
“Vỹ đã có điểm rồi, cuối cùng con cũng đã có điểm thật rồi. 1 điểm… Là 1 điểm thực sự”. Sự hạnh phúc của người cha có phần hơi quá lời, nhưng nó thực sự chân thật với một người mà trong suốt thời gian dài chỉ nhận được điểm 0, thì 1 điểm thật sự là một kỳ tích. Cuốn sách “Con không ngốc, con chỉ thông minh theo một cách đặc biệt” của tác giả Lư Tô Vỹ là một tự truyện ông chia sẻ về cuộc sống của mình: Từ một quả trứng ngỗng trở thành một thiên tài, một người có ích cho xã hội và truyền cảm hứng cho rất nhiều người.
Cuốn sách này thể hiện tâm trạng của Lư Tô Vỹ, là nhân vật mà chúng ta sẽ nghe ông kể về hành trình trưởng thành đầy biến cố của mình. Trong hành trình đó, gia đình là nguồn động lực, là điểm tựa và là người thầy dạy cho Vỹ nhiều bài học nhất. Câu chuyện về cuộc đời của Vỹ, qua lần kể này, sẽ giúp chúng ta nhận ra nhiều điều mà chúng ta thường hay quên hoặc lơ đi.
Hành trình từ một đứa trẻ “hỏng não” thành một thiên tài
Nói về gia đình của Lư Tô Vỹ, trước khi cậu ra đời, gia đình cậu ai cũng ngưỡng mộ. Bố trở về từ Nhật Bản, hơn 20 tuổi đã trở thành Hội trưởng Hội nông nghiệp huyện. Tuổi trẻ tài cao, nhưng cũng chính vì vậy mà nhiều lần đắc tội với phe cánh trong ban lãnh đạo, khiến cho bản thân bị hãm hại phải ngồi tù, tài sản của gia đình bị tịch thu. Chính vì vậy, người mẹ mang thai Vỹ lúc này phải chịu rất nhiều khổ cực. Vừa phải làm việc mệt nhọc như những người đàn ông ở trong mỏ, mà còn bị gia đình nhà chồng coi thường, trách mắng. Lúc này, bà chỉ biết cầu xin trời phật “hoặc làm cho bà sẩy thai hoặc ban cho một đứa con tài năng” để bảo vệ gia đình, để mang lại may mắn cho gia đình. Ông nội của Vỹ cũng chỉ trích mẹ Vỹ rằng nếu là con gái thì sẽ được gửi cho hàng xóm. May mắn thay, khi đứa trẻ được sinh ra, đó chính là Vỹ, con trai của Lư Tô Vỹ.
Sau khi cha ra tù, cuộc sống của gia đình đã dễ chịu hơn, mẹ không còn phải làm việc trong mỏ nữa. Gia đình Vỹ có hai chị gái, một anh trai và sau này có thêm một em gái. Tuy nhiên, có lẽ do Vỹ đã phải chịu nhiều gian khổ từ khi chưa sinh ra nên tại nhà, Vỹ luôn được cha mẹ chiều chuộng hơn hẳn các anh chị. Do đó, Vỹ trở nên ích kỷ và không trách nhiệm hơn rất nhiều so với các bạn cùng tuổi. Sau khi trải qua một cơn ốm, sốt, Vỹ được bác sĩ chẩn đoán mắc bệnh viêm não Nhật Bản, và tối đa có thể sống thêm ba năm. Khi ba mẹ nghe tin này, họ cảm thấy rất đau lòng nhưng phải giấu đi nỗi đau đó với mọi người trong nhà.
Từ đó, Vỹ trở thành trung tâm quan tâm của ba mẹ và được tất cả tình yêu thương của mọi người trong gia đình dồn hết vào. Gia đình vẫn gửi Vỹ đi học, nhưng lúc này, ngay cả việc viết tên của mình Vỹ cũng không còn biết nữa, việc đọc, tính toán hay xem giờ đều rất khó khăn với cậu. IQ của Vỹ chỉ có 70, không thể theo kịp các bạn cùng trang lứa. Trong thời gian đó, mẹ đã cùng Vỹ đến trường, học cùng với con, sau đó về nhà lại dạy con học. Những ngày tháng ấy với Vỹ, cậu chẳng bao giờ quên được. Chị cả cũng vì mong muốn của ba mẹ, quyết tâm thi đỗ Đại học Sư phạm để có thể giúp đỡ việc học của em trai. Dù phải từ bỏ ước mơ trở thành nhà ngoại giao, nhưng chị luôn vui vẻ vì có thể sử dụng những kiến thức của mình để hỗ trợ đứa em trai này.
Cuối cùng, sau nhiều nỗ lực và khó khăn, Vỹ không chỉ sống được ba năm như dự đoán ban đầu mà còn sống lâu hơn nhiều. Nếu không có gia đình và tình yêu thương của họ, có lẽ Vỹ đã không có cơ hội được học tiếp và nhận được sự quan tâm như vậy. Cả ba mẹ và các chị đều kiên nhẫn dạy dỗ Vỹ, chuyển cậu sang học lớp giáo dục đặc biệt để cậu có thể học cùng với các bạn khác. Dù Vỹ đã trượt Đại học ba lần, ba vẫn không trách cứ, vẫn động viên và an ủi rằng “Sẽ có một ngày trời cao sẽ nhìn thấy sự nỗ lực của con”, rằng “Tiền bạc không quan trọng” bằng việc Vỹ có ý chí và ba mẹ sẽ luôn ủng hộ. Vì thực tế là Vỹ không ngốc, cậu ấy chỉ thông minh theo một cách đặc biệt. Sau khi thất bại ở Đại học ba lần, Vỹ quyết định nhập ngũ 2 năm, sau đó thi Đại học. Hai năm trong quân ngũ, Vỹ vẫn luôn ôn luyện để chuẩn bị cho kỳ thi Đại học. Cuối cùng, sau hai lần thi nữa, Vỹ mới đỗ. Trong 7 năm dài, ước mơ của Vỹ cuối cùng đã trở thành hiện thực. Dù muộn màng và gặp nhiều khó khăn hơn, nhưng cuối cùng Vỹ cũng đã thành công. Tương tự như việc sau nhiều lần nhận “trứng ngỗng”, Vỹ cũng đã có được 1 điểm; sau nhiều lần thất bại, Vỹ cũng đã bước vào trường Đại học. Hơn nữa, sau những lần thi Đại học thất bại, sinh viên Lư Tô Vỹ đã tìm ra phương pháp học của bản thân và tự mình phấn đấu để trở thành sinh viên Tốt nghiệp loại Ưu, xếp thứ 3 toàn khoa Phòng chống tội phạm của Đại học Cảnh sát.
Cuộc đời của Lư Tô Vỹ để lại rất nhiều bài học, không chỉ đối với các bạn trẻ và các bậc cha mẹ, mà còn là bài học cho nhiều người khác nữa.

Tin nhắn gửi đến cha mẹ
※ Hãy để hy vọng là động lực, chứ không phải gánh nặng cho con cái
Ngày càng nhiều hy vọng càng khiến áp lực tăng lên. Lớp trưởng của Vỹ, người hàng xóm có một người cha rất nghiêm khắc. Cha bạn ấy đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào con, xem việc học của con như là danh dự của mình, dẫn đến việc dù đã đạt được 9 điểm nhưng vẫn bị trừng phạt. Vỹ nhận ra điều này và cảm thấy rằng tốt nhất là không nên học quá giỏi, vì điều đó có thể dẫn đến những hậu quả không mong muốn.
Với ba mẹ của Vỹ, chỉ cần con sống một ngày là họ cảm kích rất nhiều. Họ chấp nhận những thiếu sót của con, luôn động viên và tin rằng con có thể trở thành một người có ích, nhưng không bao giờ ép buộc con phải làm điều đó. Do đó, tuổi thơ của Vỹ không gánh nặng áp lực, và việc phải thi lại Đại học không khiến cậu cảm thấy xấu hổ trước bạn bè. Quan trọng không phải là bạn đến đích sớm hay muộn, mà là bạn đã đến được đích hay chưa. Dù có muộn một chút, dù gặp nhiều khó khăn, cuối cùng bạn vẫn không bỏ cuộc.
Vì vậy, hãy tin tưởng và luôn ủng hộ con cái mình, nhưng đừng để niềm tin đó trở thành gánh nặng cho trẻ nhỏ.
※ Đừng ép bản thân vào con cái
Một lần, mẹ Vỹ tới trường và thấy con trai đang bị bạn bè cưỡi lên lưng. Bà tức giận và báo cáo việc này với cô giáo để các bạn kia bị phạt vì bắt nạt con trai bà. Bà tin rằng Vỹ bị bắt nạt vì ngốc nghếch hơn các bạn, không hề biết rằng Vỹ đã tự nguyện làm điều đó. Sự việc này khiến Vỹ cảm thấy cô đơn một thời gian vì không có ai muốn chơi cùng trong lớp. Sau một thời gian, Vỹ mới lấy lại lòng tin ở các bạn.
Cha mẹ à, nhìn từ góc độ của cha mẹ, có thể trò chơi này là vô bổ và bạn kia không nên tham gia, nhưng hãy để con được tự do làm những gì con thích, chơi với ai con cảm thấy thoải mái. Từ bên ngoài, có vẻ như con đang chịu thiệt thòi, nhưng đó là do con đã tự chọn, làm những gì con thích. Tất nhiên, cha mẹ nên góp ý và tìm hiểu về những gì xung quanh con, nhưng đừng bao giờ ép con phải làm theo những gì cha mẹ nghĩ là đúng. Bởi vì, không ai luôn đúng cả, đặc biệt là khi đánh giá một sự kiện liên quan đến người khác. Cha mẹ nhớ rằng, hãy để con tự do làm những gì con thích.
Gửi đến chúng ta - những người trẻ, những người con trong gia đình
※ Đừng so sánh bất cứ điều gì
Trong lời mở đầu của cuốn sách, Lư Tô Vỹ nói với độc giả rằng, đừng nhìn vào cha mẹ Vỹ dốc lòng vì con cái, chưa bao giờ mắng mỏ mà lại quay sang trách cha mẹ của mình. Đừng thấy Vỹ có thể từ một trứng ngỗng trở thành người tài giỏi mà lại tự trách bản thân kém cỏi. Bởi vì, cha mẹ nào cũng từng mắc lỗi, cha mẹ Vỹ cũng vậy, chỉ là trên hành trình trưởng thành của con cái, những lần mắc lỗi của cha mẹ không bằng tình thương mà họ dành cho chúng ta. Đừng so sánh giữa cha mẹ của mình với người khác. Đừng tự ti với bản thân và nghĩ rằng mình kém cỏi so với người khác. Hãy luôn tự tin và khám phá điểm mạnh của bản thân để phát triển, thay vì so sánh với người khác.
Lư Tô Vỹ cũng như vậy, nếu nhìn lại quãng đường học tập đầy gian truân của mình. Nếu cậu liên tục so sánh bản thân với người khác, chắc chắn cậu đã bỏ cuộc từ lâu. Nếu ba mẹ hay các chị của Vỹ so sánh cậu với những bạn khác, có thể Vỹ sẽ không vượt qua được nhiều khó khăn như vậy. Cho nên, đừng bao giờ so sánh bất cứ điều gì và bất cứ ai các bạn nhé.

※ Hãy giỏi ít nhất một điều
Tôi từng ngưỡng mộ nhiều người vì họ rất giỏi. Nhưng đúng như Lư Tô Vỹ nói, hầu hết họ thường giỏi nhất một thứ gì đó. Đó thường là tài năng, nhưng cũng cần cả sự luyện tập. Thậm chí nếu không có tài năng, hãy tìm hiểu bản thân, chọn thứ mình thích và cố gắng trau dồi. Lư Tô Vỹ mất 7 năm để đỗ Đại học và gặp nhiều khó khăn, nhưng nhờ nỗ lực và sự giúp đỡ, Vỹ đã tìm ra điểm mạnh và phương pháp học tập. Ông nhận ra rằng, khi bạn giỏi ít nhất một phương diện, bạn đã có giá trị.
Vì vậy, “Biết bản thân làm được gì quan trọng hơn rất nhiều so với việc biết bản thân không làm được gì”. Năng lực của bản thân không dễ dàng tìm ra, nên hãy đặt câu hỏi, thử nghiệm, và tập trung vào công việc mình đang làm. Nếu vẫn chưa biết mình muốn gì, hãy tập trung vào những gì bạn thích và có thể làm ngay bây giờ.

※ Mọi trải nghiệm đều quý giá
Đối với Lư Tô Vỹ, mỗi trải nghiệm đều quan trọng. Từ việc đến trường cùng mẹ, bị bạn bè trêu chọc về việc có nhiều trứng ngỗng, cho đến áp lực trong những năm học, ông đều chấp nhận với tinh thần lạc quan. Ông nhận ra rằng, những thử thách mà ông từng trải qua đã mang lại những bài học quý báu. Cuộc sống không luôn suôn sẻ, nhưng cần phải trân trọng những điều mình có.

Vậy là! Lư Tô Vỹ, một cậu bé với IQ chỉ có 70, đã phải tham gia 'lớp học đặc biệt', mất 7 năm mới đỗ Đại học, nhưng bằng sự động viên từ gia đình và quyết tâm cá nhân, ông đã trở thành một 'thiên tài'. Điều này chứng minh rằng, những đứa trẻ bình thường cũng có thể thành công. Cha mẹ hãy tin tưởng vào con, và hãy luôn tin vào bản thân mình.
Đánh giá tổng quan bởi: HiDi - MytourBook
