Domino: Lối Thoát Cuối Cùng là một tác phẩm điện ảnh mang trong mình những ý tưởng độc đáo nhưng lại không biết cách khai thác triệt để những tiềm năng sẵn có.
Domino: Lối Thoát Cuối Cùng sở hữu ý tưởng và tiềm năng phong phú, với một chủ đề và tư liệu hấp dẫn. Tuy nhiên, bộ phim không tận dụng hết những lợi thế này, khiến nó trở thành một món ăn hấp dẫn về hình thức – đặc biệt nhờ vai diễn của nam chính – nhưng lại thiếu sự chín muồi, sống sượng và hơi bị ôm đồm. Kịch bản "nửa chín nửa sống" này hoàn toàn có thể tránh được nếu có chút khéo léo hơn.
Domino: Lối Thoát Cuối Cùng: Một thế giới ngầm đầy máu và bạo lực
Domino: Lối Thoát Cuối Cùng xoay quanh nhân vật An (Thuận Nguyễn), con trai duy nhất của một “Bố Già” tại Hoa Kỳ. Tuy nhiên, vì lớn lên thiếu vắng hình ảnh cha, và chán ghét cuộc sống ngầm đẫm máu, An không muốn nối nghiệp cha. Thay vào đó, anh quyết tâm tập trung vào sự nghiệp và cuộc sống cá nhân của mình tại quê nhà Việt Nam.
Khi cha An đột ngột qua đời, thế giới tăm tối và bạo lực mà anh luôn sợ hãi đã kéo chàng trai trẻ vào một cuộc chiến tranh khốc liệt, khi tổ chức của cha giờ như một con rắn mất đầu. Dù có muốn hay không, An buộc phải tự mình chiến đấu để tìm lối thoát trong sự hỗn loạn này. Liệu thế giới giang hồ đẫm máu có thể làm tổn thương tâm hồn lương thiện của chàng trai trẻ?

QUẢNG CÁO
Domino: Lối Thoát Cuối Cùng là một bộ phim hành động gợi nhớ đến nhiều dự án tương tự, đặc biệt là những bộ phim về giang hồ Hồng Kông và một chút chất liệu xã hội đen của Hollywood trong những thập niên trước. Tuy nhiên, hình ảnh của bộ phim lại mang màu sắc hiện đại và bóng bẩy quen thuộc của điện ảnh Việt Nam.
Mọi thứ trở nên mâu thuẫn và khá gượng gạo. Trong khi đó, thế giới mà bộ phim đã dày công xây dựng lại thiếu đi bản sắc độc đáo. Nói chung, những yếu tố liên quan đến giang hồ đều có mặt, nhưng lại không được điều chỉnh liều lượng một cách hợp lý.

Thiếu đi sự đặc trưng riêng biệt.
Trong bối cảnh điện ảnh Việt đang tràn ngập các tác phẩm tình cảm xã hội, Domino: Lối Thoát Cuối Cùng nổi bật với câu chuyện đậm chất hành động và tội phạm. Dù không phải là bộ phim Việt đầu tiên khai thác chủ đề này, nhưng đây là một trong những tác phẩm hiếm hoi có tham vọng khắc họa thế giới tội phạm gốc Việt tại Mỹ.
Bối cảnh của bộ phim được xây dựng hoàn toàn từ những cảnh quay thật ở Mỹ. Đồng thời, phim còn quy tụ dàn diễn viên quốc tế nhằm nhấn mạnh tính “quốc tế” của thế giới ngầm mà bộ phim khắc họa. Dĩ nhiên, lực lượng hình cảnh của quốc gia nơi diễn ra sự việc cũng góp mặt, tạo thành mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện bức tranh.

Domino: Lối Thoát Cuối Cùng mang đến cảm giác rất lạ lùng, như thể đạo diễn Nguyễn Phúc Huy Cương đã lập ra một danh sách các yếu tố cần có trong một bộ phim xã hội đen và lần lượt thêm vào từng yếu tố đó cho tác phẩm của mình. Vấn đề là danh sách này lấy cảm hứng từ nhiều bộ phim tội phạm quốc tế và gần như không có dấu ấn cá nhân nào được thể hiện.
Ngay cả tội phạm có tổ chức cũng có những đặc điểm riêng biệt. Mặc dù liên quan đến tội ác và bạo lực, văn hóa của chúng hình thành từ những “cộng đồng” mà chúng xuất phát. Đó là lý do chúng ta có thể phân biệt giữa hai khái niệm “Yakuza” và “Mafia”. Khái niệm “mafia gốc Việt” mà đạo diễn Huy Cương cố gắng xây dựng lại thiếu đi những đặc trưng như vậy. Hệ quả là chúng ta có một sản phẩm rất chung chung.

Đây không phải là một thiếu sót nhỏ trong thể loại phim tội phạm như vậy. Các băng đảng là hình tượng được yêu thích trong điện ảnh, bởi những văn hóa này rất hấp dẫn với tính tự do thoát khỏi các thể chế cứng nhắc, quyền lực, tình huynh đệ và sự hỗ trợ lẫn nhau trong bối cảnh pháp luật thường lớn hơn sự bất cập và bất công.
Domino: Lối Thoát Cuối Cùng rất dũng cảm khi muốn khai thác cả cộng đồng người Việt ở nước ngoài và văn hóa tội phạm. Tuy nhiên, phim lại không phát triển đến cùng, làm cho mọi thứ trở nên hời hợt và thiếu điểm nhấn. Kết quả là nó trở thành một tác phẩm dễ bị quên lãng, chỉ là cái bóng của những biểu tượng được yêu thích mà đã có những phiên bản làm tốt hơn.

Chưa kể, một số nhân vật, bao gồm cả nam chính, đôi khi có những hành động và lời nói ngây ngô, thể hiện rõ nét tính cách giang hồ thường mang tính nguy hiểm qua những hành động kịch tính. Về mặt này, bộ phim cần có một ngôn ngữ điện ảnh tinh tế hơn.
Cách kể chuyện và xây dựng tâm lý nhân vật gặp nhiều vấn đề.
Tính dễ đoán của Domino: Lối Thoát Cuối Cùng khiến phim phải đối mặt với nhiều khó khăn. Ngoài âm mưu phức tạp giữa hai thế giới ngầm và hình cảnh chưa được kết nối chặt chẽ, còn có một nhân vật chính thiếu thuyết phục và hành trình không để lại nhiều ý nghĩa.
Kịch bản xây dựng An như một người vô tội bị cuốn vào vòng xoáy tội phạm chỉ vì là con của một ông trùm. Từ thế bị động, An dần trở thành kẻ chủ động khi nhận ra sự thiếu hụt quyền lực trong thế giới này nguy hiểm như thế nào. Qua những hành động, anh mới nhận ra kẻ thù thật sự là ai.

Nghe có vẻ như bộ phim đã tìm ra công thức hoàn hảo, nhưng cách thực hiện lại cũ kỹ và sáo mòn khiến Domino: Lối Thoát Cuối Cùng trở nên kém kịch tính. Sự biến chuyển của An diễn ra quá đột ngột và ngắn ngủi, khiến hành trình của nhân vật trở nên như một cú quay đầu choáng váng thay vì là một quá trình mang sức ảnh hưởng cần thiết.
Vẫn là nhận định đó, An cần một ngôn ngữ điện ảnh tinh tế để mô tả đúng hình mẫu nhân vật bi kịch theo ý đồ của phim. Trớ trêu thay, các nhân vật phụ đều có những khoảnh khắc nổi bật hơn cả An, hoặc ít nhất là đáng nhớ hơn, ngoại trừ nhân vật nữ không cần thiết cho câu chuyện này.

Domino: Lối Thoát Cuối Cùng cần những khán giả dễ tính hơn.
Domino: Lối Thoát Cuối Cùng có ý tưởng đáng ghi nhận. Điều này là điều không thể phủ nhận. Tuy nhiên, cách kể chuyện thiếu sự nổi bật đã không giúp phim phát huy hết tiềm năng và không thể khắc họa nhân vật chính một cách ấn tượng.
Cuối cùng, bộ phim chỉ đạt chất lượng xem được mà thôi. Nếu bạn chọn Domino: Lối Thoát Cuối Cùng cho dịp cuối tuần, hãy nhớ đừng đặt quá nhiều kỳ vọng.
