Đề bài: Anh/chị hãy thực hiện Phân Tích Tâm Trạng Của Nhân Vật Trong Hạnh Phúc Của Một Tang Gia và từ đó đưa ra nhận xét về xã hội thượng lưu đại tư sản hiện nay.
Đánh Giá Tâm Trạng Nhân Vật Trong Hạnh Phúc Của Một Tang Gia
I. Dàn ý Đánh Giá Tâm Trạng Nhân Vật Trong Hạnh Phúc Của Một Tang Gia (Chuẩn)
1. Khởi đầu
Giới thiệu về đoạn trích 'Hạnh Phúc Của Một Tang Gia'
2. Phần Chính
- Phân tích tâm trạng của những thành viên trong gia đình cụ cố Hồng:
+ Cụ cố Hồng: Nhắm mắt để mơ mộng về lúc cụ mặc trang phục truyền thống, lụa khụ chống gậy, vừa ho khạc, vừa khóc lóc để thu hút sự chú ý và khen ngợi, khoe già, khoe danh giá, khoe lòng hiếu thảo và khoe gia đình hạnh phúc.
+ Văn Minh chồng: Tự hào với những kiểu trang phục mới từ cửa hàng may mặc hàng đầu, ông ta vui mừng vì được chia tài sản.
+ Văn Minh vợ: Hạnh phúc với việc diện những bộ trang phục mới nhất từ cửa hàng may hàng đầu.
+ Cô Tuyết: Hạnh phúc khi mặc bộ trang phục 'Ngây thơ' để chứng minh rằng 'mình vẫn giữ được vẻ trong sạch'.
+ Cậu bé Tân: Sung sướng khi có cơ hội khoe tài năng chụp ảnh của mình...(Tiếp theo)
>> Chi Tiết Dàn ý Phân tích tâm trạng của các nhân vật trong Hạnh phúc của một tang gia tại đây.
II. Bài Mẫu Phân tích tâm trạng của các nhân vật trong Hạnh phúc của một tang gia (Chuẩn)
Trái ngược với các nhà văn khác đang tập trung viết về những bi kịch của người nông dân, Vũ Trọng Phụng lại chọn khai thác tầng lớp thượng lưu để phản ánh sự giả dối, thiếu đạo đức trong xã hội. Điều này rõ ràng trong đoạn trích 'Hạnh phúc của một tang gia' - chương XV của 'Số đỏ'.
Những nhân vật trong đoạn trích đại diện cho tầng lớp thượng lưu thành thị. Họ tự ca ngợi về sự u hóa, sự văn minh mà không nhận ra rằng sự học đòi ấy làm mất đi những giá trị đạo đức và thay vào đó là sự tha hóa. Đoạn trích mở đầu bằng câu: 'Ba hôm sau, ông cụ già chết thật' thông báo cái chết của cụ cố tổ và là dịp cho đám con cháu thể hiện niềm vui của mình. Điều này đối lập hoàn toàn với các đám tang khác, nơi mọi người thường trải qua đau khổ và tiếc thương. Cái chết của cụ làm nhiều người hạnh phúc. Đám con cháu và những người ngoài gia đình đều vui vẻ, phấn khích. Niềm vui đó không phải là do tình cảm mất mát, mà là vì 'cái chúc thư kia sẽ vào thời kì thực hành'. Đây là niềm vui của những người sống vì danh dự, tiền bạc mà đã đánh mất đạo đức xã hội.
Tâm trạng của người con trai trưởng phản ánh sự giả dối, bất hiếu đối với bậc sinh thành. Trước cái chết của bố, cụ cố Hồng đã 'nhắm nghiền mắt lại để mơ màng đến cái lúc cụ mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa khóc mếu, để thiên hạ phải chỉ trỏ: Úi kìa, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa'! Liệu những hành động đó có phải là sự thương xót thật lòng hay chỉ là giọt nước mắt dối lừa để che mắt thiên hạ? Cụ Hồng muốn khoe trước xã hội về gia đình giàu có của mình. Thực chất, mọi hành động của ông đều nhằm mục đích khoe già, khoe hiếu, khoe danh giá: 'Cụ chắc cả mười phần rằng ai cũng phải ngợi khen một cái đám ma như thế, một cái gậy như thế'. Điều này khiến mọi người nghĩ rằng đó là một gia đình hạnh phúc. Văn Minh - cháu đích tôn của cụ - thậm chí vui mừng vì được chia chác tài sản từ cái chết của ông nội. Tuy là hành động thiếu đạo đức, nhưng Văn Minh chỉ phân chia tài sản theo ý chí của bản chúc thư. Trong khi vui mừng, ông vẫn phân vân không biết xử trí với Xuân Tóc Đỏ như thế nào, người mà ông coi là gây ra cái chết của cụ già. Tâm trạng của Văn Minh thể hiện sự đâm đầu vào giữa cuộc sống mà không biết làm thế nào để đối diện với Xuân Tóc Đỏ.
Tác giả tận dụng nhân vật để phản ánh sâu sắc tâm trạng, bản chất của họ, làm nổi bật bức tranh đau thương về một gia đình đặt danh dự và tiền bạc lên trên tất cả.
Người vợ của Văn Minh vui mừng vì có cơ hội lăng-xê mốt mới của tiệm may u hóa trong đám tang. Chứ không khóc thương cho số phận cụ cố tổ, cô ta biến đám tang thành sàn diễn thời trang, phản ánh sự mất giá trị văn hóa truyền thống.
Ông Phán hạnh phúc với sự mọc sừng vô cùng không ngờ, thậm chí coi đó là niềm biết ơn vì vợ ngoại tình mang lại lợi ích. Trong đám tang, ông chủ động tham gia 'công cuộc doanh thương' với Xuân Tóc Đỏ, một diễn viên quảng cáo tài năng.
Em gái của Văn Minh - Tuyết ngây thơ, khoe mình trong bộ y phục Ngây thơ để chứng minh truyền thống và đánh bại lời đồn mình hư hỏng. Thực chất, Tuyết là người con gái truyền thống, nhưng đám tang lại là dịp cô ta chờ đợi Xuân Tóc Đỏ.
Cậu tú Tân tỏ ra điên đảo vì có cơ hội chụp ảnh trong đám tang. Cậu tổ chức mọi người tạo dáng, biến đám tang thành sự kiện chụp ảnh, trưng bày tài năng nhiếp ảnh của mình.
Bức tranh biếm họa của nhóm con cháu đưa ta đến một thế giới phản ánh sự thực của xã hội hiện nay, nơi mà lòng đại chó đểu trỗi dậy. Họ thản nhiên nhìn nhận cuộc sống mà không còn mảnh tình cảm nào với người thân khuất. Gia đình họ trở thành biểu tượng của sự bất hiếu, sống vô đạo đức và coi trọng tiền bạc hơn mọi quan hệ thân thiết.
Vũ Trọng Phụng không chỉ miêu tả đám con cháu trong gia đình cụ cố, mà còn tập trung vào tâm lý của những người tham dự đám tang. Họ đại diện cho các tầng lớp trong xã hội, nổi tiếng và giàu có. Cảnh sát Min Đơ và Min Toa được giao nhiệm vụ 'giữ trật tự' cho đám tang, và họ rất hạnh phúc với công việc này. Những người bạn của cụ cố Hồng đến chia buồn, nhưng thực chất họ chỉ muốn khoe những thành tựu của mình. Họ là những người hám danh vọng, khoe mạnh về bản thân mình trong mọi tình huống.
Với nghệ thuật trào phúng, Vũ Trọng Phụng đã phơi bày tính lố lăng, sự giả tạo của những người thượng lưu thành thị trước Cách mạng. Mỗi nhân vật được mô tả sinh động, tạo nên bức tranh hiện thực sống động. 'Ông vua phóng sự đất Bắc Kì' không chỉ chỉ trích sâu sắc đạo đức giả, mà còn làm nổi bật sự bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa của giới thượng lưu. Trong khi những người viết khác chỉ muốn tạo ra tiểu thuyết, Vũ Trọng Phụng và các đồng nghiệp của ông muốn tiểu thuyết phản ánh chân thật cuộc sống. Ngòi bút của ông luôn nói lên sự thật, luôn mỉa mai mặt xấu của xã hội.
""""---HẾT""""---
Cái chết của cụ cố Hồng không chỉ là nguồn đau đớn và xót xa, mà còn mang lại niềm hạnh phúc không ngờ cho các thành viên trong gia đình. Từ sự ra đi đó, nhà văn Vũ Trọng Phụng đã khám phá đến tận cùng sự thối nát của xã hội thượng lưu, nơi con người chung sống với sự giả dối và vô tình. Đọc đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia để hiểu thêm về những chi tiết đặc sắc. Các em có thể tìm kiếm thông tin về nhân vật Xuân Tóc Đỏ trong đoạn trích, cảm nhận về tiếng khóc của Phán mọc sừng, phân tích cảnh đám ma gương mẫu, và nhận thức về nghệ thuật trào phúng qua Số đỏ của Vũ Trọng Phụng.
