Bạn đã từng cảm thấy lạc lõng giữa dòng người thân quen, bạn bè hoặc trong đám đông đông đúc chưa?
Bạn đã từng cảm thấy không ai hiểu mình và có thể chính bản thân bạn cũng không hiểu rõ mình?
Và bạn đã từng cảm thấy cô đơn giữa tâm hồn của mình chưa?
Cô đơn là một cảm giác bắt nguồn từ sâu thẳm trong lòng con người, dù bề ngoài họ có vẻ hạnh phúc, hồn nhiên, hay luôn tươi cười nhưng ẩn sau đó là những nỗi buồn không lời giải, không ai lắng nghe, không ai hiểu. Vào một chiều thu cuối tháng 9, cuốn sách 'Chúng Ta Là Những Đứa Trẻ Cô Đơn' của tác giả Dưa Hấu Hạt Tím đã gợi lại nhiều cảm xúc trong tâm hồn tôi. Tôi nhận ra rằng, không chỉ riêng tôi mà mỗi người chúng ta đều có những khoảnh khắc cô đơn, những suy tư sâu thẳm mà khó mà chia sẻ, chỉ là chúng ta cố gắng che đậy bằng nhiều cách khác nhau.

Chúng ta là những đứa trẻ cô đơn, được thể hiện qua những câu chuyện ngắn về tình bạn, tình yêu và cuộc sống, qua những trải nghiệm và quan điểm khách quan của tác giả. Nội dung của cuốn sách được chia thành 2 phần chính:
Phần 1: Tuổi trẻ và cảm giác cô đơn
Phần 2: Tình yêu và những vết thương
Phần 1: Tuổi trẻ và cảm giác cô đơn
Một số năm trước, tôi đã bước đi qua Con Đường Tuổi Trẻ. Đó là một con đường dài với nhiều ngã rẽ, mỗi ngã rẽ là một hướng đi khác nhau. Trên hành trình dài đầy khó khăn ấy, tôi đã chờ đợi nhiều điều, nhưng cuối cùng, một cuộc sống dài như thế không mang lại sự an yên, và một hành trình đầy ngã rẽ như thế lại không thể tránh khỏi cô đơn.
Tuổi trẻ của chúng ta sẽ mang lại điều gì và chúng ta sẽ mất điều gì?
Giống như mọi sinh vật khác trên trái đất này, con người được sinh ra, lớn lên, già đi và kết thúc cuộc đời. Chúng ta chỉ không được lựa chọn cha mẹ khi được sinh ra, nhưng ngoài ra, mọi quyết định khác đều do chúng ta tự quyết định. Không có gì là không thể với con người, chỉ cần bạn có ý chí và kiên nhẫn để theo đuổi ước mơ của mình.
Hiện tại, bạn đang ở giai đoạn nào trong cuộc sống của mình? Bạn đang khóc vì mất đi một thứ gì đó nhỏ nhặt, đang trải qua những năm tháng tuổi trẻ và thanh xuân, hay đang nhìn lại quá khứ, nhớ về những điều đã qua và hối tiếc về những lầm lỗi đã mắc phải.

Những năm tháng tuổi thơ của chúng ta là thế giới nhỏ bé, nơi niềm vui và nỗi buồn đều đơn giản.
Khi lớn lên, khi bước vào cuộc sống, bạn sẽ nhận ra rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng êm đềm. Những niềm vui dần phai nhạt, còn nỗi buồn ngày càng nặng trĩu. Chúng ta đặt cược tất cả vào tuổi trẻ, và nhận lại một cuộc hành trình đầy nước mắt, đau buồn, vui vẻ, cười, giận, gục ngã, kêu la, cô đơn, yên bình,... và cuối cùng là sự thanh thản. Tôi hy vọng rằng khi bạn trải qua những năm tháng trẻ, bạn sẽ không mất đi lòng tin vào cuộc sống này, và không quên bản chất thật của mình từ thuở ban đầu.
Khi đã trưởng thành, con người thường tự nghĩ về quá khứ, đặc biệt khi họ đã trải qua đủ mọi cảm xúc của cuộc sống. Khi đã già, họ mới nhận ra rằng mình đã làm quá nhiều điều khiến mình phải hối tiếc, tiếc nuối. Nhìn lại quãng đời trẻ, chúng ta đã gặp biết bao nhiêu người, thậm chí có những người bắt đầu từ vị trí thấp hơn chúng ta rất nhiều, nhưng họ không ngừng cố gắng, vươn lên và đạt được thành công. Trên khiển trời bình yên hiện tại, họ ngồi thưởng trà, hít thở không khí trong lành và mỉm cười mãn nguyện. Trong khi đó, chúng ta vẫn mò mẫn, đấu tranh để kiếm miếng cơm qua ngày. Đến lúc này, chúng ta mới hiểu được ý nghĩa của câu 'Những gì bạn làm khi còn trẻ sẽ là những gì bạn nhận lại khi già'. Vậy tại sao lại dừng lại khi còn tràn đầy năng lượng, khi còn trẻ trung?
Con người trưởng thành càng lớn càng cô đơn, điều này làm sao?
Chúng ta đã trải qua nụ cười tươi như nắng hạ, nước mắt lớn như mưa thu, cơn giận dữ như gió mùa đông và sự dịu dàng của mùa xuân. Chúng ta từng là những người vô tư, thích làm gì thì làm mà không quan tâm đến nhận xét của người khác.
Cuộc đời khiến bạn ngã dậy, bạn ngã xuống không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng, khi bạn tỉnh lại, bạn nhận ra rằng một số điều tốt nhất nên giữ cho riêng mình, không nên phơi bày hết tất cả. Trưởng thành là quá trình biến bạn từ một người ngây thơ, dại khờ thành một người hiểu biết, điềm tĩnh đối diện với mọi khó khăn và giông bão trong lòng. Tôi từng nghĩ rằng có nhiều cách để xua tan nỗi buồn, nhưng cuối cùng tôi nhận ra rằng, đứng giữa những nơi ồn ào, tôi vẫn cảm thấy cô đơn lạc lõng. Dường như luôn có một bức tường vô hình ngăn cách thế giới bên ngoài chạm vào nơi đáy lòng đầy nỗi niềm. Dần dần, khi ta quen với sự cô đơn, nó sẽ không còn là điều mà ta ghét bỏ, mà có thể trở thành một phần của cuộc sống, một người bạn đồng hành mà chỉ mình ta hiểu được.

Đã có rất nhiều người đi qua cuộc đời của chúng ta, có người ở lại, có người rời đi. Có người từng rất thân thuộc sau đó dần mờ nhạt. Có người từng rất gắn bó, sau đó dần xa cách. Cũng có người cứ ngỡ sẽ mãi bên cạnh, cuối cùng cũng biến mất. Rốt cuộc mình sẽ bên nhau đến khi nào? Có vẻ như mọi mối quan hệ trên thế giới này chẳng có cái nào gọi là mãi mãi nhưng cho dù có như thế nào đi chăng nữa, chúng ta vẫn nên cảm ơn tất cả những người đó, những người đã đến bên đời ta tô điểm sắc màu và làm cho thanh xuân, tuổi trẻ của chúng ta rực rỡ như ánh dương. Đó cũng chính là lời khuyên mà tác giả Dưa Hấu Hạt Tím gửi đến bạn “Những người đã đang đi qua thế giới của chúng ta đều đơn giản là những vị khách qua đường, và bản thân bạn giống như một trạm dừng chân để họ đứng lại, hoặc là ở lại cùng bạn, hoặc chỉ là khách trọ cần nơi nghỉ ngơi trong một khoảng thời gian nhất định. Trân trọng người trước mắt, đừng vội vàng, đừng tấp nập, cứ chầm chậm mà bên nhau”.
Phần 2: Tình yêu và bi thương
Tôi nhận ra, trong mỗi câu chuyện tình yêu đều có niềm bi thương nho nhỏ. Hoặc là nhàn nhạt như gió mát, thổi qua câu chuyện tình của ai đó nhưng nó không đủ mạnh để khiến câu chuyện vỡ đôi, mà chỉ như làn nước sóng sánh từng chút một; hoặc là như cơn mưa rào, thấm đẫm trong trang sách tình yêu, khiến câu chuyện trở nên mục nát, không cách cứu vãn, cuối cùng là vỡ tan.
Chúng ta đã vô tình làm tổn thương lẫn nhau
Cuộc đời của mỗi người là một vòng tròn tìm kiếm và chờ đợi. Khi không cần, thế giới trở nên nhỏ bé, khi cần thiết, thế giới lại trở nên rộng lớn. Trong thế giới bao la này, việc hai con người gặp nhau và yêu nhau dường như là điều hạnh phúc nhất trên đời. Nhưng trong cuộc sống đầy biến động này, cuộc sống mà chúng ta không thể biết trước ngày mai chuyện gì sẽ xảy ra, thì bên cạnh tình yêu còn tồn tại rất nhiều mối quan hệ không tên gọi, bởi lẽ gọi là tình yêu không đúng, gọi là tình bạn cũng không đúng.
Trong một mối quan hệ mập mờ, một số người cho rằng như thế rất ổn vì hai bên không là gì của nhau thì khi từ bỏ sẽ chẳng còn gì vướng bận hay tổn thương ai. Nhưng suy cho cùng xét về lâu dài, dây dưa trong mối quan hệ kiểu này đều khiến cả hai mệt mỏi và không hạnh phúc. Vậy thế nào là một mối quan hệ mập mờ? Trích theo định nghĩa của riêng tác giả và tóm lược của tôi “Mập mờ là mối quan hệ giữa hai con người có tình cảm với nhau nhưng không một lời xác nhận, không cần công khai chỉ cần hai người ngầm hiểu ý nhau, ngầm ngộ nhận tình cảm của nhau, như thế là đủ. Có lẽ, cả hai người đều hiểu rằng dù có nói ra hay không thì cũng chẳng tiến tới, cứ như một sợi dây rối tung không cách tháo gỡ. Hai người trong mối quan hệ này không là gì của nhau, tên gọi, danh phận kể cả quyền ghen tuông hỉ nộ ái ố”. Vì vậy, trong bất kỳ một mối quan hệ nào đều phải rõ ràng trong cả cử chỉ lần thái độ. Khi bạn thích một người nào đó, hãy dũng cảm bày tỏ cảm xúc của bản thân để đối phương biết đến cảm nhận của bạn. Đừng vì sự ích kỷ và sợ hãi mà làm thương tổn đến mình đến người. Thật ra thì, vết thương nào rồi cũng sẽ lành giống như quá khứ rồi sẽ qua đi.

Tương tự mối quan hệ tạm bợ cũng như thế, hai người ở trong trạng thái yêu đương nhưng không hề muốn đối phương bước vào cuộc sống của nhau. Tựa như khi bạn đang cô đơn thì bỗng xuất hiện một người tình nguyện trò chuyện, sẵn sàng lắng nghe, thấu hiểu tâm tư của bạn, bạn lầm tưởng đó là tình yêu nhưng không nó chỉ là những rung động nhất thời. Và như thế bạn đã vô tình làm tổn hại đến một người vô tội hậu quả càng nghiêm trọng hơn nếu đối phương thật lòng yêu bạn. Trong mối quan hệ này nếu khuyên đối phương từ bỏ là điều rất khó khăn và nhẫn tâm, nếu khuyên bạn cố gắng thì cả hai càng lún sâu hơn và đau khổ là điều không thể tránh khỏi. Tất thảy những mối quan hệ kiểu này tốt nhất hoặc là không nên bắt đầu hoặc là kết thúc càng sớm càng tốt.
Yêu thôi, chỉ đơn giản là yêu thôi mà lại khó khăn hơn cả việc chúng ta tồn tại trên cõi đời này rồi.
Nắng sẽ không vì ai mà tắt
Mỗi một cuộc tình tan vỡ, đừng vội trách cứ đối phương cũng đừng tự dằn vặt bản thân quá mức, đơn giản có lẽ cả hai đã hết duyên hết nợ. Hãy cho bản thân một chút thời gian để chấp nhận và buông bỏ, cho tương lai một chút hy vọng để thay đổi bản thân tốt hơn, cho trái tim được nghỉ ngơi sau những giông bão liên tiếp ập tới. Bởi lẽ, dẫu bạn có buồn phiền đến đâu đi chăng nữa, thế giới vẫn tiếp tục, trái đất vẫn xoay, con người vẫn tất bật, người cũ sẽ không quay về, nắng cũng không vì ai mà tắt, nên bạn phải mạnh mẽ đứng dậy và bước tiếp. Học lại cách yêu thương chính mình và thay đổi bản thân ngày một ưu tú hơn, rồi sẽ có một ngày khi cầu vồng xuất hiện, lại có người trân trọng và yêu thương bạn hơn cả bản thân họ, che chở và chữa lành mọi vết thương trong tim bạn.
Gửi gắm đến các bạn đọc “Có thể trong cuộc đời này, bạn từng đi qua nhiều nơi, gặp được nhiều người. Nhưng sau tất cả có nơi để mình dừng chân, sống một cuộc đời an yên bên cạnh những người mình thương mới thực sự là điều toàn vẹn nhất”.
Đôi điều nhắn nhủ thay lời kết
Mong bạn mùa đông ấm áp, mùa xuân không lạnh.
Mong bạn mùa hạ mát mẻ, mùa thu dịu dàng.
Mong bạn trời mưa sẽ có ô che, trời nắng sẽ nhớ đội nón.
Những kỷ niệm đẹp của bạn sẽ theo bạn suốt cuộc đời.
