
Trong một thế giới rối ren, xoắn não và đầy bất ổn này, ta đã trải qua không biết bao nhiêu lần gặp phải nỗi đau làm mất đi bình tĩnh tâm hồn. Có lẽ, bạn cũng từng tự hỏi “Tại sao mình phải gánh chịu điều này?”, “Vì sao ta phải chịu đựng đau đớn như thế này?”, “Giá trị thực sự của cuộc sống là gì?”, “Ta là ai?”... Những câu hỏi đó luôn quấn quýt trong tâm trí, khiến cho tâm hồn bị xáo trộn mỗi ngày. Tôi muốn nói với bạn rằng, bạn không đơn độc. Trên hành tinh này, mỗi người đều phải đối diện với nỗi đau, đôi khi vượt quá khả năng chịu đựng. Và vì điều đó, mỗi người đều mang trong mình ước mong, ước vọng về tình yêu và hạnh phúc. Nếu bạn là người đang gánh chịu nhiều vết thương tinh thần, một trái tim bị tổn thương, hoặc bạn đang tìm kiếm ánh sáng ở cuối con đường u tối, mong muốn tìm ra lối thoát cho những khổ đau trong cuộc sống, tôi khuyên bạn nên đọc cuốn sách “Hành Trình Từ Nước Mắt Đến Nụ Cười - Khám Phá Ánh Sáng Trong Bóng Tối” của tác giả Marianne Williamson. Bạn sẽ tìm thấy những điều mới mẻ, những bí mật mà trước đây bạn chưa biết. Và có lẽ, điều kỳ diệu sẽ xảy ra.
Con người thường bị nỗi sợ hãi chi phối cuộc sống hàng ngày. Nhưng thật ra, chỉ có linh hồn sâu thẳm bên trong mỗi người mới có thể chi phối bản thân mình. Khi đại dịch Covid-19 tái phát ở Việt Nam, nỗi sợ hãi lại trỗi dậy, gắn bó với những lo âu hàng ngày. Chúng ta có vô số lý do để sợ hãi: lo không thể trở về nhà, sợ công việc thay đổi, lo mất nguồn thu nhập, sợ mắc bệnh... Nỗi sợ càng lớn, tâm trí ta càng bị chi phối bởi những suy nghĩ tiêu cực. Bạn muốn thoát khỏi tâm trạng lộn xộn đó chứ? Cuốn sách “Hành Trình Từ Nước Mắt Đến Nụ Cười - Khám Phá Ánh Sáng Trong Bóng Tối” của Marianne Williamson có thể là nguồn động viên tinh thần, giúp bạn không cảm thấy cô đơn trong hành trình vượt qua khổ đau và lo âu trong cuộc sống.
Về tác giả và cuốn sách
Marianne Williamson là một người phụ nữ tài năng. Bà không chỉ là một nhà hoạt động chính trị và một nhà lãnh đạo tinh thần, mà còn là tác giả của 14 cuốn sách nổi tiếng, trong đó có bốn cuốn đã lọt vào danh sách sách bán chạy nhất của The New York Times. Bà là người sáng lập Dự Án Thiên Thần, tổ chức phi lợi nhuận cung cấp hơn 12 triệu bữa ăn miễn phí cho những người mắc bệnh AIDS và những bệnh nhân khác đang chiến đấu với căn bệnh nguy hiểm. Ngoài ra, bà còn là người đồng sáng lập của Liên Minh Hòa Bình, tổ chức phi lợi nhuận hỗ trợ các dự án xây dựng hòa bình. Marianne Williamson thực sự là một người phụ nữ đa tài. Nhưng tôi hiểu rằng, để tiếp tục con đường của mình, bà đã phải đối mặt với không ít khó khăn. Cuối cùng, trên con đường cuộc sống, chắc chắn mỗi người đều phải trải qua những thử thách.
... Có những người chịu đựng nỗi đau đớn đến tận cùng, không biết làm sao để thoát ra, dù chỉ một chút nhỏ bé. Mỗi ngày, ta như rơi vào giếng sâu của nước mắt, bóng tối thăm thẳm mênh mông. Ta tự hỏi nỗi đau này từ đâu mà đến. Và liệu nó có bao giờ kết thúc?
Nếu bạn hoặc ai đó mà bạn quý trọng đang phải trải qua thời kỳ khó khăn như vậy - khi mỗi hơi thở, mỗi ngày sống đều cảm thấy như quá sức - thì tôi rất hạnh phúc khi bạn đọc cuốn sách này.
Tôi biết nỗi đau là gì, bởi vì tôi đã trải qua trầm cảm hai lần. Tôi đã chịu đựng nỗi đau cá nhân và cái chết của những người thân yêu. Tôi đã trải qua sự phản bội và thất vọng. Nhiều lần, tôi cảm thấy mất hết hy vọng vào hạnh phúc. Tôi đã ở gần với đau khổ, không chỉ trong cuộc sống của mình mà còn trong cuộc sống của những người khác mà tôi gặp trong sự nghiệp của mình. Không có gì giúp bạn hiểu rõ hơn nỗi đau của người khác ngoài việc bạn cũng phải chịu đựng nó. Tôi biết rõ nỗi đau ấy!
Chỉ cần những gì tôi đã trải qua, tôi tin rằng bạn nên đọc cuốn sách này. Một người đã từng trải qua trầm cảm, đã chiến thắng nó, chắc chắn có thể dẫn dắt và giúp bạn vượt qua nỗi đau trong lòng. Bạn không đơn độc trong cuộc chiến.

Cuốn sách này có tổng cộng 293 trang, được chia thành 12 chương nhỏ:
Giao Phó Nỗi Buồn
Thâm Nhập Bóng Tối, Đón Nhận Ánh Sáng
Đối Mặt Với Sự Tê Liệt
Vũ Trụ Kỳ Diệu
Văn Hóa Khổ Nạn
Hoà Bình
Quan Hệ Thiên Đàng, Địa Ngục
Tự Thay Đổi
Ánh Sáng Của Phật Giáo
Ánh Sáng Của Moses
Ánh Sáng Của Chúa Jesus
Từ Nước Mắt Đến Niềm Vui
Cuốn sách 'Từ Nước Mắt Đến Nụ Cười' là một tác phẩm tư duy về nỗi đau của con người, cũng như về sức mạnh phi thường của nó. Bên cạnh đó, nó còn sâu xa vào tinh thần của sự thông thái trong các giáo lý tôn giáo và tâm linh vĩ đại, hy vọng vào sự hiện hữu bên dưới lớp vải của sự hiểu lầm và giáo điều. Khắp nơi trong cuốn sách, bạn sẽ thường xuyên gặp 'Chúa'. 'Chúa' ở đây không chỉ là 'Chúa' trong tôn giáo Thiên Chúa, mà còn là từ để chỉ những Đấng Thượng Đế của mọi tôn giáo.
Trong xã hội này, sự khinh thường đối với tình yêu đã mang lại cảm giác trầm cảm. Chúng ta đã đánh đổi linh hồn cho sự vô nghĩa. Sự tồn tại của con người không chỉ là sự ngẫu nhiên, không phải vì mục đích cá nhân. Nhìn nhận như vậy, cuộc sống trở nên vô nghĩa, trong khi linh hồn đòi hỏi ý nghĩa như cơ thể đòi hỏi oxy. Khi mất đi một khuôn khổ tinh thần, chúng ta biết làm thế nào để sống, nhưng không hiểu tại sao. Và vì không hiểu cuộc sống, chúng ta sống sai. Và vì sống sai, chúng ta gây đau khổ - cho bản thân và cho người khác.
Hành trình tâm linh của Đức Phật bắt đầu khi Ngài trải qua đau khổ lần đầu tiên; Moses cảm thấy xót xa trước nỗi khổ của dân Do Thái; và Chúa Jesus chịu đựng đau khổ trên cây thập giá. Nhưng vấn đề không chỉ đơn giản là chịu đựng đau khổ, mà là vượt qua nó bằng sự giác ngộ. Vấn đề không chỉ là bị nô lệ, mà là được giải thoát và dẫn đến miền Đất Hứa. Vấn đề không chỉ là chịu đau, mà là được hồi sinh. Sự đau khổ chỉ là phần đầu tiên của câu chuyện, điều quan trọng là điều gì xảy ra sau khi ta nhìn thấy tay của Chúa.

Tận cùng của đau khổ
Trong xã hội hiện đại, áp lực cuộc sống nặng nề hơn bao giờ hết. Gánh nặng này không chỉ đến từ cuộc sống hàng ngày mà còn từ áp lực tinh thần, nặng hơn và đáng sợ hơn. Thống kê về tỷ lệ tự tử hàng năm cho thấy nhiều người trẻ chọn tự tử. Liệu có phải họ thiếu sự đối mặt với áp lực? Nhiều người cho rằng đó là hành động bất cẩn của giới trẻ. Nhưng liệu có đúng không? Khi người trẻ chọn tự tử, điều đó xứng đáng bị lên án hay đáng được cảm thông?
Cơ hội lớn nhất cho sự sống còn của loài người trong thế kỷ 21 không phải là hiểu biết thế giới bên ngoài mà là khám phá thế giới bên trong chúng ta. Điều này đúng cho từng cá nhân và cả nhân loại.
Chừng nào chúng ta chưa làm được điều đó, chúng ta sẽ tiếp tục cảm thấy buồn bã. Cơ thể, mối quan hệ, sự nghiệp, chính kiến của chúng ta sẽ tiếp tục gây ra đau khổ thay vì niềm vui. Trong tất cả các tín ngưỡng tâm linh, chúng ta sẽ tìm thấy chìa khóa để thay đổi cuộc sống của mình. Khi chúng ta tìm thấy và quay chìa khóa, chúng ta sẽ kinh ngạc vì điều gì đang chờ đợi phía sau cánh cửa đã bị khóa. Hy vọng không hề biến mất, chỉ là chúng ta chưa nhìn thấy. Sức mạnh không hề vắng bóng, chỉ là chúng ta chưa thỉnh cầu. Tình yêu không hề xa lạ, chỉ là chúng ta chưa biết sống với nó.
Nhìn thấy điều này, cuộc sống bắt đầu thay đổi. Tâm trí được thức tỉnh. Phép màu xảy ra. Cuối cùng, trái tim chúng ta vui mừng.

Bạn tin vào phép màu không? Tôi tin nó. Đôi khi chúng ta quên mất điều kỳ diệu của tuổi thơ, niềm tin vào phép màu, vào những câu chuyện cổ tích đầy màu sắc của hạnh phúc. Chắc chắn bạn đã xem bộ phim 'Lọ Lem' của Disney rồi đúng không? Bạn nhớ lời bài hát trong đó không? Tôi sẽ dịch một câu trong đó mà tôi không bao giờ quên: 'Dù bạn phải chịu đau khổ đến đâu, nếu bạn giữ vững niềm tin, giấc mơ sẽ trở thành hiện thực'.
Khả năng phải đau lòng luôn tồn tại; đó là phần của cuộc sống. Ở đâu có tình yêu, ở đó có hạnh phúc. Nhưng khi tình yêu tan vỡ, nỗi đau đến. Nếu thế giới đầy ám ảnh bởi nỗi sợ, và chống lại tình yêu, trái tim ta làm sao không bị tổn thương bởi nỗi đau của việc sống?
Sống đủ lâu, bạn sẽ hiểu. Nó đến với bạn, và bạn sống với nó một cách dũng cảm. Bạn học cách chấp nhận và biết rằng đó là phần của cuộc sống. 'Chào bạn, bóng tối cũ, tôi lại đến gặp bạn' không chỉ là một câu trong bài hát, mà còn là tinh thần mạnh mẽ để đối mặt với khó khăn. Con người trở nên sống động hơn sau những thời kỳ khó khăn, và có thể là đẹp hơn. Theo Elisabeth Kubler-Rose: 'Nếu bạn che giấu dốc sông khỏi cơn bão, bạn sẽ không thấy được vẻ đẹp thực sự của những dấu phong hóa'.

Cuốn sách này đã cho tôi thấy rằng tâm bệnh đến từ sự thiếu thốn yêu thương, đặc biệt là thiếu thốn yêu thương bản thân. Nhiều người nghĩ rằng họ yêu thương mình, nhưng thực ra, đó có thể là sự ích kỷ. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta yêu thương người thân, nhưng liệu cách chúng ta yêu thương có đúng không? Điều này giống như trong cuốn sách 'Yêu' của Osho đã chỉ ra, cách mà cha mẹ yêu thương con không phải lúc nào cũng đúng như chúng ta nghĩ. Nếu bạn đang lầm lạc trong bóng tối của tâm bệnh, liệu bạn có muốn thoát khỏi nó không?
Trầm cảm là cảm giác bị rơi vào thung lũng tối tăm. Đúng vậy. Nhưng một cuộc sống thắng lợi không phải là cuộc sống không từng trải qua thung lũng đó; đó là cuộc sống mà chúng ta học cách vượt qua. Chúng ta cần cảm xúc như cần cơ bắp vật lý để đứng dậy. Phát triển cả hai là nhiệm vụ của tâm hồn.
Tôi coi những khoảnh khắc đau khổ trong cuộc sống như một phần của sự khám phá bí ẩn, như những đêm tối của tâm hồn mà dù khắc nghiệt đến đâu thì tôi vẫn muốn trải qua hoàn toàn. Dù nỗi đau còn sâu đậm đến đâu, tôi không muốn tránh né nó. Tôi muốn trải nghiệm đến cùng nỗi đau của mình, vì tôi biết đó chính là bài học. Tôi biết rằng qua đó, nỗi đau của tôi sẽ dẫn tới một bình minh mới trong cuộc sống, nhưng chỉ khi tôi sẵn lòng chịu đựng cơn đêm tối trước đó.
Tôi không muốn làm cho sự đau khổ trở nên lãng mạn. Những đêm thức trắng, những suy nghĩ quấy rối, nỗi đau tinh thần và cảm xúc cùng cực không thể coi thường. Nhưng qua những hành trình qua nỗi đau sâu thẳm, tôi thấy rằng ánh sáng cũng nhiều như bóng tối - hiểu được nỗi khổ của mình, tôi cũng hiểu rõ hơn về bản thân mình. Vượt qua nỗi đau, tôi nhìn thấy những điều mà tôi chưa nhận ra khi ở trong tình thế đó. Tôi nhận ra mình đã góp phần vào bi kịch như thế nào. Tôi thấy tình yêu không phải là trò chơi và nó cần được đối diện một cách nghiêm túc. Tôi thấy rằng cảm xúc của người khác cũng quan trọng như của bản thân mình. Tôi thấy rằng những thứ vật chất không quan trọng như tưởng. Tôi thấy rằng sống vì tình yêu là cách duy nhất không gây đau khổ. Tôi thấy rằng tình yêu mạnh hơn sự tàn ác. Tôi thấy rằng ngoài tình yêu của Chúa, không có gì đảm bảo hơn. Và tôi thấy rằng cuộc sống vẫn tiếp tục.

Marianne Williamson, tác giả của cuốn sách này, không chỉ là một nhà hoạt động chính trị mà còn là một nhà lãnh đạo tâm linh. Điều này giúp bà truyền đạt góc nhìn phong phú của mình vào cuốn sách một cách tự nhiên, tinh tế. Ba tôn giáo được đề cập trong cuốn sách, với ánh sáng ấm áp chiếu sáng vào tâm hồn của chúng ta. Hãy tìm đến cuốn sách này, tìm kiếm chìa khóa và mở cánh cửa đó đã lâu bạn ao ước được đi qua.
Chúng ta không phải là những hạt bụi - những sinh vật không hoàn hảo, sống cuộc đời ngắn ngủi, không có mục đích ngoài việc tìm kiếm ít hạnh phúc trước khi phải chịu khổ và chết. Khi còn bị giam giữ trong nhận thức hẹp hòi về ý nghĩa của con người, chúng ta phải chịu nỗi thống khổ về tinh thần và cảm xúc. Thay vào đó, hãy nhận ra sự thật sâu sắc hơn: chúng ta là những linh hồn, không chỉ là cơ thể. Chúng ta là những sinh linh vĩ đại, và do quên điều này, chúng ta đã rơi vào một thế giới đau khổ và tuyệt vọng. Và vì thế, nhiệm vụ của chúng ta là tìm cách trở lại với khả năng cao quý hơn để nhìn nhận về bản thân, để nỗi đau của sự lãng quên có thể chấm dứt.
Câu hỏi sáng suốt nhất khi chúng ta chịu đựng nỗi buồn sâu sắc không phải là: “Tôi có thể làm thế nào để chấm dứt hoặc làm giảm nỗi đau này ngay lập tức?” mà là, “Ý nghĩa của nỗi đau này là gì?” hoặc, “Nó mang lại cho tôi điều gì? Nó đang cố gắng truyền đạt điều gì cho tôi?”.

Sự sáng sủa trong tâm hồn
Dù bạn hay tôi đều phải trải qua đau khổ. Điều này không thể tránh khỏi. Nhưng tôi tin rằng từ sự tan hoang, cuộc đời sẽ mở ra một chương mới. Giống như phượng hoàng, vượt qua khó khăn và đau thương, dù chỉ còn nắm tro tàn, phượng hoàng vẫn sẽ hồi sinh, mạnh mẽ và tuyệt vời hơn. Bạn có muốn được sống lại từ đống tro tàn đó không? Làm thế nào để có thể tái sinh từ nỗi đau ấy? Trong cuốn sách này, có một chương viết rất hay về sự tha thứ. Tôi nghĩ để có thể đạt được hạnh phúc, chúng ta cần học cách tha thứ, đầu tiên là tha thứ cho bản thân mình. Một người thầy lịch sử từng nói rằng, khi bị tổn thương, hãy cảm ơn họ hai lần, bạn sẽ cảm nhận được sự thay đổi từ bên trong. Khi bạn giữ lại sự oán giận trong lòng, bạn đã để nó ăn mòn chính mình.
Không có sự tha thứ, không có tình yêu; và không có tình yêu, không có phép màu. A Course in Miracles nói rằng, chúng ta có thể chọn giữa oán giận hoặc phép màu, không thể cả hai. Tha thứ là chìa khóa để đạt được hạnh phúc. Đôi khi thách thức lớn nhất là tha thứ cho chính bản thân mình, vì cho dù có tha thứ người khác, nếu không tha thứ cho chính mình, ta vẫn sẽ cảm thấy đau khổ.
Cách nhìn nhận về sự tha thứ của bản ngã thường khác biệt. Bản ngã thường cho rằng tha thứ là hành động của kẻ mạnh mẽ, một cách phê phán. Nhưng tha thứ thực sự là việc nhận ra rằng, vì chỉ có tình yêu là thật sự, nên bất kỳ điều gì cần tha thứ cũng chỉ là ảo ảnh. Chúng ta không còn tập trung vào lỗi của người khác, mà thay vào đó nhìn nhận sự vô tội vĩnh cửu của họ. Khi làm như vậy - bằng sự thay đổi trong nhận thức - chúng ta kích hoạt sức mạnh của vũ trụ.
Chúng ta cố gắng tha thứ không phải để bỏ qua nỗi đau, mà để thay đổi cách chúng ta nhìn nhận về nó. Khi chuyển sự chú ý từ thế giới vật chất sang thế giới tinh thần, chúng ta vượt lên trên suy nghĩ về tội lỗi của ai đó. Không còn nhìn thấy thực tế theo góc độ tội lỗi của họ, tâm trí không còn bị lạc trôi trong cảm giác oán giận. Đây không phải là phủ nhận, mà là vượt qua. Nó kích hoạt cơ chế tự điều chỉnh của vũ trụ, làm thay đổi cách chúng ta phản ứng với bất kỳ tội lỗi nào.

Kết
Nỗi đau hiện tại không quyết định tương lai. Tương lai sẽ phụ thuộc vào việc bạn trở thành ai sau nỗi đau đó. Bạn có thực sự là con người bạn muốn trở thành? Bạn có hiểu rõ bản thân mình không? Hãy khám phá sâu hơn vào thế giới tâm linh của bạn. Chỉ có bạn, duy nhất bạn, có thể tìm ra câu trả lời và vươn lên. Dù thân xác bạn có trải qua khó khăn, nhưng bản ngã cao quý của bạn vẫn không bị ảnh hưởng bởi những khó khăn đó. Đó mới thực sự là bạn. Hãy đọc cuốn sách Từ Nước Mắt Đến Nụ Cười của Marianne Williamson nếu bạn cảm thấy lạc lõng. Bạn có thể tìm thấy ánh sáng giữa bóng tối!
Đánh giá chi tiết bởi: Đặng Trà My - MyBook
Hình ảnh của: Đặng Trà My
