Trong những ngày gần đây, có nhiều tranh cãi về bộ phim Đất Rừng Phương Nam. Tuy nhiên, mình muốn giới thiệu về một bộ phim ít được chú ý hơn, đó là Vầng Trăng Máu (Killers of the Flower Moon). Đây là một bộ phim khá khó coi với thời lượng lên đến 206 phút và cách kể chuyện chậm rãi của đạo diễn Martin Scorsese. Lưu ý: có chứa một số thông tin tiết lộ nội dung.Tổng quan về bộ phim
Vầng Trăng Máu là một tác phẩm điện ảnh được chuyển thể từ cuốn sách phi hư cấu mang tên Killers of the Flower Moon: The Osage Murders and the Birth of the FBI. Việc sản xuất từ việc mua bản quyền đến khi ra mắt mất tổng cộng 5 năm. Martin Scorsese, một đạo diễn với nhiều thành công, đã chọn lựa kể một câu chuyện về miền Tây nước Mỹ với những bi kịch của người da đỏ Osage.
Hình ảnh tuyệt vời
Nếu quan sát kỹ từng cảnh trong phim này, người xem sẽ thấy sự đầu tư rất lớn vào cảnh trí để tái hiện lại miền Tây nước Mỹ vào những năm 20 một cách gần gũi và chân thực nhất có thể. Đa số cảnh sử dụng màu sắc ấm áp, tạo cảm giác thoải mái hơn cho người xem trong suốt 206 phút ở rạp.
Một điều mà mình rất thích là các cảnh lớn trong bộ phim này được thực hiện rất cẩn thận, giúp khán giả nhìn thấy toàn bộ cảnh quan một cách rõ ràng mà vẫn tập trung vào nhân vật chính mà không bị lạc. Cảnh mà mình đặc biệt ưa thích là khi Leonardo DiCaprio đến khu tự trị Osage ở Oklahoma, mặc dù là một cảnh lớn nhưng vẫn không gây rối mắt cho khán giả, dù có nhiều sự kiện diễn ra, nhân vật chính vẫn nổi bật trong cảnh đó.Tài năng diễn xuất xuất sắc
Đối với mình, Leonardo DiCaprio luôn thể hiện sự xuất sắc trong mọi vai diễn anh tham gia, và trong bộ phim này, anh đã xây dựng một tính cách thư thái, chậm rãi hơn. Thực sự, mình không thích tính cách của nhân vật Ernest do Leonardo thủ vai lần này, vì Ernest trong phim khá yếu đuối và thiếu quyết đoán, thường xuyên tuân theo ý kiến của William Hale, một người có quyền lực tại khu tự trị Osage và cũng là chú của Ernest.
Trong bộ phim này, có ba nhân vật đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng tôi: Ernest (Leonardo DiCaprio), William Hale (Robert De Niro), và Mollie (Lily Gladstone). Đặc biệt, diễn xuất của Robert De Niro khiến tôi liên tưởng đến những bộ phim mafia kinh điển. Ánh mắt và cử chỉ của anh ta đều toát lên sự quyền lực mà không cần phải nói lên điều đó.
Những phân đoạn kết hợp giữa hài hước và bi thương
Phim này có nhiều phân đoạn xen kẽ giữa niềm vui và nỗi buồn được tổ chức và dàn dựng một cách tự nhiên và logic. Cảnh đầu tiên của phim là một trong những cảnh ấn tượng, một buổi lễ truyền thống của người Osage, nhưng nếu quan sát kỹ, ta sẽ thấy đa số là người lớn tuổi. Họ luôn lo lắng về việc con cháu của mình ngày càng chọn lấy vợ/chồng da trắng nhiều hơn, đặt ra câu hỏi về sự bảo tồn của dòng họ.
Một cảnh khác là khi người da đỏ phát hiện ra dầu mỏ trên đất quê hương và mừng như lên chín tầng mây, la hét, tắm mình trong dầu mỏ. Nhưng họ không biết rằng một bi kịch chờ đợi ở phía trước. Nhiều người da đỏ đã bị sát hại theo nhiều cách khác nhau. Mọi bi kịch trong phim bắt đầu từ lòng tham của những 'gã lạ mặt' từ nơi xa đến xứ này.
Câu chuyện tình yêu của Ernest và Mollie
Kết thúc của mối tình này có thể đoán được từ giữa phim, nhưng cái đặc biệt không nằm ở cái kết mà là ở quá trình hai nhân vật bám vào câu chuyện tại Osage. Ernest luôn bên cạnh Mollie khi cô gặp khó khăn vì những bi kịch trong gia đình. Nhờ có Ernest mà Mollie có thể vượt qua được hết tất cả.
Đây là một số chia sẻ cá nhân của tôi sau khi xem bộ phim. Nếu bạn có dịp xem, hãy trải nghiệm IMAX để thưởng thức hình ảnh to lớn hơn. Nếu bạn đã xem và có nhận xét khác, hãy để lại bình luận dưới đây để chia sẻ cùng mọi người. Tóm lại, đây là một bộ phim đáng xem, mặc dù không phải ai cũng sẽ thích. Nó không có tốc độ nhanh hoặc cốt truyện phức tạp, nhưng lại sâu sắc và ý nghĩa.