Một tác phẩm được thực hiện một cách tỉ mỉ và cẩn thận, nhưng liệu đã đạt được sự trọn vẹn không?
Vào ngày 07.06 vừa qua, hai bộ phim về Trịnh Công Sơn và Em Và Trịnh đã chính thức ra mắt khán giả. Cảm xúc dâng trào và không thể nào quên sau khi rời khỏi rạp. Đến mức sau khi về nhà, tác giả phải lập tức nghe lại những bài hát của Trịnh Công Sơn để suy ngẫm và ngẫm nghĩ về từng từ, từng nốt nhạc, từng giai đoạn mà ông đã tạo ra với một tâm hồn nghệ sĩ và một trái tim đầy nhiệt huyết với âm nhạc. Trong bài viết này, chúng tôi sẽ tập trung vào việc đánh giá bộ phim về Trịnh Công Sơn. Còn về Em và Trịnh, các fans của điện ảnh hãy chờ đợi bài viết tiếp theo nhé!

Hãy bắt đầu bằng việc đánh giá những điểm nổi bật và tốt của bộ phim về Trịnh Công Sơn. Thực sự, nó xứng đáng nhận điểm 10/10 cho cả mặt hình ảnh và âm thanh. Quá tuyệt vời và hoàn hảo. Cảm xúc với từng từ, từng giai điệu trong những sáng tác của Trịnh Công Sơn lan tỏa đến mức khiến người xem cảm thấy rung động, với xử lý âm thanh tuyệt vời, đưa cảm xúc âm nhạc từ nhẹ nhàng, trầm lắng, đến cao trào, hưng phấn một cách tuyệt vời. “Chiều nay còn mưa sao em không lại/ Nhỡ mai trong cơn đau vùi/ Làm sao có nhau/ hằn lên nỗi đau/ Bước chân em xin về mau…” Khi viết những dòng này về những giai điệu trong phim, âm nhạc từ các ca khúc vẫn vang vọng trong tâm trí của tôi, quá tuyệt vời, tinh tế và thực sự “đặc biệt” khi các giai điệu ấy được tái hiện trong bộ phim.

Về mặt hình ảnh, bản tình ca “đầy mưa” trong bộ phim Trịnh Công Sơn đã tạo nên một tác phẩm điện ảnh tuyệt vời, nơi có quá nhiều vẻ đẹp được tập hợp. Huế mơ màng và quyến rũ như một cô gái kiều diễm, đoan trang. Sài Gòn xô bồ và sôi động, với khung cảnh thiên nhiên, quê hương, con người vừa hùng vĩ vừa bi thương. Những bức thư của Trịnh Công Sơn gửi cho Dao Ánh được đọc bằng giọng Huế ngọt ngào, âm nhạc làm nền tạo thành một hình ảnh tuyệt đẹp, đầy cảm xúc, với các cảnh quay đẹp, buồn, và lãng mạn, khiến người xem như lạc vào mê cung của tình yêu mà Trịnh Công Sơn đã dành cho Dao Ánh. Tình yêu đó đầy đam mê, kỷ niệm dai dẳng, không bao giờ phai nhạt như “một loại axit chỉ chờ đợi để trào ra khỏi cốc”.

Trịnh Công Sơn không chỉ dừng lại ở những giai điệu trong các tác phẩm của mình, về tình yêu của mình và những người phụ nữ đã đi qua cuộc đời ông, mà còn thể hiện những khung cảnh lịch sử của thời kỳ đó. Những hình ảnh đau lòng của thời chiến tranh được tái hiện, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về ảnh hưởng của thời đại đối với tâm hồn của những người nghệ sĩ. Tình yêu với nghệ thuật luôn phản ánh thực tế xã hội của đất nước. Chiến tranh đã khiến những người nghệ sĩ đôi khi lạc mất bản thân, như nhạc sĩ Văn Đỗ của Trịnh Công Sơn, và cũng khiến chính Trịnh Công Sơn từ một nhạc sĩ lãng mạn, hào hoa “không thể sáng tác một bài hát vui”.

Nói về vẻ đẹp và diễn xuất của các diễn viên trong phim, hình ảnh Trịnh Công Sơn khi còn trẻ với tạo hình khá khớp với nhạc sĩ trẻ, dù Avin Lu mới vào nghề nhưng đã thể hiện vai diễn khá tốt. Ánh mắt của anh khi nhìn các người phụ nữ đã cho thấy sự hấp dẫn, sự đắm chìm của một nhạc sĩ khi đối diện với vẻ đẹp thuần khiết của những cô gái trẻ. Cái tình yêu qua ánh mắt khi anh nhìn Bích Diễm, Dao Ánh thể hiện mong muốn được sống trong tình yêu của một chàng trai.
Vai diễn của Hoàng Hà trong vai Dao Ánh thật sự tuyệt vời, như ánh nắng sớm toả sáng tinh khôi. Hoàng Hà đã thể hiện rất thành công vai diễn của mình, với vẻ đẹp trong trẻo như ánh nắng thủy tinh mà Trịnh Công Sơn đã dành cho nhân vật Dao Ánh. Vẻ đẹp ấy khiến người khác mê mẩn vì sự trong sáng kết hợp với chút nghịch ngợm của một cô gái trẻ, vẫn giữ được sự thướt tha, hiền hậu của một người con gái gia giáo.
Bích Diễm đẹp quý phái, duyên dáng, với mái tóc dài óng ả trong chiếc áo dài trắng thướt tha, là hình ảnh của một cô gái Huế nhẹ nhàng, e ấp, đã thu hút Trịnh Công Sơn ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Một vai diễn Mai (do Khánh Ly thủ vai) được Bùi Lan Hương thể hiện mạnh mẽ, trải nghiệm, với một giọng hát mộc mạc, tự nhiên nhưng đặc biệt “Hợp với nhạc của anh”, theo lời bình phẩm của Trịnh Công Sơn.

Khác biệt không chỉ nằm ở giọng hát, Khánh Ly và Trịnh Công Sơn còn đặc biệt trong cuộc sống riêng của họ. Không giống như những mối tình trước của nhạc sĩ, tình cảm trong ánh mắt của họ khi chia xa, khi em ở lại Huế tìm kiếm Ánh, là điều khó nói. Một mối quan hệ thấm đẫm tình tri kỷ kéo dài suốt đời, âm nhạc của Trịnh và ca sĩ Khánh Ly mãi mãi phải tìm về nhau nhưng cuối cùng, có lẽ chỉ dừng lại ở câu nói mà Trịnh Công Sơn đã nói với Dao Ánh “Anh không yêu Mai, Anh yêu Hướng Dương…”.

Đạo diễn Phan Gia Nhật Linh xứng đáng được tôn trọng và đánh giá cao về tài năng và sự tận tụy của mình trong bộ phim này. Tính điện ảnh của bộ phim rất ấn tượng khi đạo diễn đã tỉ mỉ sắp xếp các góc quay, cảnh quay để tạo ra một sự hài hòa đặc biệt. Cách diễn đạt câu chuyện qua hình ảnh và âm nhạc khiến khán giả hoàn toàn lọt vào không khí của bộ phim, với sự lãng mạn và thơ mộng.

Tuy thế, dù lòng thích thú không dứt nhưng cũng có những điểm khiến người viết hơi thất vọng khi xem bộ phim này. Kết thúc của Trịnh Công Sơn khiến khán giả cảm thấy tiếc nuối và hơi 'buồn' vì không có sự xuất hiện của Michiko, để lộ trước điều này cho những ai muốn tránh 'bất ngờ' như tác giả nhé.
Các cảnh 'tình yêu' được diễn ra khá nhanh khiến người xem đôi khi không cảm nhận được đầy đủ tình cảm trong đó. Mặc dù màu sắc của phim rất đẹp, rất thơ mộng nhưng có những chỗ hơi chói lọi mắt. Với người viết, thời lượng của phim hơi ngắn nên khi kết thúc vẫn cảm thấy hụt hẫng một chút, nhưng đối với đồng nghiệp của người viết thì lại thấy đó là đủ, 'ăn no' là đủ rồi, không cần 'no đến béo' nhưng 'no người một mình'.

Tóm lại, bộ phim về Trịnh Công Sơn là một tác phẩm tuyệt vời và đáng xem, đặc biệt là đối với những ai yêu thích dòng nhạc của ông (hãy nhớ không bỏ lỡ, thật tiếc nuối đấy). Câu nói đầu tiên của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã khiến trái tim nhỏ bé này đau đớn lên một nhịp “như thể âm nhạc đã rời xa anh”. Âm nhạc không bao giờ rời xa Trịnh Công Sơn, âm nhạc yêu thương ông như cách ông đã chăm sóc, yêu thương từng nốt nhạc. Và những người yêu nhau sẽ luôn tìm về nhau, vậy nên những ai yêu mến Trịnh Công Sơn và những giai điệu trong bài hát của ông thì thực sự đáng tiếc nếu bỏ lỡ tác phẩm tuyệt vời này. 8,5/10 cho bộ phim về Trịnh Công Sơn.

