyền thoại không thể phai nhạt
Đôi khi có một chiếc điện thoại được ít nhắc đến, nhưng tôi cảm thấy nó thật sự tuyệt vời. Khi nào Apple mới có thể làm ra những sản phẩm như thế này?iPhone 6 Plus
Chiếc iPhone 6 Plus đã làm cho tôi cảm thấy như đang mang theo một máy tính trong túi quần của mình.
Một bức ảnh tôi vẫn giữ, khi chuẩn bị mở hộp màn hình của chiếc iPhone 6 Plus tại cửa hàng Halo.
Một lần nữa, vào thời điểm đó, những chiếc Samsung Galaxy Note đã trở thành hot trend, bạn bè tôi đến và tự hào khoe rằng họ có một. Tôi thèm một màn hình lớn, nhưng tôi không thích Android (vào thời điểm đó) và những phiền toái nhỏ nhặt của nó như đôi khi bị đơ hoặc lag một cách bất ngờ, vì vậy tôi quyết định không chuyển sang hệ điều hành đó.Khi lần đầu tiên tôi nắm trên tay chiếc iPhone 6 Plus, cảm giác như đang có thêm một người yêu *nữa*. Thời thơ ấu ở quê, lần đầu tiên được sử dụng một chiếc PC, tôi vẫn nhớ quảng cáo của HP với câu “The Computer is Personal again”, ấn tượng sâu sắc với câu nói đó. Khi nắm trên tay chiếc Plus, nó nhắc nhở tôi về điều đó, và tôi nghĩ, một chiếc máy tính có thể được đặt trong túi quần như thế này, và được nhận dạng qua vân tay, mới thực sự là cá nhân!
Bây giờ là thời của iPhone 7 Plus, nhưng tôi vẫn coi nó như một dòng điện thoại, thậm chí cả 8 Plus cũng vậy. Chiếc 7 Plus này được chụp cùng với chiếc 5C.
Chiếc Plus đã làm thay đổi lớn, hình ảnh trên lại là một chuyến đi Đà Lạt, tôi nhờ em trai chụp lại một bức ảnh kỷ niệm, và chỉ khi đặt trong túi quần như thế này tôi mới chịu. Từ thời điểm của Plus và cũng từ chuyến đi đó, tôi dần dần bỏ PC, laptop, khi ra ngoài chỉ cần mang theo điện thoại thôi! Tôi không thích sử dụng iPad, vì nếu cần nó, tôi sẽ sử dụng laptop ngay lập tức, còn lại, khi ra ngoài, đồ đạc được gọn gàng trong balo là đủ rồi.Tuy nhiên, thật đáng tiếc khi phải mở laptop lên để đăng bài, vì ứng dụng Mytour không cho phép chèn hình ảnh vào bài viết! Đến năm 2022, đã bao nhiêu lần chủ tịch mất tài khoản mà tính năng này vẫn chưa được cập nhật!
Đánh giá về chiếc iPhone 6 Plus vào thời điểm đó, tôi hầu như mê mải với màn hình lớn, nên bất kỳ lỗi nhỏ nào cũng được bỏ qua. Pin của chiếc Plus, theo nhớ của tôi, là tốt. Điều tốt nhất vẫn là màn hình lớn hơn, giúp làm việc trở nên dễ dàng hơn. Trước đây, khi sử dụng chiếc iPhone 5, mỗi lần mở file excel đều phải tìm kiếm kính lúp hoặc máy tính xách tay để xem. Từ khi có chiếc Plus, tôi hầu như không cần tới những thứ đó nữa. Chơi game cũng thuận tiện hơn nhiều, lý do chính là tôi không muốn chơi game trên điện thoại vì màn hình quá nhỏ. Với chiếc Plus, vấn đề này đã được giải quyết.
iPhone X
Cũng về câu chuyện về màn hình. Cũng về đám bạn không biết xấu hổ mỗi khi đi uống bia, lại cứ lôi những chiếc điện thoại màn hình khổng lồ ra rồi lại bắt đầu trêu chọc về chiếc 8 Plus của tôi. Hỏi rằng, sao chiếc 8 Plus của tôi lại có dán một tấm băng keo cá nhân lớn như vậy trên mặt trước, sau đó lại lấy cây nĩa ra 'tróc' băng keo. Rồi tất nhiên, họ lại mang ra những chiếc điện thoại Android 'đã lỗi thời' của họ để 'dạy bảo' tôi một bài học.
Tôi sống đơn giản, nếu một chiếc điện thoại có dấu hiệu đờ đẫn, thì chỉ còn là quá khứ.
Thật đáng tiếc, nhưng cũng có chút thú vị, trong những ngày đầu tiên khi iPhone X về Việt Nam, tôi gọi cho người bạn thân là thương gia chuyên xếp hàng ở Singapore để mang về cho tôi một chiếc màu đen dung lượng 256 GB. Tôi nhớ rõ khi tôi nói với anh ấy rằng từ nay đến năm 2069, tôi sẽ không mua điện thoại mới nữa, bởi vì đã đủ, không cần phải dán băng keo cá nhân trên màn hình nữa, dung lượng lưu trữ vô hạn và thiết kế tuyệt vời của nó.
Khi đi uống bia lần này, tôi mặc quần áo chỉnh tề và đợi thằng bạn thân mang tới, đây là bức ảnh của chiếc điện thoại.
Tuy nhiên, sau khi cầm nó trong tay, chỉ vài ngày sau, tôi đã quyết định bán nó đi vì màn hình nhỏ hơn so với chiếc 8 Plus mà tôi đã sử dụng. Và chỉ vài ngày sau đó, tôi lại liên hệ với thằng bạn thân để mua lại chiếc màu trắng. Lần này, tôi có một ý tưởng, đó là sử dụng cả hai chiếc điện thoại! (Và từ thời điểm đó, tôi cũng bắt đầu chuyển sang sử dụng hai chiếc điện thoại).
Tại sao tôi lại sử dụng hai chiếc? Nếu bỏ qua những lợi ích của việc sử dụng hai chiếc điện thoại, thì lý do duy nhất chính là vì chiếc X quá đẹp!!!
Bạn thấy chiếc X đẹp không? Dù tôi thích chiếc 5, thậm chí là 5C, nhưng đối với tôi, iPhone X vẫn luôn là một chiếc điện thoại có thiết kế đỉnh cao nhất mọi thời đại: Vừa vặn trong lòng bàn tay, camera giấu giếm và cảm giác tổng thể khi nhìn nó rất cổ điển. Có lẽ từ bây giờ về sau, chúng ta sẽ không còn thấy những chiếc điện thoại có dàn camera như vậy nữa.
Chỉ để làm đẹp mà thôi.
Từ khi sử dụng chiếc X, khi đi uống bia với mấy đứa bạn, chúng nó đã ngưng trêu chọc về việc đeo băng keo cá nhân, thay vào đó, chúng lại chuyển sang lấy khăn giấy lau tai thỏ và hỏi, sao lại bị dính mực hay gì mà toàn là mảng đen thế này bạn? Rồi chúng lại mang ra mấy chiếc Android với viền rộng để trưng diện. Tôi không để ý tới chúng vì tôi đã nói rồi, nếu là điện thoại thì đừng có bị giật lag.iPhone 13 Mini
Tôi đã chán ngấy với iPhone từ hai hay ba năm trước đó, tức là từ thời iPhone 11. Tóm lại là tôi không còn quan tâm nhiều đến điện thoại nữa, cơ bản chỉ là những điều đó thôi, nó lớn hơn, chụp hình đẹp hơn, pin *có thể* khỏe hơn, có một số tính năng mới, vậy thôi. Tôi cũng mua, nhưng sau đó chỉ là sử dụng mà thôi. Khi đời iPhone 13 ra đời, Sài Gòn đang trong tình trạng dịch bệnh, đầy rẫy lo lắng, vì vậy tôi không còn nghĩ đến việc nâng cấp điện thoại nữa.
Cho đến khi tôi chạy ra Viettel để mua hoặc đổi sim, thấy chiếc Mini được trưng bày trên quầy, chỉ cần nâng lên vài lần, tôi cảm thấy như bị sét đánh. Ký ức ùa về. Tôi đang ở đâu, tôi là ai? Đây có phải là cảm giác khiến tôi cầm một chiếc iPhone trên tay lần đầu tiên? Những ngày sớm dậy, ngồi một mình trong quán cà phê, cầm chiếc iP5, cài app, thay đổi vị trí của app, mua app và vân vân. Đúng, đã lâu lắm rồi, tôi mới cảm thấy háo hức như vậy khi cầm một chiếc điện thoại trong tay.
Và chỉ muốn nói, đây không phải là một bài quảng cáo.
Sau khi cầm lên, tôi đã bị mê hoặc ngay lập tức. Trong tỉnh lẻ mình đang sống, chỉ còn hai chiếc điện thoại: Một hồng và một xanh lá, tôi đã chọn chiếc xanh lá, mặc dù thực ra, tôi thích mua những màu sắc bình thường như trắng hoặc đen. Chiếc Mini thực sự là một sự lựa chọn độc đáo, khó kiếm, và thậm chí việc tìm một cái ốp lưng cũng không dễ dàng, phải đặt hàng từ Sài Gòn. Khi đến để dán màn hình, nhân viên trong cửa hàng tỏ ra ngạc nhiên, vì đây là lần đầu tiên họ thấy chiếc 13 Mini!
Có lẽ sau một thời gian dài sử dụng các chiếc điện thoại cỡ lớn, và có thể do tuổi già, mọi thứ dường như đã trở nên nhàm chán. Chán coi phim, chán chơi game, chán mạng xã hội, và các mối quan hệ cũng trở nên ít quan trọng hơn, vì vậy ít ai nhắn tin hoặc gạ gẫm gì nữa (cảm giác buồn lắm đấy), công việc hiện nay chủ yếu là gọi điện, không còn nhiều thời gian để chat, vì vậy màn hình lớn không còn là vấn đề lớn nữa. Tôi vẫn sử dụng hai điện thoại, một chiếc lớn và một chiếc Mini, bởi vì đương nhiên là lo sợ bị hỏng trong trường hợp bất ngờ. Nhưng sau một thời gian, tôi thậm chí không muốn mang theo chiếc lớn khi ra ngoài nữa.
Điểm đặc biệt đầu tiên về iPhone 13 Mini là khả năng bỏ vào túi quần. Thực sự, đã lâu rồi tôi quên đi cảm giác có thể bỏ điện thoại vào túi quần. Sử dụng các chiếc điện thoại lớn trước đó, việc bỏ vào túi quần không chỉ gây cảm giác cồng kềnh mà còn dễ rơi, đặc biệt khi túi quần đã có sẵn những vật khác. Một buổi sáng, khi trời sương mù và gió lạnh, khi tôi ra cổng nhà nhận bánh mì, thường thì tôi thường để điện thoại trên bàn và sau đó phải tìm kiếm, nhưng lần này, tôi tự nhiên nhớ đến việc bỏ điện thoại vào túi quần một cách dễ dàng.
Việc bỏ vào túi quần khiến tôi cảm thấy hạnh phúc và cười tươi. Khi bạn gái thấy tôi cười, cô ấy hỏi tôi cười vì lý do gì, liệu tôi đang suy nghĩ về điều gì hoặc ai. Tôi chỉ cười vài câu vào chỗ cấn trong túi quần rồi cô ấy cũng cười theo. May mắn.
Bỏ vào túi quần, và cầm bằng một tay. Chưa bao giờ trước đây, tôi có thể nhai bánh mì và nhắn tin cùng một lúc. Chưa bao giờ tôi có thể đọc báo trước khi đi ngủ mà không cần phải thay đổi tư thế cầm, di chuyển ngón tay. Lúc sử dụng iPhone 5, tôi đã chửi Apple vì chúng đã làm như thế này, khiến tôi cảm thấy bẽ bàng khi gặp bạn bè, và tôi không thể làm việc được. Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy phiền lòng với việc họ sản xuất các chiếc điện thoại lớn hơn và lớn hơn nữa. Nhìn lại, liệu có phải là tôi đang trở nên ngặc nghẽo không? Nhưng tôi nghĩ không, vì đây mới là kích thước tôi mong muốn, nó sẽ trở nên hoàn hảo hơn khi viền màn hình trở nên nhỏ hơn, và không còn vết đen nào trên màn hình nữa. Tôi sẽ không cần phải đổi điện thoại cho đến năm 2069. Tôi hy vọng rằng, theo như *tin đồn*, Apple sẽ không sản xuất thêm phiên bản Mini nữa!
Thôi rồi, đủ dài. Ngày khác viết tiếp, nhưng trước khi kết thúc, để mình thêm một ví dụ nữa để không bị góp ý là viết bài không có hình. Đáng buồn đúng không?
Dĩ nhiên là dài quá rồi, đành phải kết thúc ở đây và để lại phần tiếp theo cho một dịp khác. Còn để cho mọi người thêm một tấm minh họa nữa dưới đây, không lại bị trách là không có hình. Cay quá phải không?