
Chắc chắn mỗi người trong chúng ta đã từng trải qua những khoảnh khắc cô đơn, mệt mỏi và trống trải. Cuộc sống dường như mất đi ý nghĩa và trở nên tồi tệ hơn mỗi ngày. Chúng ta cảm thấy mình tồn tại với một mục đích không rõ ràng. Mọi thứ chúng ta làm không mang lại hạnh phúc, chỉ khiến chúng ta cảm thấy kiệt sức và muốn tránh né thực tại. Dần dần, chúng ta bắt đầu hoài nghi về bản thân và luôn tự đặt ra câu hỏi...
“Tôi là ai thực sự?”
“Mục đích thực sự của cuộc sống của tôi là gì?”
Và rồi, chúng ta mất dần trong dòng suy tư của chính mình.
'Tôi muốn hiểu tâm trí của Thượng Đế, những thứ còn lại chỉ là chi tiết', Einstein đã từng nói vậy.
Hợp nhất với vũ trụ hay Oneness with all life của Eckhart Tolle là một tác phẩm đầy cảm hứng, mở ra 10 chương khám phá sâu sắc về bản thân và cuộc sống.
Eckhart Tolle là một nhà tâm linh hàng đầu thế giới, với quá trình trưởng thành đầy chuyển biến và sự sâu sắc trong nghiên cứu tâm linh.
Với sự đơn giản và sâu sắc, Eckhart Tolle truyền đạt về con đường thoát khổ và niềm an lạc bên trong mỗi chúng ta thông qua những bài giảng trên khắp thế giới.
Khuyến khích đọc mỗi chương một lần, Eckhart Tolle mở ra một không gian tĩnh lặng để khám phá bản thân và thế giới xung quanh.

Cuốn sách không chỉ là hành trình đọc mà còn là hành trình khám phá bản thân, để chúng ta nhận ra 'Ta là ai?' trong mỗi trang sách.
Có thể những thắc mắc về bản thân và tâm trí vẫn thường hiện hữu trong suy tư của chúng ta. Tuy nhiên, cuộc sống bận rộn thường xuyên khiến ta lãng quên chính mình. Những câu hỏi về giá trị bên trong thường bị bỏ qua và phủ nhận. Cho đến khi cảm nhận được sự trống trải đến và tràn ngập tâm hồn. Khi đó, dù có đạt được những thành tựu lớn nhất, ta vẫn không thể tìm thấy hạnh phúc.
Điều đang nổi dậy ở thời điểm này không phải là một tín ngưỡng mới, một đạo mới, một triết lý tinh thần mới, hay thậm chí là một câu chuyện thần thoại khác... Mà chính là sự chấm dứt tất cả những điều đó. Sự tỉnh thức mới sẽ dẫn chúng ta đến trải nghiệm vượt qua cả suy nghĩ, từ đó nhận thức được chiều sâu của không gian nội tâm, một thế giới bao la và vô hạn hơn cả những suy nghĩ.
Khi đó, ta không còn nhận diện bản thân, hoặc xác định mình qua những ý niệm mơ mộng đó. Nhận ra rằng 'tiếng nói trong đầu' không phải là Tôi, điều đó thật sự là sự giải thoát.
Ta là ai?
không gian
Nguyên nhân chính của sự không hạnh phúc không bao giờ đến từ hoàn cảnh, mà nó tồn tại trong cách suy nghĩ và diễn giải về hoàn cảnh.
Hãy xem xét những suy nghĩ hiện tại của bạn. Tách chúng ra khỏi hoàn cảnh, vốn luôn là điều trung lập, không đúng cũng không sai, vì hoàn cảnh chỉ là hoàn cảnh. Đó là tình huống, là sự việc, trong khi đây là những suy nghĩ của tôi về nó. Thay vì tạo ra những câu chuyện không thật, hãy giữ lại những dữ liệu có thực tế. Sở hữu thông tin thực tế sẽ giúp bạn tự tin hơn và có khả năng giải quyết vấn đề. Hãy nhớ rằng suy nghĩ của bạn sẽ tạo ra cảm xúc và cảm giác cho bạn. Thay vì bị cuốn theo dòng suy nghĩ và cảm xúc, hãy trở thành sự tỉnh thức ẩn sau những suy nghĩ và cảm xúc đó.
Mọi thứ trên thế giới đều đang thay đổi. Nếu chúng ta theo đuổi những mục tiêu bên ngoài và xem đó là những tiêu chuẩn giá trị, chúng ta sẽ không bao giờ đạt được hạnh phúc thực sự. Hãy lắng nghe tiếng nói bên trong, tìm kiếm những tiềm năng và giá trị cốt lõi của chính mình. Bởi những giá trị này mới là những điều vĩnh cửu, điều đồng hành cùng chúng ta trên con đường chinh phục những mục tiêu ở bên ngoài.
“Sự khôn ngoan của thế gian này là điên rồ đối với Đức Chúa Trời”. Vậy, sự khôn ngoan của thế gian này là gì? Đó là sự hoạt động của tư duy, và ý nghĩa được hình thành bởi chính tư duy.

Chính tư duy đã tách biệt một hoàn cảnh hoặc một sự kiện, sau đó đánh dấu nó là tốt hoặc xấu, như thể nó tồn tại một cách riêng lẻ, không liên quan đến bất cứ điều gì khác. Khi quá phụ thuộc vào tư duy, hiện thực sẽ bị phân mảnh. Tuy nhiên, sự phân mảnh này chỉ là một ảo tưởng, nhưng khi chúng ta rơi vào đó, nó lại trở nên rất thực. Tuy nhiên, Vũ trụ là một tổng thể không thể chia cắt, mọi thứ đều kết nối với nhau, không có gì tồn tại độc lập. Mối quan hệ sâu sắc giữa mọi thứ hàm ý rằng những nhãn đánh giá tốt – xấu hoàn toàn chỉ là ảo tưởng. Chúng luôn phản ánh quan điểm hạn chế, chỉ đúng trong một phạm vi tương đối và tạm thời.
Không có sự việc nào là ngẫu nhiên, cũng như không có sự tồn tại nào tự do, hoàn toàn độc lập. Các nguyên tử cấu thành cơ thể của bạn từng được tạo ra trong các vì sao, và mọi nguyên nhân dẫn đến sự việc, dù là nhỏ nhất, thì thực sự là vô hạn và liên quan đến tất cả vạn vật theo các cách không thể hiểu được.
vũ trụ
Khi đối mặt với thực tế khó khăn, thường ta bị lạc trong cảm giác đau khổ. Sau đó, chúng ta tránh né hoàn cảnh thực tế và hy vọng vào tương lai sẽ thay đổi mọi thứ. Nhưng mọi điều sẽ không diễn ra như thế.
Tác giả truyền đạt thông điệp rằng: Chúng ta nên đối mặt với những gì đang xảy ra. Đừng để tâm trí bị lạc lối trong suy nghĩ về hoàn cảnh. Hãy chấp nhận mọi thứ như chúng đang diễn ra. Để kết thúc sự đau khổ trong lòng, ta cần phải bắt đầu từ chính bản thân, chịu trách nhiệm về trạng thái tâm hồn của mình trong mọi khoảnh khắc, từ bây giờ.
Theo cách này, thiên nhiên sẽ giúp ta kết nối với sự sống toàn bộ.
Tất cả đều bị “giam cầm”, bị đóng khuôn bởi các hạn chế tư duy, bởi ý thức chỉ tập trung vào đối tượng.
Ta không thể tỉnh thức về mặt tâm linh cho đến khi việc đặt tên, đánh dấu đóng kín và vô thức ấy chấm dứt hoặc ít nhất là ta bắt đầu nhận biết được khi nó xảy ra. Việc đặt tên, gán nhãn đã giúp cho bản ngã duy trì vị thế “bất kham”, “bất khả xâm phạm” của nó suốt thời gian qua. Khi tình trạng đó dừng lại hoặc bạn nhận ra, không gian nội tâm sẽ mở ra, và bạn sẽ không bị ràng buộc bởi ý thức miên man kia nữa.
Hãy chọn một vật gần bạn nhất – cây bút, chiếc ghế, cái ly, chậu cây... - và khám phá nó bằng thị giác, nhìn nó với niềm vui, gần như là sự tò mò. Tránh những vật gợi nhớ về quá khứ, chẳng hạn như bạn đã mua nó ở đâu, ai đã tặng nó cho bạn... Hãy thư giãn và tỉnh táo, tập trung vào đối tượng, quan sát mọi chi tiết. Nếu có suy nghĩ nào xuất hiện, đừng để bị cuốn vào. Ở đây, bạn chỉ quan tâm đến hành vi nhận thức của mình mà thôi.
Bạn đang cảm thấy tiêu cực không?
Bạn có thể phân biệt suy nghĩ và nhận thức không?
Bạn có thể nhìn mà không có “tiếng nói” nhận xét, đưa ra kết luận, so sánh, hoặc cố gắng hiểu biết gì không?
Sau đó, hãy chú ý đến cảm xúc của bạn một cách tỉnh táo. Đừng bỏ qua cảm giác tiêu cực dưới nhiều dạng: không hài lòng, lo lắng, mất hứng,... Nhận biết trạng thái tiêu cực trong lòng bạn; điều này không phải là thất bại, mà là thành công. Cho đến khi tỉnh thức xảy ra, nếu không bạn sẽ không bao giờ tìm thấy bản ngã thực sự hoặc hạnh phúc thật sự.

Khi nhận thức mà không diễn giải hoặc đánh giá, nghĩa là không thêm bất kỳ suy nghĩ nào vào nhận thức của bạn, bạn mới có thể cảm nhận được mối liên hệ sâu sắc giữa các sự vật tưởng chừng như riêng biệt.
Hãy thử xem bạn có thể nhận ra, tức là chú ý đến tiếng nói trong đầu, ví dụ khi nó phàn nàn về điều gì đó, và hãy chấp nhận nó với sự tồn tại của nó: tiếng nói của bản ngã, hoặc cái tôi giả tạm, chẳng khác gì một khuôn mẫu tư duy được định hình theo hoàn cảnh. Mỗi khi bạn chú ý đến tiếng nói đó, bạn cũng sẽ nhận ra rằng bạn không phải là tiếng nói đó, mà bạn là người nhận thức về nó.
Thực ra, chúng ta là ý thức đang nhận thức về tiếng nói trong đầu. Từ ý thức đó, suy nghĩ hoặc tiếng nói trong đầu mới sinh ra. Chỉ khi nhận ra điều đó, ta mới có thể giải thoát khỏi bản ngã, thoát ra khỏi tâm trí 'bất kham'.
Mọi khái niệm, cũng như mọi công thức toán học, không thể giải thích hết được cái vô hạn. Không một ý nghĩ nào có thể nắm bắt được sự mênh mông của tổng thể. Thực tại là một tổng thể thống nhất, nhưng chính tư duy đã chia rẽ nó thành nhiều mảnh và gây ra những hiểu lầm từ ban đầu, ví dụ như sự vật, sự việc tồn tại tách biệt hoặc cái này là nguyên nhân của cái kia.
Mỗi ý nghĩ chỉ phản ánh một khía cạnh, và mỗi khía cạnh đều có sự hạn chế của nó. Vì thế cuối cùng, ý nghĩ không phải là toàn bộ sự thật, chỉ có tổng thể mới là sự thật nhưng lại không thể diễn đạt hay suy nghĩ. Hãy nhìn xa hơn những giới hạn của tư duy và những điều tâm trí không thể hiểu. Mọi sự đang diễn ra ngay lúc này. Tất cả những điều đã qua, đang xảy ra hoặc sẽ xảy ra, đều là sự tạo hóa của tâm trí.
Khi ta không che lấp thế giới bằng ngôn từ và nhãn mác, thì cảm nhận về sự huyền diệu sẽ trở lại với cuộc sống. Cảm nhận ấy đã mất đi từ lâu khi nhân loại, thay vì sử dụng suy nghĩ, lại bị chính suy nghĩ chiếm lấy. Một sự sâu sắc sẽ trở lại với cuộc sống của ta. Mọi thứ trở nên mới mẻ. Và điều kỳ diệu nhất là ta trải nghiệm bản ngã cốt lõi của mình, vượt qua bất kỳ ngôn từ, suy nghĩ, nhãn mác hay hình ảnh nào. Để điều này xảy ra, ta cần gỡ ý thức về Tôi, về bản thể tồn tại đích thực ra khỏi những thứ mà Tôi nhầm lẫn mình với chúng, xem mình là chúng.
Liệu có thể từ bỏ niềm tin rằng ta nên hoặc cần phải biết mình là ai không? Nói cách khác, ta có thể dừng dựa vào các định nghĩa mang tính trừu tượng để nhận biết bản thân, con người thực sự không? Ta có thể ngừng suy nghĩ, phân tích, xem xét hay dừng lại để nhận ra bản chất thực sự của mình không?
Càng sử dụng suy nghĩ để khám phá bản thân nhiều, ta càng tự làm mình xa rời chiều tâm linh bên trong.
Sử dụng suy nghĩ để định nghĩa bản thân cuối cùng lại hạn chế bản thân nhiều hơn. Chỉ khi hoàn toàn chấp nhận rằng mình không biết, ta mới thực sự đạt đến trạng thái thanh thản và sáng suốt. Trạng thái đó dẫn ta gần hơn đến bản ngã thật sự.
Đừng cố gắng săn tìm hạnh phúc. Nếu cố gắng tìm kiếm, bạn sẽ không bao giờ tìm thấy, vì tìm kiếm chỉ là sự hiện diện của sự vắng bóng. Mặc dù hạnh phúc là điều khó nắm bắt, nhưng thoát khỏi cảm giác bất hạnh là điều ta có thể làm ngay trong khoảnh khắc này bằng cách đối mặt với thực tại hiện tại, thay vì xây dựng những câu chuyện u tối về hoàn cảnh. Ý thức rằng ta là 'người đau khổ' sẽ che lấp trạng thái bình an và an lạc nội tâm - nguồn gốc của hạnh phúc thực sự.
Luôn hiện diện trong hiện tại. Thực hiện mỗi công việc cơ bản với sự tỉnh thức tuyệt đối. Ăn uống, làm việc, đi bộ... Hãy cho phép niềm đam mê sống trào dâng trong bạn. Và từ đó, dù bạn làm bất cứ việc gì, đối mặt với áp lực như thế nào, bạn vẫn giữ được trạng thái bình an trong tâm hồn.
Tác giả: Hoàng Gia Chi Bảo
